Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 61: Chương 60

Thái Quốc Đống rũ mí mắt nói: "Ta và nàng là vợ chồng một thể, có cái gì không thể nói." Hắn đã phiền não tới cực điểm, sắp hỏng mất, ước gì Trần thị nhanh chóng đổi đề tài hoặc là biến mất trước mặt hắn, nhưng một Trần thị bình thường hết sức thiện giải hiểu ý người khác lúc này lại hết sức om sòm, ánh mắt cũng không chút tinh tường.

Trần thị thấy vẻ mặt hắn tỏ ra không kiên nhẫn, trong lòng vui vẻ. Cho nên nàng không cho hắn ngơi nghỉ một giây phút nào, chính là muốn ép hắn càng thấy phiền, nàng càng dễ lợi dụng sơ hở. Nàng nghiêm túc nói: "Chuyện cận thân của Minh Nhã lần này cho thiếp thân một manh mối rất lớn. Thiếp thân cho là, nế lòng người không đồng đều, vô luận bao nhiêu phú quý cũng không giữ được. Có lẽ, còn có thể biến thành họa to ngày sau cũng không chừng."

Thái Quốc Đống cả kinh: "Vì sao nói thế?"

Trần thị nói: "Lão gia, ngày đó Đại bá mẫu nhà ta ( Thái gia Tộc trưởng phu nhân ) dạy dỗ thiếp thân nói: hôm nay trong nhà hai vị di nương đều có nhi có nữ, lại không chịu thua lẫn nhau. Ngài lại là người làm quan, nếu là chỉ làm quan nhỏ, vậy cả đời này, khoảng cách thê thiếp nam nữ thứ xuất cũng không có gì ghê gớm, tối đa cũng chỉ là một chuyện truyền miệng, để mọi người cười nói bàn bạc sau lưng mà thôi. Nhưng ngài là hy vọng của tộc nhân Thái thị, sau này nhất định muốn đi lên trên, muốn làm lớn quan, thế nên thiếp thân mặc kệ chuyện gì nhưng chuyện đó tuyệt đối không được. Tề gia trì quốc bình thiên hạ, cận thân trông nom không tốt gia đình, nếu là làm ầm ĩ thành vài chuyện gì đó ra ngoài, đó chính vật kéo chân sau của ngài, cho các Ngự sử kiếm chuyện chơi! Thiếp thân nghe Đại bá mẫu dạy bảo thật là xấu hổ a."

Vị Thái gia tộc trưởng phu nhân này đến từ một nhà công khanh đã lụi bại trong kinh thành, bình thường nói chuyện làm việc rất có kiến giải, Thái Quốc Đống vẫn tương đối kính trọng. Cho nên Trần thị cố ý mượn tên của nàng để nói chuyện này ra, để tránh Thái Quốc Đống cho là mình đang dạy dỗ hắn.

Thấy sắc mặt Thái Quốc Đống lập tức thay đổi, Trần thị vội vừa cười vừa nói: "Năm nay ngài bốn mươi tuổi rồi, mắt thấy bọn nhỏ sẽ phải trưởng thành, lại đều là thông tuệ khắc khổ, tương lai không thể thiếu ngày đi sĩ đồ, ngài lên trên phải càng cao, cũng càng dễ cho mấy đứa nhỏ thêm chút trợ lực phải hay không?" Nàng cố làm ra vẻ mặt bất cứ giá nào, "Ngài chớ ngại thiếp thân lắm mồm, những thứ khác không nói, của cải phong phú chút, tiền đồ của bọn họ khá hơn một chút, về sau cũng trôi qua thoải mái chút, giữa huynh đệ không đến nỗi vì nửa gian phòng một mẫu đất mà tổn thương hòa khí. Chúng ta già rồi cũng đỡ thao tâm."

Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tương lai cái nhà này, không thể thiếu Thái Quang Đình thân là trưởng tử thừa kế, mấy thứ xuất con trai khác coi như ở riêng cũng không chia được bao nhiêu. Thái Quốc Đống đau lòng mấy con trai thứ xuất, thế nào chịu bọn họ chịu khổ?

Thái Quốc Đống quả nhiên bị đánh động, từ xưa vì chút tiền tài này mà huynh đệ đánh nhau cho bể đầu chảy máu không ít, trong lòng hắn cũng có suy tính, trầm giọng nói: "Vậy nàng nói, phải làm sao?"

Trần thị nói: "Muốn sau này không náo, thanh thản ổn định, giữ khuôn phép một lòng hầu hạ lão gia, vậy còn phải cùng họ nói quy củ. Không có quy củ, mọi người học quy củ thì sẽ không có rất nhiều phiền não thế này."

Trần thị vừa mới dứt lời, chỉ thấy Thái Quốc Đống nheo mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới, tim nàng cuồng loạn mà đạp, cố gắng trấn định nói: "Thiếp thân chỉ là một phụ nhân trong nhà, ánh mắt thiển cận, cũng không biết cong cong quẹo quẹo trong quan trường, chỉ là muốn tận hết khả năng giúp ngày của lão gia trôi qua thoải mái như ý, thuận lợi trôi chảy . Từ lúc vào cửa Thái gia ngày đó lên, thiếp thân liền nhớ kỹ, ngài là phu quân của thiếp, là trời của thiếp, cũng là trụ cột của tất cả mọi người, bất luận thiếp thân có ra chủ ý gì, suy nghĩ cách gì, nếu ngài không thích, thiếp thân cũng quả quyết không trái ý của ngài. Mặc kệ tương lai như thế nào, thiếp thân luôn cùng ngài cùng tiến cùng lùi ."

"Ta hiểu rõ nàng là tốt rồi." Lúc này Thái Quốc Đống mới cười nhẹ một tiếng, "Nói rõ chủ ý của nàng xem nào." Trần thị nhắc nhở, hắn mới nhớ tới mình đã bốn mươi trở lên, không còn trẻ nữa rồi, muốn làm cái gì cũng phải nhanh chóng an bài mới đúng.

Trần thị đỏ mặt nói: "Thiếp thân cho là, mấy vị di nương nhà chúng ta bất hòa, đó là bởi vì lão gia ngài mưa móc không đều, mới có thể khiến họ sinh lòng oán hận, ganh đua so sánh lẫn nhau. Nếu như lão gia không ngại, để cho cận thân sắp xếp cho ngài, đến lúc đó ngài qua đêm ở chỗ mấy vị di nương theo lịch, cũng không lạnh nhạt người nào, cũng không quá thiên ái người nào, chẳng phải là tất cả đều vui vẻ sao?"

Thấy Thái Quốc Đống không nói, nàng lại nói: "Ngài không biết, hôm đó Đại bá mẫu răn dạy thiếp thân thì cận thân thật sự xấu hổ muốn chết. Ngay cả Tứ di nương nửa đêm đến phòng thiếp thân gây chuyện cũng bị truyền ra ngoài, loại chuyện như vậy phát sinh một lần nữa, về sau thiếp



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT