Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 68: Chương 67

Edit: beyours07

Minh Phỉ hung hăng trừng mắt nhìn Mai Tử một cái, thấp giọng quát: "Còn không mau đi theo đi! Mai Tử ngẩn người, vội vàng hành lễ, bước nhanh đuổi theo.

Minh Phỉ quay đầu nhìn tiểu cô nương mặc áo màu lục kia phúc phúc thân: "Đây chắc chính là Oánh tỷ tỷ phải không ?"

"Đúng. Ta là Trần Oánh." Tiểu cô nương kia nheo nheo mắt cười, dường như quen thuộc mà nắm tay Minh Phỉ cùng nhau đi lên đình. Minh Phỉ vội vàng gọi Minh Bội đang bị xem nhẹ bắt kịp.

Trần đại nãi nãi đang giải thích cùng mọi người: " Phu nhân chúng ta vốn muốn tới, nhưng đúng lúc trong nhà có chút chuyện, nên đành để cho ta nói lời xin lỗi cùng các vị!"

Tất cả mọi người đều nói không có việc gì, không cần khách khí. Trần thị nhìn Cung nhị phu nhân với vẻ xin lỗi, trên mặt Cung nhị phu nhân vẫn cười, nhưng nụ cười cũng đã cứng ngắc, trong mắt lại càng là một chút ý cười cũng không có. Năm ngàn lượng bạc mua một hội Thưởng Hoa, đợi bao lâu, không thấy chính chủ, chỉ đến ba bốn cái tiểu chủ không thể nào làm chủ, thật sự coi như bạc của nàng là tặng à? Nếu không có sự ân cần của Trần thị, nàng đã sớm bỏ đi rồi.

Trần thị cười cười khơi mào câu chuyện: "Vì sao mọi người tới trễ? Làm hại mọi người cùng chờ lâu như vậy, hai người đều phải phạt một ly rượu!" Tam di nương sớm cực có ánh mắt rót đầy hai ly rượu Kim Hoa, lần lượt đưa cho hai vị thiếu nãi nãi Trần gia: "Mời hai vị nãi nãi uống cạn chén này.”

Trần đại nãi nãi cười với Trần thị: "Gả người rồi vẫn vui đùa như vậy, chỉ nhớ chuốc ta và chị dâu muội rượu, sớm biết thế lúc trước lúc ở nhà không nên bỏ qua muội!"

Trần thị cầm lấy rượu đi rót cho nàng: "Quá thời hạn là xoá bỏ! Tỷ uống chén này trước rồi nói!" Mọi người ồn ào một trận, nhìn Trần đại nãi nãi và Trần Tam nãi nãi uống rượu một giọt không còn thừa mới buông tha hai người.

Trần đại nãi nãi mặt đỏ như thoa phấn hỏi: "Các tiểu cô nương đâu rồi? Làm sao không thấy? Ta mang lễ vật cho cho các nàng, mau gọi các nàng ra nhận đi."

Minh Phỉ cùng Minh Bội đứng ở bên ngoài đình chờ nghe thấy tiếng vội vàng tiến lên hành lễ: "Đại cữu mẫu vạn phúc, tam cữu mẫu vạn phúc."

Trần đại nãi nãi cùng Trần Tam nãi nãi nắm tay Minh Phỉ, Minh Bội nói vài câu khen ngợi , Trần đại nãi nãi lệnh cho nha hoàn đứng sau lấy ra một cái hộp lớn tới: "Là cung hoa lụa kiểu dáng mới nhất ở kinh thành, mỗi người lấy hai cành đi."

Minh Phỉ cùng Minh Bội lại hành lễ với các phu nhân đang ngồi , Trần thị cười dắt Trần Oánh giới thiệu cho Minh Phỉ, Minh Bội: "Này là tỷ tỷ nhà tam cữu cữu các con, ở trong nhà đứng thứ hai, đều lớn hơn các con, đều gọi Oánh tỷ tỷ đi. Các con chơi cùng nhau nhé."

Trần đại nãi nãi lúc này mới nhớ không thấy con trai bảo bối của nàng, "Trí ca nhi đâu rồi? Làm sao nháy mắt đã không thấy bóng dáng nó rồi hả ?"

Trần Oánh cười nói: "Đại bá mẫu, huynh ấy vừa tới đã đi tới chỗ con cho Mẫu Đan kia rồi, cướp chó từ trong lòng người ta mang đi ra vườn rồi.”

Trần đại nãi nãi nhất thời mặt trầm xuống: "Nghiệt súc này! Đi bắt nó mang về cho ta! Càng lớn càng kỳ cục rồi !"

Trần Tam nãi nãi trừng mắt nhìn Trần Oánh một cái, cười nói: "Đại tẩu, Trí ca nhi tính tình trước giờ luôn thẳng thắn, tẩu cũng không phải không biết."

"Một con chó mà thôi." Trần thị vội hỏi: "Cũng không phải đại sự gì đáng ầm ĩ như vậy , uống rượu uống rượu đi." Quay đầu gọi Ngọc Bàn nhanh đi tìm, nhất định phải chăm sóc kỹ lưỡng Trần Trí.

Có Trần thị điều tiết không khí, mọi người nhanh chóng lại cười thành một đoàn. Trần đại nãi nãi cười nói một tin tức: "Các ngươi đoán xem hôm nay vì sao ta đến chậm? Chỉ vì ta nghe được một việc, chưa được chứng thực rõ ràng, trong lòng ngứa, cho nên cố ý biết rõ ràng tới nói cho các ngươi nghe."

Mọi người đều lấy làm tò mò : "Nói mau, không cần nhử!" Liền ngay cả Cung nhị phu nhân tâm tình trầm trọng không tốt cũng có hứng thú, cười chỉ vào Trần đại nãi nãi: "Mỗi nơi có muội, luôn luôn không thiếu náo nhiệt."

"Bà bà ta chẳng phải thường xuyên mắng ta nói nhiều?" Trần đại nãi nãi cười nói, "Nói là đúng là Thái hậu nương nương phượng thể có bệnh nhẹ, trong cung dán Hoàng bảng tới cả nước, muốn cầu danh y.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT