Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 80: Chương 79

Thái độ của Trần thị đã thay đổi, thắng lợi liên tiếp đã để nàng thấy được lực lượng của mình, đối với tương lai cũng tạo nên lòng tin cực lớn. Giờ phút này nàng sẽ không động vào Thái Quang Đình, nhưng con người rồi sẽ thay đổi, ai biết tương lai sau khi nàng có con trai của mình rồi thì có thay đổi hay không chứ?

Hiện giờ, Thái gia chỉ là một gia đình quan viên trung cấp bình thường, không có tiền không có quyền, càng không tước vị gì đó có thể thừa kế, không có gì có thể tranh. Nhưng tương lai cũng không nhất định, giả sử dưới sự giúp sức của Trần thị, Thái Quốc Đống lên thẳng mây xanh, ôm tài phú vô số, không dám đảm bảo Trần thị sẽ không sinh lòng bất bình —— nàng chịu nhiều đau khổ mưu đồ chỗ tốt, lại phải không có đền bù phân cho nhi tử của nữ nhân khác, dựa vào cái gì chứ?

Một người bị áp chế nhiều năm, đột nhiên chứng kiến thấy ánh rạng đông thắng lợi, sau khi mở mày mở mặt thì có mục tiêu mới, dĩ nhiên là muốn nhiều hơn. Cho nên Trần thị thay đổi là hợp tình hợp lý.

Tất cả đều tồn tại biến số.

Minh Phỉ ôm đầu suy nghĩ cả đêm, dẫn đến ngày hôm sau rời giường chân cũng có chút lơ mơ. Gọi Kiều Đào chuẩn bị chút điểm tâm, tự mình xách theo hộp đựng thức ăn đi đến viện Thái Quang Đình.

Thái Quang Đình đang trước cửa sổ khổ sở học hành, trong nhà xảy ra những chuyện này không ảnh hưởng đến tâm trạng dụng tâm khắc khổ của hắn chút nào. Nghe nha hoàn báo Minh Phỉ tới, lập tức để sách xuống nghênh đón: "Sao hôm nay lại rảnh rỗi mà tới đây?"

Minh Phỉ nói: "Mẫu thân đã định ngày mai phải đi đón Ngụy ma ma đến nhà, nghe nói Ngụy ma ma rất khuôn phép, chỉ sợ sau này muốn nói chuyện với ca ca cũng không dễ dàng, cho nên thừa dịp hôm nay không có chuyện gì cố ý tới thăm một chút."

Sang đây thăm hắn, nhưng lại không mang theo Minh Ngọc, Thái Quang Đình lập tức đuổi người phụ vụ bên cạnh, cười nhìn Minh Phỉ: "Có lời gì muốn nói với ca ca?"

Lời nói đã đến khóe miệng, rồi lại nuốt xuống, nói gì với Thái Quang Đình? Lúc này là thời khắc mấu chốt hắn đi học, ảnh hưởng hắn làm cái gì. Lập tức cười nhẹ một tiếng: "Chính là hi vọng ca ca bảo trọng thân thể nhiều một chút."

Trong lòng Thái Quang Đình có chút hiểu, vỗ vỗ tay Minh Phỉ, trầm giọng nói: "Trời muốn đổ mưa nương phải gả cho người(*), nên tới đều phải tới, có một số việc không thể ngăn được. Muội yên tâm, chỉ cần một ngày còn có ta, ta nhất định sẽ bảo vệ được muội và Minh Ngọc chu toàn. Chờ ta, ngày đó không lâu nữa đâu."

(*): Dùng để mô tả không thể tránh khỏi, điều không thể ngăn cản.

Minh Phỉ cười nói: "Cho tới bây giờ, muội và Minh Ngọc đều chưa từng lo lắng." Tuy nói như thế, nhưng trong lòng nàng cũng hiểu, dù Thái Quang Đình có khá hơn nữa, cũng không nhất định có khả năng thao túng được hôn sự của nàng và Minh Ngọc. Khi còn có cha có mé, những chuyện này đâu đến phiên hắn nói chuyện? Cũng không phải nàng không lo lắng. Thôi kệ, binh đến tướng chặn.

Đợi Minh Phỉ đi rồi, Thái Quang Đình lập tức gọi người đi vào: "Những ngày qua tam công tử đang làm gì?"

"Vẫn luôn núp ở trong viện đi học, không bước ra khỏi cửa viện nửa bước." Trả lời hắn là Chu Tiểu Xuyên – con trai của Chu ma ma.

Thái Quang Đình nhíu mày: "Ngay cả khi tối hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy hắn cũng không đi ra? Sáng nay cũng không đi tiễn Nhị công tử?"

"Không có." Chu Tiểu Xuyên hồi đáp như đinh chém sắt, "Chỉ thấy Thúy Nhi trong phòng hắn lộ mặt."

"Hỏi mẹ ngươi một chút, sáng nay lúc Tam Tiểu Thư và Lục Tiểu Thư đến phòng phu nhân đã xảy ra chuyện gì?"

Không bao lâu sau, Chu Tiểu Xuyên trở lại hồi báo: "Ngũ Tiểu Thư ân cần thái quá, lạnh nhạt Tam Tiểu Thư và Lục Tiểu Thư, Tam Tiểu Thư lên tiếng mỉa mai Ngũ Tiểu Thư, phu nhân làm giảng hòa."

Thái Quang Đình trầm mặc hồi lâu, nói: "Ngươi đi mời Cung đại công tử giúp ta. Nếu như có người hỏi, thì nói ta có một vấn đề muốn bàn luận với hắn một phen."

Ban đêm, Thái Quang Đình đi Ỷ Thêu viện, đi thẳng vào vấn đề nói với Minh Phỉ: "Ta đã đi gặp mẫu thân. Ta nói cho nàng biết, chỉ cần ta có thể đi thi, sau này cũng không cần một phân tiền trong nhà. Nhưng nếu trong nhà có việc cần, ta sẽ không bỏ mặc."

Đồng dạng, hắn cũng sẽ không giống người khác như vậy, đem toàn bộ tiền cũng cầm lại nhà. Phía sau điều kiện kia, cũng chỉ là mịt mờ nói cho Trần thị, hắn tương lai đều nghe theo liệu nâng đỡ đứa bé của nàng, chỉ cần nàng đối xử tử tế Minh Phỉ cùng Minh Ngọc. Tình thế đã xảy ra thay đổi, hắn và Trần thị ở giữa nào đó ngang hàng quan hệ đã bị đánh vỡ, cho nên hắn không thể không làm ra mới thỏa hiệp, định ra mới hợp tác điều kiện.

"Nàng nói thế nào?" Minh Phỉ hiểu Thái Quang Đình ý tứ, nàng khổ sở nhìn tới trước Thái Quang Đình: "Ca ca. . . . . ." Buông tha quyền thừa kế vẫn còn phải bỏ ra, chuyện không phải dễ dàng như vậy.

"Không nói gì, nói ta nghĩ nhiều rồi." Thấy trên mặt Minh Phỉ đầy lo lắng, Thái Quang Đình thở phào nhẹ nhõm. Hắn đột nhiên không sợ, quả nhiên giống như lời nói của Cung Viễn Hòa, nàng muội muội này cực kỳ thông minh, nàng có thể nghe hiểu ý trong lời nói của hắn, biết hắn hy sinh. Minh Phỉ thông minh như vậy, giao Minh Ngọc cho nàng, dù hắn đi xa nhà cũng yên tâm.

Nghĩ đến chỗ này, Thái Quang Đình lộ ra một nụ cười xán lạn: "Muội khổ sở cái gì? Ca ca muội có chí khí như vậy, muội nên cảm thấy vui mừng thay ta mới đúng. Nói thật, chút ít đồ vật này ta chưa từng để ở trong lòng." Hắn móc từ trong túi ra sợi dây chuyền ngọc bích quả đào


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT