Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 82: Chương 81

Editor: Thư

Minh Bội đầy hả hê nghiêng mắt nhìn Minh Phỉ cùng Minh Tư, nhưng trên mặt lại làm ra bộ dáng thận trọng: "Mẫu thân, con chọn cái gì cũng được sao?"

Trần thị hơi không kiên nhẫn: "Đương nhiên, mau một chút, không còn sớm nữa!"

Tất nhiên là Minh bBội chọn chuyện phát tiền mừng vừa nhẹ nhàng vừa có thể diện vừa rất được người khác hoan nghênh rồi, trong mắt Tứ Di Nương lộ ra vẻ vui sướng, con khóe môi tán thưởng Minh Bội.

Khóe miệng Trần thị cong lên đầy giễu cợt, nhìn về phía Minh Tư: "Đến phiên con."

Minh Tư lạnh nhạt nói: "Con thỉnh cầu mẫu thân để cho con phụ trách an bài nha đầu ma ma dẫn khách nhân đến."

Trần thị nghe vậy, nhìn kỹ Minh Tư một lần, nói: "Chuyện này cũng không dễ làm, con không có kinh nghiệm, có muốn ta phái Tam di nương đi theo cùng con làm việc không?"

Minh Tư khẽ gật đầu một cái: "Để di nương ở bên cạnh mẫu thân phục vụ thôi." Uyển chuyển cự tuyệt hảo ý của Trần thị, Trần thị nhíu mày, được lắm.

Không cần Minh Phỉ chọn, còn dư lại chính là chuyện đưa trà nước đáng chán mà thôi. Trần thị nhìn Minh Phỉ, vẻ mặt ôn hoà: "Con có làm được chuyện như vậy không?" Dường như muốn ngụ ý chỉ cần nàng nói không làm được, thì có thể cho nàng đổi lại bậy.

Minh Phỉ cảm thấy rất hợp tâm ý, cười nói: "Chúng muội muội đem chuyện khó xử chọn cả rồi, con làm tỷ tỷ mà lại lui về e sợ về chút chuyện này sao?"

Trần thị nhìn chằm chằm nàng một chút, tuyên bố: "Vậy cứ định như thế đi, tất cả mọi người đi làm việc thôi." Vừa cười nói với hai di nương: "Bọn nhỏ thật sự đều trưởng thành rồi, hiểu chuyện rồi."

Tam Di Nương cười nói: "Đây đều là phu nhân biết cách dạy, Ngụy ma ma dạy tốt."

Kiều Đào, Đan Hà, Bạch Lộ cùng với Minh Phỉ ngồi trong phòng nghỉ, giám sát bọn nha đầu phía ngoài đun nóng trà nước. Đan Hà không nhịn được mà oán thán: "Ngũ Tiểu Thư càng ngày càng quá mức, biết rõ chuyện phát tiền mừng là phu nhân đưa cho ngài, lại cứ muốn tới giành."

Bạch Lộ quyệt miệng nói: "Đúng là, Tứ Tiểu Thư cũng vậy, xem náo nhiệt cái gì? Đều là nàng ta bới móc chuyện lên."

Vẻ mặt Minh Phỉ tao nhã, nàng dặn dò Kiều Đào: "Kiều Đào, dạy cho họ cái gì gọi quy củ di!"

Kiều Đào lập tức dẫn hai nha đầu này đi ra ngoài, đứng nơi hẻo lánh chỉ vào lỗ mũi không chút lưu tình mà hung hăng mắng một trận. Mắng đến khi hai nha đầu nước mắt lưng tròng luôn miệng xin tha lúc này mới lại dẫn trở về.

"Tam Tiểu Thư, chúng nô tỳ cũng không dám nữa." Đan Hà cùng Bạch Lộ cố nén lệ tính tiến lên nhận lỗi, Minh Phỉ nhàn nhạt gật đầu, cũng không nhiều lời nữa, tiếp tục chỉ huy bọn nha đầu làm việc. Thật ra thì chuyện hôm nay là nàng chiếm tiện nghi, xưa nay Trần thị đa nghi, lại có ham muốn khống chế rất mạnh, nàng ta chỉ mới vừa có mang, làm sao lại cho phép người khác giở trò ở trước mặt nàng?

Trông như Minh Bội nhặt được tiện nghi nhất, nhưng mẹ đẻ nàng ta là Tứ di nương, mọi hành động của nàng ta sẽ bị Trần thị quy về biểu hiện Tứ di nương không thể chờ đợi, muốn nhúng tay vào việc quản gia.

Chuyện này vừa vặn chọc phải đại kỵ của Trần thị.

Lựa chọn của Minh Tư lại một loại biểu hiện của việc cố gắng tránh thoát khống chế của Trần thị. Ngươi không phải muốn trăm phương ngàn kế phá hỏng thanh danh của ta ở trước mặt người ngoài sao? Được, ta ngã sấp chỗ nào, thì sẽ bò dậy từ nơi đấy cho mọi người cùng nhìn, ta thật sự kém cỏi đến mức ấy sao? Sự lựa chọn này không phải là lựa chọn tốt nhất, cũng là cơ hôi tốt nhất ngay trước mắt mà Minh Tư có thể có được nhằm cải tạo hình tượng của mình. Chỉ là không biết là đây là Minh Tư tự mình nghĩ ra, hay là có người ở sau lưng đưa chủ ý.

Mà nhiệm vụ phân công trà nước của nàng nhìn như không thể lựa chọn, nhưng Trần thị hoàn toàn lại ném ra một mồi lửa, "Con làm được chuyện như vậy không?" Nếu như nàng không muốn làm, khẳng định Trần thị sẽ lại hỏi nàng muốn làm cái gì, lựa chọn của nàng biết đâu lại khiến Trần thị liên tưởng tới rất nhiều thứ nên cũng như không nên. Cho nên, lấy không đổi đọ với thay đổi là biện pháp thỏa đáng nhất, tranh như không tranh, không thể chối cãi cũng là một loại tranh giành. Chuyện bưng bê trà nước này ấy, chẳng những nàng phải làm cho tốt, còn phải hoàn thành cực kỳ tốt. Tất cả mọi người không chịu thua thiệt, không chịu dâng hiến, thì để nàng tới lặng thầm dâng hiến đi, thua thiệt không phải là không thể chiếm tiện nghi.

Sự thật chứng minh, phỏng đoán của Minh Phỉ hoàn toàn không có sai.

Sau đó Minh Bội ảo não bổ sung năm lượng bạc sáu xâu tiền, tiền không nhiều lắm, nhưng thật mất mặt, ngay cả phát chút tiền mừng cũng phạm sai lầm, còn có thể làm chuyện gì được? Minh Tư cũng vậy, bởi vì tiểu nha hoàn bên dưới không nhận ra người khác, nói chuyện lại không cẩn thận, từ đó đắc tội một ma ma quản gia của một họ hàng xa của Thái gia, bị châm chọc nói là mắt chó khinh người thấp, khi dễ thân thích nghèo khó, bị mắng đến mức rơi lệ ngay tại chỗ, đoán chừng lòng tin thật vất vả mới tạo dựng lên được lại sụp đổ.

Minh Phỉ lại bị Trần thị cố ý gọi đến, khoa trương khen ngợi một phen, nói nàng có tài đảm đương sự vụ, lại hỏi nàng có mệt hay không, dặn nàng sao chép danh mục quà tặng.

Tất nhiên là Minh Phỉ sẽ không nói mình mệt mỏi .

Trần thị chỉ vào đống danh mục quà tặng cười nói: "Không nên coi thường việc chép danh mục quà tặng này, nội dung bao gồm bên trong rất nhiều. Nói thí dụ như, nhà kia là loại gia tộc gì, có giao tình thế nào với nhà chúng ta, về sau muốn đưa tặng chút quà lễ mọn như thế nào có thể suy ra từ danh mục quà tặng mà gửi cho họ. Con theo ta chép thêm mấy lần, về sau người trong nhà có giao



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT