Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 304: Chương 302

Minh Phỉ cảm thấy trống ngực đập liên hồi, vội đứng dậy nói: “Ai đến báo tin? Cho hắn vào đi.”

“Nãi nãi, là tiểu nhân.” Người đến ngoài cửa là một đứa sai vặt tầm mười hai mười ba tuổi tên gọi Phúc Toàn, cười hì hì hành lễ với mọi người, nói: “Nãi nãi, trong kinh phái người đến báo, thân gia lão gia lên kinh nhậm chức.”

Đám người Hoa ma ma nghe được đều xúm lại chúc mừng Minh Phỉ.

Minh Phỉ vừa mừng vừa lo: “Có thể nói là đảm nhiệm chức gì không?”

Phúc Toàn sờ đầu nói: “Tên sai vặt đó cũng không rõ.”

Hoa Hoàn nói: “Mau về nhà đi, ở đây có ta.”

Đợi đến khi Minh Phỉ về đến nhà, Tiết Minh Quý ra nhà đón, nhỏ giọng cười nói: “Nãi nãi, người đến là tổng quản thân cận của lão thân gia, dẫn theo tổng cộng ba bốn người, mười mấy hòm xiểng, ai nấy cũng đều vui mừng. Hiện giờ xem như thân gia lão gia cũng đã hết khổ, ở Lại bộ đảm nhiệm chức vụ Thị Lang.”

Minh Phỉ vội nói: “Người nào đang tiếp đón?”

Tiết Minh Quý cười nói: “Tiểu nhân đoán nãi nãi phải còn một đoạn thời gian nữa mới về đến nên đã tự chủ trương mời lão gia đến đây bồi tiếp.”

Ban đầu Cung Trung Tố nghe nói là người của Thái gia trong kinh nên không tự nguyện đến, còn mắng Minh Phỉ không có ở nhà chờ đợi, d.i.e.n.d.a.n.lqd cả ngày cứ chạy ra ngoài, quan tâm Tam Thanh tổ sư gia còn hơn lão nhân nhà mình, đúng là hư thân mất nết. Nhưng sau đó nghe nói là báo tin mừng, ông theo bản năng nghĩ nhất định là chuyện tốt của mình, vội vàng thận trọng nghiêm túc thay quần áo dành để tiếp khách, mặt mũi hớn hở chạy tới để đón khách.

Minh Phỉ đến chánh đường, thấy Cung Trung Tố ngồi ở vị trí chủ nhà, ngồi phía dưới là Tôn Minh Kiệt quản gia đắc lực bên cạnh Thái Quốc Đống mặc quần áo tươi sáng, đang nói với Cung Trung Tố về nhà mới của Thái gia: “Dinh thự ở trong ngõ Phượng trì, dù không lớn nhưng do vua ban, thánh thượng còn thưởng một tấm biển, bên trong còn có một tuý thạch, nghe đồn là đồ cổ tiền triều, to như một con trâu lớn, hay nhất là đông ấm hạ mát… Lão gia nhà ta rất ưa thích. Nửa năm nay, lúc lão gia rảnh rỗi đều thăm hỏi khắp nơi, cuối cùng mời được vị Tây Tịch kia cho hai vị công tử, so ra với Lục U tiên sinh không thua sút bao nhiêu. Ý của lão gia là nếu Nhị công tử trong phủ không ngại, thuận tiện đến nhà chúng ta, vừa học tập vừa chăm sóc lẫn nhau với hai vị công tử.”

Hai mắt Cung Trung Tố toả sáng, giả vờ từ chối: “Đi học ở thư viện đã gây phiền phức cho cữu cữu của đứa nhỏ rồi, sao lại không biết xấu hổ mà làm phiền thân gia!” Liếc thấy Minh Phỉ đứng ngoài cửa, cười nói: “Đại nãi nãi, đúng là tin vui lớn, lần này mọi người đều an tâm.”

Minh Phỉ thầm nghĩ, bây giờ nàng cũng an lòng, chuyện hoang đường như đưa thiếp sẽ không thể tái diễn nữa.

Tôn Minh Kiệt nhanh chân bước tới hành lễ với Minh Phỉ: “Ra mắt Tam cô nãi nãi. Lão gia sợ người khác nói không rõ ràng nên sai tiểu nhân đến đây một chuyến.” Thấy Hoa ma ma ôm Thư Mi đứng bên cạnh liền cười muốn dập đầu với Thư Mi, Minh Phỉ gọi gia nhân ngăn ông lại: “Hài tử nhà nào dám nhận đại lễ như thế.”

Tôn Minh Kiệt cười nói: “Còn nhỏ cũng là chủ.” Vừa nói vừa lấy trong lòng ngực ra một sợi dây đỏ có con ve bằng ngọc cho Thư Mi: “Trong kinh có mua món đồ chơi nhỏ cho Tôn tiểu thư chơi.”

Con ve bằng ngọc bích toàn thân trong suốt, cũng không phải là món đồ chơi tiện tay mua được. Cung Trung Tố đứng bên cạnh thấy khó chịu, thầm nghĩ Thái Quốc Đống đúng là đã thăng quan phát tài, không biết làm quan như thế nào, ông làm quan là ra ngoài tiêu tiền, người ta làm quan chính là lọt vào mỏ tiền. Nô tài ở đây vừa ra tay là một con ve ngọc bích, người với người đấu nhau thế nào đây? Chút hứng thú trong lòng tiêu tán, nói: “Trong cửa hàng còn có việc, con trở lại vừa lúc Tôn tổng quản đang muốn nói chuyện nhà mẹ với con.”

Minh Phỉ không quan tâm, cung cung kính kính đưa ông ra khỏi cửa, lại cho người đánh xe đi đón Tam di nương đến, phân phó nhà bếp giết gà làm cá, chuẩn bị tiệc đón gió tẩy trần cho đám người Tôn Minh Kiệt.

Vẫy tay cho mọi người lui xuống, Tôn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT