Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 53: Chương 52

Edit: beyours07

Kiều Đào và Minh Phỉ vội vàng đẩy Minh Ngọc vào trong nhà, ba chân bốn cẳng nhét nàng vào trong chăn. Minh Ngọc đáng thương tội nghiệp nói: "Tam tỷ tỷ, muội khóc không nổi nữa rồi..."

Minh Phỉ nói: "Vậy thì đừng khóc, chỉ cần đừng cười là được."

Hoa bà tử vào phòng, vừa mới định mở miệng nói chuyện, Minh Phỉ liền rón ra rón rén đi ra ngoài, làm động tác chớ có lên tiếng, nhỏ giọng nói: “Vừa mới ngủ, hại ma ma vất vả rồi. Có phải nên đi chỗ phu nhân nói một tiếng, để cho mẫu thân đừng lo?”

Có thể không cần mời đại phu là tốt nhất, nếu không tối nay mọi người cũng đừng nghĩ ngủ. Ngày mai các nàng làm nô bộc cũng không thể ngủ bù, còn không phải chỉ có cách chịu đựng? Hoa bà tử vừa lầm bầm mắng thầm Tứ di nương, vừa đi đáp lời.

Trần thị nghe nói Minh Phỉ đã dỗ được Minh Ngọc, lại khen ngợi Minh Phỉ một hồi trước mặt Thái Quốc Đống.

Lại nói Tứ di nương nghe xong Dư bà tử truyền lời, không nhịn được càng nghĩ càng thương tâm - - nàng không nghĩ tới bình thường Thái Quốc Đống che chở nàng như vậy vậy mà sẽ nói nàng như thế trước mặt mọi người, hại nàng mất mặt như vậy. Kim Trâm cùng Ngọc Bàn hai bên trái phải khổ khuyên, nàng còn khóc lóc không ngừng.

Dư bà tử này đúng là nhân tinh, vừa sai người đem mấy người quản sự bà tử kia trói lại nhốt vào sài phòng, lại kéo Tứ di nương ra bên ngoài, vừa đi vừa nói: "Di nương, người đừng oán phu nhân chúng ta, cũng đừng oán nhóm nô tỳ, người không biết, vừa rồi chúng ta phu nhân cũng bị lão gia mắng."

Tứ di nương khóc ròng nói: "Lão gia làm sao nỡ mắng phu nhân? Là ta không có ánh mắt, không hiểu quy củ! Quấy nhiễu sự thanh tĩnh của lão gia phu nhân cùng các tiểu thư, ta ngày mai tới dập đầu nhận sai với phu nhân!"

Dư bà tử nói: "Ôi ôi, lời nói này của di nương thật đúng là tức giận rồi. Phu nhân nói, di nương là vì làm việc cho phu nhân mà bị ủy khuất, ai không coi di nương ra gì liền chính là không để phu nhân vào mắt, phải làm chỗ dựa cho di nương, lão gia hỏi là bà tử nào không nghe sai sử, bọn nha đầu vừa mới nói là quản sự bên dưới của vị kia... Lão gia đã nổi giận rồi. Trước tiên là mắng phu nhân không biết cách quản gia, sau lại mắng di nương." Bà giơ hai ngón tay ra quơ quơ với Tứ di nương, giận dữ nói: "Phu nhân cũng thật sự là oan uổng."

Tứ di nương nghi ngờ nhìn Dư bà tử, Dư bà tử lại thổi phồng nàng vài câu, mới nói: "Được, nô tỳ vẫn là phải về hầu hạ phu nhân, di nương đi thong thả..."

Minh Phỉ đứng ở trước cửa sổ nghe hết lời nói của Dư bà tử, mới xoay người vào phòng nằm xuống.

Chớp mắt là đến ngày thứ hai, Thái phủ người đến người đi, vô cùng náo nhiệt. Tuy giữa chừng bởi vì Nhị di nương cùng Tứ di nương cãi nhau vài lần có khúc mắc, đều bị đương gia chủ mẫu Trần thị xử lý đâu vào đấy rồi.

Ngày đó, Thúy Cúc vẫn chưa tìm thấy, bát đĩa cũng hoàn hảo không bị tổn hao gì, chỉ là hai quầng thâm trên mắt Nhị di nương vô cùng rõ ràng, Tứ di nương cũng có chút ỉu xìu, không hoạt bát xinh đẹp như ngày thường.

Mấy nữ nhi Thái gia đều tham dự tiệc mừng, cùng ăn cơm với mấy phu nhân tiểu thư quen biết trong tộc. Mấy nữ hài tử ngồi một bàn, Minh Phỉ cùng Minh Ngọc ngồi một chỗ, Minh Tư lại ngồi ở bên cạnh Minh Ngọc. Minh Ngọc có chút sợ hãi ngồi cùng với Minh Tư, lại do có sự cổ vũ của Minh Phỉ mà kiên trì.

Minh Phỉ hôm nay hết sức đoan trang thanh tao lịch sự, chăm sóc mấy muội muội hết sức cẩn thận, Minh Tư vài lần cố ý khiêu khích nàng cũng không so đo, nhẹ nhàng di dời tầm mắt mọi người. Minh Ngọc khó chịu, Minh Phỉ dùng giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn có thể cho người bên cạnh nghe thấy dạy bảo nàng: "Chúng ta là người một nhà, thể diện Thái gia chính là của thể diện của chúng ta. Muội ấy không hiểu chuyện chúng ta không thể không hiểu chuyện theo muội ấy.”

Minh Tư nghe rõ ràng, giận tím mặt, canh nóng đang bưng trong tay uống cũng không trôi, vài lần muốn thuận theo tính tình của nàng trước kia đập bể trên bàn, lại sợ hãi ánh mắt mọi người. Đang lúc do dự, lại nhìn thấy sự khinh miệt cùng khiêu khích rõ ràng trong mắt Minh Phỉ, không khỏi trợn mắt nhìn, đang muốn làm khó dễ, đã thấy Minh Phỉ cúi đầu, vâng lời, giống như toàn bộ đều là ảo giác.

Bởi vì lúc trước Nhị Di Nương có dặn dò, trong lòng Minh Tư tuy thiêu đốt một trận lửa giận, nhưng vẫn còn có thể miễn cưỡng dằn xuống đi, trầm mặt đưa chiếc đũa gắp một miếng thịt Bát bảo,vừa lúc Chu mẹ đút cơm cho Minh Ngọc không cẩn thận, trùng hợp đụng vào khuỷu tay nàng, chiếc đũa nhoáng lên một cái, miếng thịt kia liền rơi xuống bàn.

Chu mẹ khẩn trương nhận lỗi, nhưng cũng đã muộn, Minh Tư quắc mắt, bưng lên bát canh nóng kia hất vào người Chu mẹ. Mắt thấy Minh Ngọc sẽ bị vạ lây, Minh Phỉ vứt đũa bổ nhào tới ôm chặt Minh Ngọc vào ngực. Chu mẹ phản ứng cũng nhanh, nghiêng người chắn phần lớn nước canh, may mắn nước canh đó cũng không nóng lắm , ba người tuy đều bị bắn nước canh lên người, nhưng cũng không quá bỏng.

Các tiểu thư trên bàn đều bị loại hành vi đáng sợ này của Minh



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT