Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 35: Chương 34

Editor: Thư

Một con nhóc được thiếp thất sinh ra, tu hú chiếm tổ chim khách bao nhiêu năm, cũng dám tới nói quy củ, giảng đạo lý với mình ư? Trần thị không kiềm được bật cười, mắt chậm rãi quét qua chúng tiểu thư, di nương cùng ma ma trông cửa: "Các ngươi đều nghe những lời quy củ của Tứ Tiểu Thư hiểu quy củ nhất của chúng ta rồi đó! Làm sao nàng biết lão gia không nhận nữ nhi này? Sao chổi là ai chứ? Có tiểu thư nhà nào lại gọi tỷ muội mình là sao chổi, rống giận với mẹ cả của mình sao? Hoàn toàn không có tôn ti lớn nhỏ! Miệng nói toàn lời xằng bậy! Quy củ? Đây là quy củ do ai dạy ra? !"

Một chung trà hung hăng đập xuống đất, mảnh sứ vỡ và nước trà bắn tung tóe sang người mấy thứ nữ tiểu thiếp, Tứ di nương đau lòng kéo váy mới của mình phủi phủi. Minh Phỉ thầm nghĩ, nhất định là Trần thị này cố ý mượn cơ hội xối Tứ di nương.

Trần thị nhướn mày cười lạnh: "Nhìn xem một chút! Tiểu thư thật tốt lại bị những thứ tiện tỳ bỉ ổi dạy thành cái bộ dáng này, truyền ra ngoài người ta sẽ cười đến rớt hàm răng! Ta không muốn nói nhiều, thất trách là thất trách! Người đâu! Đem tiện tỳ này đánh 60 trượng, đuổi ra khỏi phủ đi! Về sau nếu có kẻ khác dám phạm tội này, trực tiếp đem bán! Chẳng cần biết đó là nhũ mẫu của ai!"

Minh Phỉ thấy mẹ con Tam di nương cùng mẹ con Tứ di nương liếc nhau một cái, trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc, nếu nói có cái gì bất đồng thì chính là trên mặt Tam di nương nhiều hơn mấy phần lo lắng, trên mặt Minh Nhã nhiều hơn mấy phần thẩn thờ, nét mặt mẹ con Tứ di nương cũng cùng một dạng —— nhiều hơn mấy phần hả hê.

"Ta không cho! Ta không cho!" Minh Tư thấy Dư ma ma thật sự muốn ra cửa bắt lấy nhũ mẫu của mìn, không khỏi tiến lên chận ở cửa, nói: "Tiện tì này, ngươi muốn làm gì?"

Dư ma ma khổ sở nhìn Trần thị một cái, Trần thị cười lạnh: "Tứ di nương, đi đỡ Tứ Tiểu Thư, không cần làm kinh sợ đứa bé."

Đôi môi đỏ của Tứ di nương bĩu lại, tại sao là nàng ta chứ? Nhưng lại không dám không nghe lệnh, chỉ đành phải kêu đắc tội tiến lên kéo Minh Tư. Nàng ta làm cho có, căn bản không muốn chân chánh giữ người, cho nên Minh Tư vừa nghe gọi, chỉ cần nhẹ nhàng vùng vẫy là tránh thoát được, chạy về phía Dư ma ma.

Trần thị thấy tình thế không ổn, liền cất cao giọng gọi Minh Bội đến hỗ trợ, nếu Minh Bội tiến lên vậy không phải sẽ bị Minh Tư làm bị thương sao? Tứ di nương sợ hãi lập tức nắm chặt lấy Minh Tư, Dư ma ma mượn cơ hội chạy thoát.

Lúc này rốt cuộc mấy hạ nhân ở lại trong sân mấy vị di nương tiểu thư cũng bị kinh động. Có người đứng cách cửa không xa liền nhỏ giọng nhắc nhở nhũ mẫu của Minh Tư là xảy ra chuyện, nhũ mẫu này đang được người ta nịnh nọt, nghe nói đến không còn kịp thu hồi nụ cười trên mặt, Dư ma ma đã ra khỏi cửa, vung tay lên, mấy ma ma đứng gác ở lập tức bước nhanh về phía trước vây quanh nhũ mẫu này. Những ma ma này đều từ nhà mẹ đẻ của Trần thị đến đây, mà không phải những ma ma của Thái phủ trong mắt chỉ có Nhị Di Nương mà không có Trần thị.

Lúc này nhũ mẫu này mới phản ứng được, há mồm muốn hô oan uổng, Dư ma ma liền lạnh mặt, trừng mắt, một ma ma lấy tay bịt miệng nhũ mẫu, mấy người ba chân bốn cẳng kéo nhũ mẫu kia ra ngoài.

Nhìn nhũ mẫu liều mạng giãy dụa cùng mấy vị ma ma trông cửa xuống tay tàn ác, bọn hạ nhân trợn mắt hốc mồm, trong sân lập tức hoàn toàn yên tĩnh. Dư ma ma lạnh lẽo liếc nhìn mọi người, nói: "Nên làm gì thì làm đi!" Tự mình áp giải người đi xử lý.

Minh Tư vừa đánh vừa đá vừa mắng Tứ di nương, còn cắn Tứ di nương một cái, Tứ di nương kêu thảm một tiếng rốt cuộc buông lỏng tay. Đợi Minh Tư vọt tới cửa lúc vừa hay nhìn thấy nhũ mẫu bị che miệng kéo ra ngoài, không khỏi vừa sợ hãi vừa tức giận.

Nàng ta lớn như vậy, cho tới bây giờ không ai lại đối với nàng như vậy. Trước kia khi phu nhân Trương thị còn sống, một là nàng ta còn nhỏ, hai là từ trước đến nay phu nhân Trương thị không thích nàng, nói cũng không muốn nói thêm một câu với nàng ta, nhưng Thái lão gia lại che chở nàng ta, huống chi trên nàng ta còn có hai ca ca, có một người mẹ ruột mà ai cũng phải nịnh nọt. Từ khi lão phu nhân cùng Trương thị chết đến nay đã bốn nămm, nàng ta càng được dưỡng thành kẻ trong mắt không có người khác, tính cách vô pháp vô thiên, chỉ có nàng ta khi dễ người khác, chưa từng có người nào dám khi dễ nàng ta. Nàng nuốt không trôi chuyện này, kêu tiểu nha đầu của mình, tức giận chạy đến viện của Nhị Di Nương.

Trong phòng, Tứ di nương che lại chỗ bị thương trên tay, uất ức khóc lóc kể lể: "Tứ Tiểu Thư thật là quá phận á. . . . . . Lạicắn tỳ thiếp thành cái bộ dáng này. Phu nhân cũng rõ ràng! Loại ma ma xấu xa như thế nên sớm bị đánh một trận rồi đuổi đi ra ngoài! Quan Gia tiểu thư lại bị nàng ta dạy thành một kẻ cắn người mắng chửi người đá người đánh người như thế sao?"

Trần thị mặt không chút thay đổi, cúi đầu rũ mắt lại nhấp một ngụm trà nhỏ Kim Trâm đưa đến, lạnh nhạt nói: "Ngươi nói lại vài lời đi, nàng là tâm can bảo bối của lão gia, tính khí hơi lớn cũng là thường tình. Đợi lát nữa mời một đại phu tới xem một chút, nghỉ ngơi mấy ngày cho tốt, không có chuyện gì không cần tới chỗ của ta hầu hạ."

Ai cũng biết Minh Tư được sủng ái nhất. Bình thường Tứ di nương bình thường cũng rất được Thái lão gia thiên vị, giờ phút này càng thêm uất ức muốn chết, nhưng Trần thị đã đáp ứng cho nàng ta mời đại phu đến, lại cho nàng ta nghỉ ngơi, nàng ta cũng không tìm được những lời khác mà nói,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT