Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 66: Chương 65

Đình Thái gia được xây dựng dựa theo góc Tây Nam của Thái phủ, nếu muốn bàn về đại khí, thì không đuổi kịp Trần phủ, nếu muốn bàn về tinh xảo thanh tịnh đẹp đẽ, thì không đuổi kịp Cung phủ, chỉ có điều thắng ở hai buội hoa sơn trà Thiên Diệp vô cùng trân quý.

Hoa sơn trà Thiên Diệp này không giống với hoa sơn trà bình thường, cây cao mười trượng, lớn như một cái đình, đóa hoa to cỡ miệng bát, được từ bảy mươi đến hơn một trăm ba mươi cánh hoa sắp hàng thành mười chín đến hai mươi ba vòng, trình tự rõ ràng, sắp hàng tự động, hơn nữa màu sắc lại như ánh bình minh, mùi thơm thoang thoảng, phiến lá xanh biếc bóng loáng, có vẻ hết sức ung dung hoa quý, hết sức hiếm lạ. Bởi vì xinh đẹp hiếm có, hàng năm đều có mấy người tao nhã như vậy sẽ đến Thái gia ngắm hoa ngâm thơ.

Ngày trước, Trương thị không thích mở yến thưởng hoa gì đó, nhưng Trần thị lại rất thích làm chuyện này, bởi vì, chỉ vì đây là cách tốt nhất để có quan hệ tốt với các nữ nhân và hỏi thăm tin tức.

Đình thị hỗ không lớn, bên trong chỉ có thể bày một bàn, cứ như vậy bị các phu nhân chiếm lấy rồi, chỗ các tiểu thư ngồi được chọn dưới tàng cây anh đào già cách đình hai trượng. Lúc này cây anh đào đang nở hoa, khắp tàn đây đều giống như nắm tuyết, gió vừa thổi, cánh hoa anh đào bay xuống theo gió, cũng có mấy phần ý cảnh ở bên trong.

Bởi vì Minh Ngọc bị tiêu chảy không thể ra bữa tiệc, Minh Phỉ đi trễ mấy bước, xa xa quét mắt một lần, không thấy trưởng tôn Trần gia trong truyền thuyết. Trần thị đang cười tủm tỉm nói chuyện với mấy vị phu nhân quen mặt, ngoài dự liệu của nàng, Nhị Di Nương mấy ngày nay vẫn cáo ốm không ra thế nhưng đang cùng Tam di nương, Tứ di nương đứng sau lưng Trần thị đảm đương chức trách nha hoàn.

Nhị Di Nương mắt tinh, là người đầu tiên nhìn thấy Minh Phỉ, cười nói: "Tam Tiểu Thư tới rồi? Lục Tiểu Thư khá hơn chút nào không?"

Minh Phỉ vội vàng cười tiến lên hành lễ chào hỏi với mọi người, mọi người đều quan tâm hỏi: "Lục Tiểu Thư ra sao?"

Minh Phỉ cung kính trả lời: "Làm phiền các vị trưởng bối quan tâm, đêm qua muội ấy bị lạnh nên mới uống thuốc nghỉ ngơi." Khó mà nói Minh Ngọc bị tiêu chảy, sợ người ta nói nàng là nữ hài tử tham ăn. Mọi người ồn ào lộn xộn biểu lộ quan tâm, không biết có phải do ảo giác hay không, Minh Phỉ cảm giác Nhị Di Nương nhìn nàng với nụ cười có chút không bình thường. Đợi nàng nhìn lại một cái nữa, Nhị Di Nương đã rũ mắt xuống.

"Mẫu thân, ta đi bên kia chiêu đãi các vị tỷ tỷ." Minh Phỉ khuất tất cáo lui, Trần thị dặn dò mấy câu rồi để nàng đi qua. Cung Nhị phu nhân nhìn bóng dáng thỏa đáng của Minh Phỉ, giống như lơ đãng nói: "Còn nhỏ tuổi mà đã trầm ổn như thế, thật sự là không tệ. Tuổi mụ bao nhiêu? Đã nghị hôn chưa?"

"Nàng mới mười tuổi thôi, không vội." Trần thị hàm hàm hồ hồ chuyển đề tài, nói đùa cùng mọi người.

So sánh với một bàn náo nhiệt của người lớn, thì không khí bên bàn nữ hài tử có chút trầm muộn, Minh Tư không xuất hiện, chỉ có một mình Minh Bội nơm nớp lo sợ chào hỏi khách. Cơ hội để Minh Bội xuất hiện ở những bữa tiệc này không nhiều lắm, nên không biết nên chiêu đãi khách như thế nào, đang lo lắng đề phòng, thấy Minh Phỉ tới đây, quả thật tựa như thấy được cứu tinh, vội vàng kéo Minh Phỉ qua giới thiệu cho mọi người, Minh Phỉ gật đầu chào hỏi từng người.

Hôm nay tới dự tiệc có tổng cộng năm vị tiểu thư, theo thứ tự là tiểu thư Cung gia Tịnh Thâu mười bốn tuổi, Tịnh Kỳ mười tuổi, Nghiên Bích mười hai tuổi, Lưu Thông Dương gia Tuệ Nương mười lăm tuổi cùng Uyển Nương mười một tuổi. Trước khi xuất môn, tất cả đều được người lớn đặc biệt dặn dò, không được bởi vì lời đồn đãi đó mà xa lánh Minh Phỉ, có hỏi phải có đáp, thỉnh thoảng cũng sẽ chủ động trò chuyện, nhưng cũng không được cố ý quen thân với Minh Phỉ.

Thái độ như vậy dĩ nhiên Minh Phỉ biết rõ, nhưng nàng muốn hết sức lợi dụng cơ hội mà Trần thị đã tạo cho nàng này, nhanh chóng quen thuộc với những người này—— những tiểu thư quan nhỏ này tương lai gả cho người ta, chính là có mạng lưới liên lạc ẩn bên trong, mà nàng vẫn luôn muốn xây dựng cho mình một gia đình nhỏ vào ngày nào đó. Cho nên dù không thể khiến cho họ thích nàng, cũng muốn làm cho họ không ghét nàng.

Các nữ hài tử có thể nói đề tài đơn giản như là nữ công, đồ trang sức ăn mặc, hoặc nhìn tương đối dễ hiểu như thi văn, dưỡng hoa nuôi chim vân vân. Lưu Thông phán gia đến từ phương Bắc, không thể so văn chương với phương Nam được, nữ hài tử nhà bọn họ đều không học sách, vì không để cho hai vị Lưu tiểu thư lúng túng, tất cả mọi người đều có ý thức lược qua thi văn, nói đến


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT