Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 47: Chương 46

Thái Quốc Đống trấn an sờ sờ đầu Minh Ngọc nói: "Chuyện này Nhị Di Nương của con đã nói cùng ta rồi, Tam ca con cũng nói con mèo kia quá mức đáng giận, động tác quá nhanh cho nên nó mới không phản ứng kịp. Tứ tỷ tỷ của con ta cũng đã hung hăng mắng rồi, tính tình nó từ trước đến nay khong tốt, con đừng so đo với nó,cũng đừng học theo."

Nếu nói mấy tiểu cô nương ầm ĩ cãi nhau tức giận hắn cũng thấy có vẻ có khả năng, nhưng tam nhi tử luôn luôn không nói không rằng cũng đi theo nói xấu, là hắn là không tin. Hắn tình nguyện tin tưởng chính là do con mèo kia quá đáng giận. Huống chi, tổn thương trên tay Minh Ngọc cũng đích xác là do mèo cào, mèo con kia cuối cùng cũng vẫn là tam nhi tử lôi xuống xuống đúng không?

Thái Quốc Đống mới nói xong phát hiện Minh Ngọc tủi thân trợn tròn mắt sững sờ nhìn mình, Trần thị cùng Minh Phỉ cũng lẳng lặng nhìn mình, không khỏi cảm thấy cực kì xấu hổ - - mặc kệ là ai đúng ai sai, người bị thiệt đều là Minh Ngọc, đành ho khan một tiếng, nói: "Cái con mèo kia nếu đã đáng giận như vậy, bắt nó giết chết trút giận cho con, được không?"

Ánh mắt Minh Ngọc mở lớn hơn nữa, thậm chí còn mang theo chút sợ hãi. Minh Phỉ nháy mắt với Trần thị, Trần thị hiểu ý tứ của Minh Phỉ là muốn nàng ngăn cản giết chết con mèo kia, cũng không muốn mở miệng, ngược lại nói: "Minh Phỉ muốn nói cái gì?"

Minh Phỉ không nghĩ tới Trần thị sẽ đẩy nàng ra, đành phải tiến lên thi lễ nói: "Phụ thân, nữ nhi có một câu không biết có nên nói hay không."

Lá gan vẫn còn lớn, Thái Quốc Đống nheo mắt: "Con nói."

Minh Phỉ cười cười rồi nói: "Nữ nhi lớn mật, nghĩ rằng Lục muội muội cùng Tứ muội muội tranh giành chẳng qua chỉ là chuyện cãi nhau không hiểu chuyện giữa trẻ con mà thôi, con mèo kia chẳng qua là con súc sinh, ít bị dạy dỗ thì tự nhiên càng hoang dại, chỉ cần về sau dạy dỗ thêm là sẽ được. Ngày vui của Nhị tỷ tỷ sắp tới, Tứ muội muội cũng khó tránh thương tâm, phụ thân tạm tha nó đi."

Nếu con mèo này cứ như vậy mà chết, trò diễn phía sau phải làm như thế nào diễn? Huống chi Thái Quốc Đống nghe và tin một bên, lại sủng ái Minh Tư, mẹ con Nhị Di Nương tâm ngoan thủ lạt, nếu con mèo kia bởi vậy mà chết, chỉ sợ Hỉ Phúc không tới hai ngày là không còn mệnh. Nếu như thế, còn không bằng biết thời biết thế, tìm chỗ tốt khác cho Minh Ngọc.

Cho dù là trong ngày thường, chó mèo nuôi trong nhà đột nhiên bệnh chết, đi mất đều bị coi là điềm xấu, huống chi là vào ngày vui cố ý giết? Thái Quốc Đống lập tức tỉnh táo lại, mà lại không tiện thu lại lời vừa nói, quay đầu nhìn Trần thị, muốn Trần thị cho hắn bậc thang xuống.

Trần thị cười đem Minh Ngọc ôm vào trong lòng: "Lão gia, đúng là đạo lý này. Mau đừng trước mặt tiểu hài tử nói cái gì chém a giết a, .làm tiểu Minh Ngọc của thiếp sợ hãi."

Minh Ngọc tuy nhỏ, cũng cực kỳ hiểu được phụ thân bất công, lúc này nàng chỉ cảm thấy trong lòngTrần thị vừa thơm vừa mềm vừa ấm, lẳng lặng ghé vào trong lòng Trần thị, tủi thân ôm chặt eo Trần thị. Nhìn thân thể nhỏ bé của Minh Ngọc không hề phòng vệ nằm trong lòng mình, trong lòng Trần thị đột nhiên sinh ra vài phần mềm mại, không kìm lòng được ôm chặt Minh Ngọc, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Thái Quốc Đống nhìn Minh Ngọc một cái , lại nhìn Minh Phỉ một cái, nói: "Các con đều đã nói như vậy, tạm thời tha cho con súc sinh kia một mạng, ví như là sau này còn tái phạm, sẽ không buông tha."

Trần thị cười nói: "Lão gia, Minh Ngọc sợ hãi con mèo kiaa, cũng không dám về Quỳnh Hoa viện ở."

Trong lòng Minh Phỉ nhảy dựng, Trần thị đây là đang giúp Minh Ngọc có chỗ ở riêng! Nàng biết phủ đệ Thái gia không phải rất lớn, nhân khẩu lại nhiều, như Minh Nhã và Minh Bội cùng ở một chỗ , Minh Ngọc và Minh Tư cũng là ở chung một viện.

Gia đình thê thiếp hài tử nhiều, khó tránh khỏi có lúc phân tranh, lúc này người nắm quyền quan trọng chính là phải cân bằng. Nói cách khác, nếu một bên chịu thiệt thòi, không thể trút giận được , thì phải xử lý bên kia để bồi thường tinh thần và vật chất nhất định cho bên bị hại. Thái Quốc Đống trầm ngâm khoảnh khắc, nói: "Như thế vấn đề là, trong nhà còn sân trống hay không?"

Trần thị cười nói: "Không còn. Nhưng chẳng phải Minh Nhã sắp lấy chồng sao? Nàng vừa đi Ỷ Tú viện nơi đó cũng chỉ có một mình Minh Bội ở. Vừa vặn Minh Bội lúc trước sớm đã oán trách với thiếp vài lần, nói nàng không thích hoa Hải Đường ở phía tâyỶ Tú viện, mà là thích hoa Ngọc Lan trong sân Quỳnh Hoa viện. Từ trước đến nay nàng cùng Minh Tư vẫn tốt, không bằng để cho hai đứa nó ở cùng nhau được không? Hai đứa tuổi tác tương đương, hứng thú hợp nhau, bình thường cũng có bạn."

Thái Quốc Đống nói không chút do dự: "Đây không là đại sự gì, nàng sắp xếp là được."

Minh Phỉ ẩn ẩn đoán được cái viện này không chỉ muốn vì một mình Minh Ngọc. Trần thị có thể là đang tính toán giúp nàng, đại khái sau này là nàng có thể ở chung một viện với Minh Ngọc, nghĩ tới đây, nàng nhìn Trần thị thăm dò, Trần thị nghịch ngợm nhìn nàng chớp chớp mắt.

Thái Quốc Đống nhìn thấy Trần thị cùng hai đích nữ quan hệ hòa hợp, có chút ngoài ý muốn. Nhưng do hắn đã ở chỗ Minh Phỉ thời gian đủ dài rồi, không nghĩ ở lại thêm nên đứng dậy đi ra ngoài, Trần thị vội vàng đi theo ra ngoài, Minh Phỉ và Minh Ngọc cùng tiễn tới cửa: "Nữ nhi cung tiễn phụ thân mẫu thân, phụ thân mẫu thân đi từ từ."

Thái Quốc Đống đột nhiên dừng bước,


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT