Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 56: Chương 55

Edit: Thảo My

Minh Phỉ cười nói: "Thế nào là làm việc kỳ quái?"

Kiều Đào lớn mật nói lên phỏng đoán của mình: "Lúc trước nô tỳ còn tưởng rằng hôm nay là người để cho nàng cố ý đụng Tứ Tiểu Thư, sau lại nhìn người tìm mọi cách trấn an nàng, vừa rồi vẻ mặt nàng như vậy, lúc này mới nghĩ tới chắc là không phải là người."

"Vốn không phải là ta." Minh Phỉ trợn mắt nhìn Kiều Đào một cái: "Ở trong lòng ngươi, ta ganh tỵ, không biết phân nặng nhẹ sao? Tiểu thư nhà ngươi rất khéo léo rất hiểu chuyện rất biết nguyên tắc không được sao? Hơn nữa, Chu ma ma sẽ nghe ta chỉ điểm?" Nàng chỉ lặng lẽ khiêu khích trêu cợt Minh Tư kia, nhưng cũng có chừng mực, dù sao làm ầm ĩ trước mặt mọi người rất khó coi. Minh Tư lại nổi giận lớn xấu xí như vậy, tất nhiên có người lòng dạ tính toán đằng sau, nhưng nói cho cùng, cũng là do tính tình của Minh Tư gây ra, nếu Minh Tư biết thu liễm, biết nặng nhẹ, sao lại có cái loại xấu xí đó?

"Chu ma ma này, nhìn trung thực, uổng công ta vẫn xem nàng là người tốt! Có cái gì tốt cũng lưu một phần cho nàng." Kiều Đào oán hận nói: "Nếu nàng ăn ở hai lòng, chúng ta nói với Đại công tử, đuổi nàng đi ra ngoài! Đại công tử đối với tốt nhi tử nàng như vậy, nàng còn như thế, không nên nuôi một bạch nhãn lang trong nhà!"

Minh Phỉ mỉm cười dùng lược gỗ hoàng dương gõ một cái lên bàn trang điểm: "Đừng nói như vậy, nàng cũng rất khó." Chu ma ma có một con trai mười tuổi làm sai vặt đi theo bên cạnh Thái Quang Đình, chuyện này Minh Phỉ cũng biết.

Kiều Đào nói: "Người cũng không thể mềm lòng! Nô tỳ phản bội chủ là không thể lưu lại! Người lại khen ngược, cho bạc nàng, tròn hai lượng, là nửa tháng tiền tiêu vặt của người. Nói không chừng lúc này nàng đang cười trộm, nói ngài là ngốc đấy."

Mềm lòng? Minh Phỉ cười cười giải thích: "Muốn đề phòng, nhưng vẫn muốn giữ lại. Hôm nay nàng chặn canh nóng cho Minh Ngọc, không phải là giả vờ, lúc ấy ta thấy nàng không một chút do dự, cũng coi là miễn cưỡng lấy công chuộc tội. Ta nghĩ trước khi làm, nàng khẳng định cũng không nghĩ tới Minh Tư sẽ dùng canh nóng dội nàng. Coi như vì con trai của nàng, nàng cũng không dám làm thái quá? Dựa vào việc ngươi hiểu rõ nàng, ngươi cảm thấy nàng cầm hai lượng bạc này có thể yên tâm thoải mái hay không? Chuyện này đừng nói cho Minh Ngọc, bình thường ngươi nhìn chằm chằm là được."

Chu ma ma rốt cuộc là cố ý hay là vô ý, là ý nghĩ của mình hay là do người khác bày mưu đặt kế, Minh Phỉ cũng không muốn truy cứu. Dù là điều tra rõ ràng thì phải làm thế nào đây? Đuổi Chu ma ma đi đắc tội kinh động đến cái người bày mưu đặt kế cho nàng làm chuyện này? Sau đó lại đổi một người không biết gốc rễ ở bên cạnh Minh Ngọc, khó mà đề phòng cho được? Thay vì như vậy, không bằng giữ lại Chu ma ma, dù gì Chu ma ma còn thực tâm với Minh Ngọc hơn nhiều những người khác. Huống chi, nàng không phải còn có một nhi tử ở trong tay Thái Quang Đình sao? Thái Quang Đình dùng hết khả năng bảo vệ Minh Ngọc, không thể dễ dàng phá hủy sắp xếp của hắn. Minh Phỉ mới nói xong, chỉ thấy Kiều Đào u oán nhìn mình, không khỏi sờ gò má, cười nói: "Thế nào, trên mặt ta có dính lọ? Vậy thì ngươi cũng muốn thử một chút bản lĩnh của ta?"

Kiều Đào ngạc nhiên: "Cái gì bản lĩnh?" Người nhỏ như vậy, để tâm nhiều thứ, cũng không biết lớn lên sẽ có bộ dáng gì.

"Không có gì." Minh Phỉ nói sang chuyện khác:"Tối nay Đại công tử không trở về hả ?"

Kiều Đào thu tâm trạng lại: "Dạ, nhà nhị cô gia cách khá xa, Đại công tử chỉ sợ ngày mai mới có thể trở lại.

Minh Phỉ cau mày trầm tư một lát : "Con mèo kia còn chưa có tìm được?" Mặc dù tin tưởng Thái Quang Đình làm việc thận trọng, nhưng hắn không có người ở đây, chỉ sợ ở giữa sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Cũng không biết chuyện kia hắn an bài cho người nào làm, làm có sạch sẽ không? Không hiểu, nàng bỗng nghĩ đến khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của Cung Viễn Hòa, liên hệ với những lời nói ban ngày của hắn, khó tránh khỏi liên tưởng phong phú cho rằng, hắn mặc dù không phải đồng đảng cũng hiểu rõ tình hình.

Kiều Đào có chút theo không kịp ý nghĩ của Minh Phỉ, chẳng biết tạo sao lúc này lại hỏi đến con mèo kia? Nhưng nàng vẫn trả lời: "Không có. Hôm nay trong nhà khách nhiều, lại đốt pháo, chỉ sợ là sẽ chạy trốn xa hơn."

Minh Phỉ khẽ mỉm cười: "Tắt đèn đi ngủ." Chỉ mong không làm cho nàng thất vọng.

Ban đêm Thái phủ hết sức yên tĩnh, bởi vì chuyện vui Nhị tiểu thư, mọi người làm liên tục vài ngày, cũng mệt mỏi không chịu nổi. Khó khăn lắm mới làm chu toàn chuyện hôm nay, những thứ ở xế chiều dọn dẹp căn bản cũng thu thập xong rồi, chỉ chờ ngày mai lại mời họ hàng gần bằng hữu tốt tới ăn một bữa, trả lại gia cụ cho từng nhà là xong chuyện.

Giờ hợi (khoảng 9 đến 11h đêm) Tứ Di Nương



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT