Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 44: Chương 43

Thỉnh thoảng Minh Ngọc sẽ hừ hừ hai tiếng ra ngoài, ngủ thành giống heo con nhỏ. Ánh mắt Thái Quang Đình trầm trầm nhìn Minh Ngọc đang nghỉ ngơi một chút, đưa tay vén chỗ tóc lòa xòa trước trán nàng, vỗ vỗ đầu vai Minh Phỉ, nhỏ giọng ạn ủi.

Minh Phỉ thấy biểu tình của hắn âm trầm, biết hắn lo lắng đến phát hoảng, thầm nghĩ không cho chàng thiếu niên này một cơ hội báo thù rửa hận thì sẽ khiến người này nghẹn đến không thể nghẹn khuất hơn, thế nên, nàng sẽ cố gắng thành toàn tấm lòng yêu thương muội muội của ca ca. Liền nói: "Ca ca, tiết trời còn sớm, huynh ngồi lâu một lát nhé?"

Thái Quang Đình gật đầu một cái, Minh Phỉ vội tự tay pha trà cho hắn, lại nháy mắt với Kiều Đào, Kiều Đào lập tức kiếm cớ đẩy Mai Tử và mấy nha đầu bên trong ra khỏi phòng.

Hoa ma ma vẫn đứng tại nơi đó không chịu đi, Thái Quang Đình trừng mắt sáng một cái, Kiều Đào sợ hết hồn, vội lôi kéo Hoa ma ma cười nói: "Ma ma, Tam Tiểu Thư muốn làm một đôi giày cho phu nhân, đáy giày đã làm được gần xong rồi, nhưng nàng không biết sở thích của phu nhân, ngài là người đắc lực nhất bên cạnh phu nhân, đương nhiên cũng biết sở thích của phu nhân, xin ngài giúp một tay, chọn một vài mẫu hoa thêu trên giày có được không?"

Hoa ma ma bất đắc dĩ, chỉ đành phải đi theo Kiều Đào ra phòng ngoài, lại vễnh tai không chịu buông tha bất cứ tiếng động gì trong phòng. Kiều Đào không ngừng cầm nhiều loại vải vóc đa dạng cố che chắn trước mặt bà, không ngừng lớn tiếng nói chuyện, không dám để bà nghe một câu nào.

Lại nói Thái Quang Đình thấy Minh Phỉ an bài như vậy, liền biết đương nhiên là Minh Phỉ có chuyện muốn nói với hắn, liền hỏi Minh Phỉ: "Nơi này không có người ngoài, muội muốn nói cái gì?"

Minh Phỉ nhỏ giọng nói: "Ca ca, hôm nay Minh Ngọc ăn uống giảm sút nhiều, trong lòng muội muội vừa thương vừa giận, thật sự nuốt không trôi sự kiện này. Lúc trước ta hỏi mẫu thân vì sao không dùng gia pháp trừng phạt hai người kia, nhưng nàng nói Nhị Di Nương có thể đem đen nói thành trắng, trừ phi phụ thân có thể tận mắt nhìn thấy, nếu không chuyện này làm rùm beng lên cũng không giúp được bao nhiêu chuyện. Nhưng chẳng lẽ Minh Ngọc bị người ta khi dễ trắng trợn như vậy sao? Minh Tư thì muội không nói, tâm tính của nữ hài tử luôn hẹp hòi một chút, nhưng chỗ của Tam ca muội vẫn có chút ghi hận, hắn là ca ca, lớn hơn hai muội muội nhiều lắm, chẳng những không chịu chủ trì công đạo, còn giúp Minh Tư khi dễ Minh Ngọc, mặc dù hắn và Minh Tư mới là huynh muội cùng mẹ, nhưng cư xử cũng quá thiên vị. Đây là khi dễ Minh Ngọc nhà chúng ta không có huynh tỷ cùng mẹ sao?"

Thái Quang Đình chán nản, thật ra thì ngay từ đầu hắn và Trần thị đã không có ý định muốn nháo lớn chuyện này, bởi vì quả thực nháo lớn chuyện cũng không có ý nghĩa gì. Không có người lớn nhìn thấy, nha đầu ma ma tận mắt thấy hiện trườn trừ Chu ma ma cùng Mai Tử ra đều là người đứng ở bên Minh Tư cùng Thái Quang Nghi, điều quan trọng nhất là vết thương trên tay Minh Ngọc là bị mèo quào trầy . Nếu đến tai người lớn, kết quả cuối cùng đơn giản chỉ là chuyện giết chết con mèo kia thôi, nhưng đây không phải kết quả mà hắn muốn. Chỉ là sau khi nghe Minh Phỉ nói mấy câu kia lại khiến lửa giận bộc phát.

Minh Phỉ tiếp tục nói: "Ca ca, từ nay trở đi Nhị tỷ tỷ sẽ đi lấy chồng, sáng hôm nay mẫu thân vừa phân chia công việc cho mấy vị di nương của mình phân công sự tình. Nhị Di Nương được phân cho phụ trách bảo quản đồ sứ mượn từ tất cả phủ tới, Tứ di nương được phân cho phụ trách tuần tra sự an toàn của tất cả các viện. Mẫu thân nói, những đồ sứ kia không thể tùy tiện mua được trên đường, nếu gặp chuyện không may, rớt bể một hai cái, phải bồi cả bộ, còn nói nếu như mỗi bộ cũng làm rơi một hai cái như thế, một năm bổng lộc của phụ thân lấy ra bồi cũng không đủ."

Thái Quang Đình nghi hoặc nhìn nàng, Minh Phỉ rũ mí mắt nói: "Nói đến con mèo này, cũng làm cho muội muội nhớ tới thì ra là Ngô gia cũng nuôi một con mèo, lại không được cho ăn no, ban đêm nó liền vào phòng bếp ăn vụng, thường đánh hỏng tất cả dụng cụ nấu ăn trong nhà bếp. Đồ sứ bị nó đụng rớt bể không ít, sau lại nữ đầu bếp làm hư đồ, cũng đổ thừa do nó làm."

Thái Quang Đình trợn to hai mắt, Minh Phỉ níu vạt áo tiếp tục nói: "Mỗi lần như thế, thẩm thẩm Ngô gia giận đến điên người, thấy mèo kia là phải đuổi theo đánh, nếu con mèo kia cũng bị đánh một trận, để Minh Ngọc hả giận cũng là chuyện tốt. Lúc trước muội chỉ muốn cùng mẫu thân nói chuyện này, nhưng lại sợ nàng mắng muội, cũng sợ gây ra phiền toái cho nàng, ngược lại không tốt."

Minh Phỉ định giúp Trần thị cùng Tứ Di Nương một ân lớn, đập phá một lần hết tất cả đồ sứ mượn của các phủ. Nhất định Nhị Di Nươngsẽ cho là Trần thị hoặc là Tứ di nương giở trò quỷ, đến lúc đó không thể không ngoan đấu một lần. Trần thị tự có biện pháp thanh minh, nhưng Tứ Di Nương lại bất đồng, nàng ta phụ trách tuần tra sự vụ, đầu tiên chạy không thoát, vả lại liền ỷ vào Thái lão gia sủng ái cùng núi dựa ở nhà mẹ đẻ nàng bên kia, thế nào nàng cũng sẽ đấu một trận cũng Nhị Di Nương. Minh Phỉ nghĩ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT