Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 52: Chương 51

Edit: Thu Lệ

Trần thị nói chuyện cả buổi tối khiến trái tim Thái Quốc Đống ấm áp, lại càng đi vào trong lòng ông ta, liền vỗ bả vai Trần thị nói: "Nhưng chuyện này rất uất ức cho nàng."

Trần thị cười nói: "Uất ức cái gì? Xuất giá tòng phu, tất cả của thiếp thân đều là của ngài, chỉ cần ngài khỏe mạnh, thiếp thân đã vui rồi." Còn nói: "Chút bạc này chỉ là bày tỏ ý tốt với Cung gia mà thôi, thiếp thân cũng không muốn khiến trong lòng Đại bá mẫu vì vậy mà sinh hiềm khích. Chờ thêm mấy ngày, thiếp thân hẹn Cung Nhị phu nhân tới nhà chơi đùa, nhân tiện cũng mời Đại bá mẫu, tác hợp cho hai người, nàng dĩ nhiên biết nên làm cái gì, nếu Đại bá mẫu vẫn không chịu tha thứ cho nàng, vậy cũng không liên quan đến chúng ta."

Thái Quốc Đống ngẫm nghĩ một hồi, nói: "Nhưng nếu họ lại không chịu ở cùng nhau?" Nếu bọn họ lại không chịu ở cùng nhau, sau đó hất ông ta ra thì phải làm thế nào?

Trần thị cười nằm sấp bên tai Thái Quốc Đống nhỏ giọng nói: "Làm sao có thể? Một người bình thường có thể tùy tiện so với Thái Phó đại nhân sao? Huống chi, đại bá mẫu ta nhiều chuyện như vậy, chỉ sợ cũng không có thời gian tới dự tiệc. . . . . ." Đợi Cung gia hoàn toàn hết hy vọng với nhà Tri Phủ, sau này còn sợ thiếu bạc Thái gia sao? Có bạc của Cung gia làm đế, tương lai Thái Quốc Đống làm Tri Phủ, có thể thiếu chút bạc này sao?

Hai người ngầm hiểu chớp chớp mắt với nhau, Thái Quốc Đống vững vàng ôm Trần thị vào trong ngực, thở dài nói: "Nàng thật đúng là hiền thê của ta mà!" Lúc trước, ông không thích Trần thị còn có một nguyên nhân khác, cũng bởi vì Trần thị là chất nữ của quan trên ông, ông cảm thấy nàng sẽ ỷ thế đè ép ông, lại sợ nàng vào cửa rồi sẽ không thân thiết với ông. Hiện tại Trần thị đối với ông một lòng một dạ, làm việc không khỏi thoả đáng, dịu dàng đôn hậu, ông cũng không phải là người có tâm địa sắt đá như vậy.

Trần thị vừa ngậm chua vừa hờn dỗi nói: "Thiếp thân còn thua kém nhiều người lắm!"

Thái Quốc Đống cười liếm liếm vành tai của nàng, nhẹ giọng nói: "Người khác thua kém nàng cũng nhiều lắm!" Khi cưới thê thì nên cưới thê hiền, khi nạp thiếu thì nên nạp mỹ nhân, cổ nhân đúng là không lừa ông!

Trần thị cũng không nhắc tới việc Minh Tư gây chuyện cười mất mặt lúc ban ngày, chỉ thân thiết lấy lòng dụ dỗ ông ngủ, hai người thân thiết một hồi lâu không đề cập tới.

Lại nói gã sai vặt truyền tin vuốt ngân lượng nặng trĩu trong tay áo đi đến viện của Tứ di nương, chỉ nói với Tiểu Ngải bên cạnh Tứ di nương, lão gia bị Thái Bình mời đi, Tứ di nương giận dữ, hung hăng mắng Nhị Di Nương: "Lão tú bà, nàng ta không lo canh chừng chén bể ly nát của nàng ta cho tốt, xem náo nhiệt gì chứ!"

Mắng mãi khô miệng khô lưỡi, nhận lấy trà Tiểu Ngải đưa qua, thuận thuận khí, mới lại sai người đi hỏi thăm, nghe được Thái Quốc Đống lại được mời đến chỗ Trần thị, mới vừa cười hai tiếng trút cơn giận lại nghĩ đến đêm qua Thái Quốc Đống cũng qua đêm ở chỗ Trần thị, không khỏi sinh ra bao nhiêu lo lắng căm hận.

Tiểu Ngải vội tiến tới bên tai nàng hiến một kế sách, Tứ di nương nghe xong, vỗ tay cười lớn ha ha: "Làm lão nương không ngủ ngon, thì ai cũng đừng nghĩ sẽ ngủ ngon."

Lúc nửa đêm, trong sân đột nhiên làm ầm ĩ , Minh Ngọc và Minh Phỉ đều bị đánh thức, Minh Ngọc bị hoảng sợ đến vễnh tai, Minh Phỉ vội vỗ lưng của nàng nhỏ giọng an ủi, hỏi Kiều Đào xảy ra chuyện gì.

Kiều Đào khoác tiểu y, chong đèn đi vào, nhỏ giọng nói: "Không có chuyện gì, Tam Tiểu Thư cứ ngủ đi, là trực đêm bắt được mấy uống rượu bài bạc, mấy người đó không phục nên làm ầm ĩ, muốn xin phu nhân phán đoán sáng suốt đấy."

Minh Phỉ nói: "Sao ta lại nghe thấy tiếng của Tứ di nương?"

Kiều Đào nói: "Mấy ngày nay chính là Tứ di nương lĩnh bảng hiệu mang người tuần đêm. Nghe nói mấy người này là trông chừng khố phòng." Chính xác là phân thủ hạ của Nhị Di Nương trông chừng khố phòng, nhưng do đổi phiên tiếp theo, trước mắt vẫn không phải đang làm nhiệm vụ, vì vậy bị Tứ di nương bắt được không phục là đúng rồi.

Minh Phỉ âm thầm buồn cười, sợ là Tứ di nương ghen ghét Thái Quốc Đống ở lại chỗ Trần thị hai đêm, cậy quyền thiên vị, mượn cơ hội sinh sự, phải gọi Nhị Di Nương và Trần thị đều không sung sướng chứ? Nhưng hôm nay Trần thị mới cho Thái Quốc Đống một khoản bạc lớn như vậy, sao Thái Quốc Đống có thể giẫm đạp Trần thị? Chỉ sợ Tứ di nương không chiếm được chút gì tốt rồi.

Nàng hưng phấn ngồi dậy, khoác áo khoác, mang giày, trước tiên thổi tắt đèn trong tay Kiều Đào. Kiều Đào khó hiểu nói: "Người muốn làm cái gì? Vì sao phải thổi tắt đèn?"

Minh Phỉ cười nói: "Thổi tắt đèn mới có thể xem kịch



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT