Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 88: Chương 87

Edit: beyours07

Đoán chừng là ý thức được trường hợp thế này sẽ mang đến cho Thái gia khốn nhiễu, Cung Viễn Hòa cũng không còn ở Thái gia ở mấy ngày, tránh thoát trận đầu mũi nhọn kia rồi thừa dịp bóng đêm leo tường đi ra. Chỉ qua vài ngày nữa, cả Thủy thành phủ cũng đều truyền, Đại công tử Cung gia Cung Viễn Hòa mới khảo trúng Á nguyên tuy còn nhỏ tuổi cũng không học tốt, còn học những kẻ kia hư hỏng kia trêu hoa ghẹo liễu.

Thậm chí cha hắn Cung Trung Tố cũng vội vã chạy về, cho người túm hắn từ phòng của hoa khôi kia trói trở về, đánh cho một trận.

Nhưng chuyện đính hôn của hắn cứ như vậy mà thất bại, bởi vì, Cung Trung Tố kỳ vọng rất cao vào đứa con trai này, nhất định không chịu tùy tiện tìm người lấy. Nhưng người tốt mà hắn để ý nghe người ta nghe nói Cung Viễn Hòa là người như vậy, quả quyết không chịu; mà người mà Cung Nhị phu nhân để ý đồng ý, Cung Trung Tố lại kiên quyết không đồng ý.

Cuối cùng Cung Trung Tố đập bản, mỗi phòng về mỗi phòng, Cung Viễn Hòa là trưởng phòng, đính hôn muộn một chút cũng không còn quan hệ, trước tiên cứ định cho trưởng nữ Cung Nhu Du của chi thứ hai. Nhưng chính là chuyện như vậy, truyền tới trong lỗ tai tất cả phu nhân các phủ thì mọi người đều đang cười, nụ cười vô cùng kỳ quặc.

Mẫu thân Trần Oánh Trần Tam nãi nãi tới thăm Trần thị, che miệng cùng Trần thị nói: "Đồ của đại phòng Cung gia nhiều gấp mấy lần so với chi thứ hai, cũng khó trách Cung Nhị phu nhân trăm phương ngàn kế muốn tìm cho đại phòng một con dâu tiểu môn tiểu hộ, tính tình mềm nhũn, như vậy mới dễ đắn đo. Coi như chỉ là thím, nhưng là có ân dưỡng, huống chi những năm này chuyện của đại phòng cũng chẳng phải là do nàng quản sao?"

Trần thị cười nói: "Ta xem Cung đại nhân coi như công chính."

"Cầm vào dễ dàng, lúc lấy ra cũng rất khó khăn. Cung đại nhân công chính hơn nữa, có thể vì một đứa con trai không có mẹ và mấy lượng bạc mà trở mặt cùng thê tử nam nữ của chi thứ hai sao?" Trần Tam nãi nãi nói: " Ta ngược lại nhìn vị Cung Đại công tử này không phải là một người dễ bắt nạt, vả lại chờ xem thôi, tương lai nhà hắn còn phải ầm ĩ."

Minh Phỉ ở một bên làm châm tuyến, nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người, không khỏi thầm nghĩ, ở những nhà cự phú này, quả nhiên không hề nhẹ nhõm nhiệt tình chút nào, càng nhiều tiền càng sợ chơi đùa, còn không bằng tìm một người biết gốc biết rễ, thật thà, biết ơn biết tình sống qua ngày, nghèo một chút khổ một chút cũng không sao, không trông cậy vào hắn yêu nàng, thương nàng bao nhiêu, tóm lại là sống qua ngày, trôi qua nhẹ nhõm một chút là tốt.

Trần thị thở dài nói: "Người chết vì tài chim chết vì ăn, là người luôn là có tư tâm. Từ xưa đến nay, nhìn thông phóng khoáng lại có mấy người?" Cũng không biết Thái Quang Đình nói có đúng là thật hay không? Hoặc có thể là, hiện giờ đúng là hắn thật sự nguyện ý tương lai một đồng cũng không cần, nhưng sau này hắn sẽ thay đổi chủ ý, vợ con của hắn lại nguyện ý sao? Nghĩ tới đưa ánh mắt rơi vào trên người Minh Phỉ, mấy con riêng kế nữ này đối với mình lại có mấy phần thật lòng đây?

Chỉ thấy Minh Phỉ ngồi bên cạnh đang tỉ mỉ may một đôi tất nhỏ. Nàng đã tự tay làm cho thai nhi còn chưa ra đời này hai bộ y phục nhỏ rồi, từ mũ đến vớ, đều dùng gấm thượng đẳng, vải bông mềm vải, y phục nàng may có gì đó kỳ lạ, tất cả đều là đem đường may nối lật ở bên ngoài, hơn nữa không có một chút thêu hoa nào, vô cùng mộc mạc.

Minh Tư cười nhạo nàng may vá khó coi, hơn ma ma cũng hỏi nàng vì sao phải làm như vậy, nàng lẳng lặng nói, trẻ con da thịt trơn mềm, những đường may sẽ làm tổn thương da hài nhi. Trong lòng Trần thị khẽ động, cười nói cùng Minh Phỉ: "Đứa bé ngoan, con làm nửa ngày, cũng nên nghỉ ngơi một chút, đi trong sân đi dạo một chút, dưỡng mắt."

Minh Phỉ cũng không kiên trì, đi chỗ Thái Quang Đình nơi đó, để cho hắn đi hỏi thăm Cung Viễn Hòa giúp nàng một tiếng.

Đợi Minh Phỉ đi, Trần thị cầm y phục Minh Phỉ đã làm tốt cho Trần Tam nãi nai xem: "Tẩu xem những y phục này nàng làm, đây là phải nói từ đâu nhỉ, cũng đã làm hai bộ rồi. Vẫn là đứa bé làm, làm không mấy dễ nhìn."

Trần Tam nãi nãi cầm lên một bộ y phục đến xem, cười nói: "Đứa bé này đúng là nghĩ thật chu đáo. Ngày trước lúc ta mới nuôi Oánh tỷ nhi, không hiểu, chỉ thấy phải thêu hoa cho nàng mặc mới dễ nhìn, kết quả đến khi da nàng đỏ bừng, sau đó bà vú mới dạy ta đổi quần áo cũ, lúc này mới tốt lắm. Hôm nay nhìn nàng đổi đường may ở bên ngoài, thì càng chu đáo. Khó nhìn một chút có quan hệ gì, bên ngoài gọn gàng một chút là tốt."

Trần thị không nhịn được cầm y phục kia nhìn qua xem lại,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT