Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 38: Chương 37

Edit: Thảo My

Sáng sớm ngày thứ hai Minh Phỉ ở trong phòng mình dùng điểm tâm, sau ở nơi đó Trần thị gặp được Nhị Di Nương. Vóc dáng Nhị Di Nương không cao, tuổi không nhỏ, vóc người hơi đẫy đà, dáng dấp cũng không có xinh đẹp như Tứ Di Nương, nhưng ăn mặc cực kỳ xuất chúng, là một mỹ nữ phong cách.

Xinh đẹp giống Minh Tư, mắt phượng câu người, đôi môi đầy đặn hấp dẫn, tóc mây búi lên, bên trái cài một trâm ngọc san hô, trâm cài đầu cao nhất dùng san hô đỏ tươi tạc thành một đóa hoa mẫu đơn, hoa mẫu đơn rũ xuống ba chuỗi trân châu màu sắc kích thước hình dạng đều giống nhau như đúc, sau đầu cài một đóa hoa điệp khảm ngọc trai, mang hoa tai ngọc trai xanh, mặc áo khoác tơ tằm xanh ngọc, đai lưng đỏ sậm, váy xanh bích thêu mười hai đóa mẫu đơn hồ điệp, dáng vẻ thướt tha mềm mại.

Nhị Di Nương mang trên mặt nụ cười không màng danh lợi, đoan đoan chính chính đứng ở nơi đó, cứng rắn đè ép nổi bật tất cả mọi người trong phòng xuống. Trần thị so với nàng, quá xấu; Tam Di Nương so với nàng, quá sợ hãi; Tứ Di Nương so với nàng, quá lỗ mãng.

Là một nhân vật. Trong lòng Minh Phỉ bình tĩnh nhìn Nhị Di Nương, mắt nhìn thẳng đi qua trước mặt nàng, đứng ở trước mặt Trần thị hành lễ: "Nữ nhi gặp qua mẫu thân. Mẫu thân vạn phúc."

Trần thị đối với biểu hiện này của Minh Phỉ rất hài lòng, trong giọng nói mang theo mấy phần vui vẻ: "Nghe nói đêm qua con ngủ muộn?"

Minh Phỉ lo lắng nói: "Hỉ Phúc có chút không quen, rên cả đêm. Không biết có ảnh hưởng mẫu thân nghỉ ngơi?" Nàng sớm biết từng cử động của mình đều bị người bẩm báo Trần thị, vì vậy cũng không có nửa phần kinh ngạc.

Trần thị sờ sờ đầu của nàng: "Ta ở chỗ này cách xa như vậy, ồn ào không tới. Về sau ban đêm để Mai Tử ôm ra ngoài, ban ngày lại ôm trở về , đợi nó thích ứng rồi lại nói."

Minh Phỉ kinh ngạc hỏi: "Mai Tử?"

"Mai tử là nha hoàn nhị đẳng bên cạnh ta." Trần thị mỉm cười giải thích: "Vốn là mỗi tỷ muội các con đều có một nhũ mẫu riêng, một ma ma giáo dưỡng, hai đại nha hoàn, hai tiểu nha hoàn, một ma ma thô sử. Nhưng con vừa tới, trong khoảng thời gian ngắn những người này cũng không tìm được người thích hợp, Mai Tử làm việc chịu khó, trước hết dùng nàng đi."

Một tiểu nha đầu áo hồng váy xanh mặt mũi chỉnh tề, mười ba mười bốn tuổi đi ra trước quỳ lạy từ biệt Trần thị, lại hành lễ với Minh Phỉ. Minh Phỉ không thể không cảm tạ Trần thị một lần.

Trần thị cùng nàng lòng như có ăn ý với nhau, tự nói mục đích bản thân, gạt đám người Nhị Di Nương sang một bên. Cứ như vậy trong lòng Minh Tư cũng không thoải mái, lạnh lùng hừ một tiếng, khoe khoang với Minh Bội Minh Ngọc: "Hôm qua phụ thân thưởng cho ta một con khỉ phỉ thúy, các ngươi nhìn, xanh biếc giống như nước sâu."

Minh bội nịnh hót nói: "Cho ta mượn nhìn một chút?"

Minh Tư một tay nhấc dây thừng buộc khỉ con, khiến khỉ con đung đưa giữa không trung, ngạo mạn nói: "Cứ như vậy nhìn."

Minh Bội nói: "Không thấy rõ."

Minh Tư nói: "Nhưng nhìn khỉ con chính là nhìn như vậy." Nói qua ngụ ý liếc nhìn Minh Phỉ một cái.

Minh Phỉ cúi đầu, mắt điếc tai ngơ. Tứ Di Nương lại vì Minh Tư khi dễ Minh Bội, khó tránh khỏi tức giận bất bình: "Ngũ Tiểu Thư, hôm qua lão gia không phải cũng cho con một đôi khuyên tai lam bảo thạch sao?"

Minh Bội không nói, lại hả hê liếc Minh Phỉ, Minh Phỉ vẫn là một vẻ mặt lão tăng nhập định. Ngược lại Minh Ngọc, tức giận nhếch miệng nhỏ nhắn.

Nhị Di Nương nhân cơ hội mắng chửi Minh Tư: "Con làm tỷ tỷ như vậy sao? Muội muội muốn xem thì cho muội muội liếc mắt nhìn như thế nào? Lúc tới ta nói gì với con? Còn không xin lỗi Tam tỷ tỷ?" Vừa quay đầu nhìn Trần thị cười: "Tỷ tỷ, đều tại ta bình thường chiều hư đứa nhỏ này, tuổi càng lớn càng không hiểu chuyện."

Trần thị thổi mạnh bọt trà trong chén, cũng không thèm nhìn nàng một cái: "Ngươi thật sự phải quan tâm nhiều hơn. Dù là nữ nhi thứ xuất, cũng nên cư xử đúng mực, nếu không tương lai vứt mặt mũi của Thái gia này!"

Da mặt Nhị Di Nương không thể không rút lại, đảo mắt lại cười khanh khách đáp, tiến lên lôi kéo tay Minh Phỉ cười đến thân thiết cực kỳ: "Suốt mười năm qua, Tam Tiểu Thư cũng đã lớn thành



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT