Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 94: Chương 93

Edit: Thu Lệ

Cung Viễn Hòa nhanh chóng tiêu diệt xong một chén đó, sau đó đoạt đi một chén khác trước khi Lý Bích và Thái Quang Đình ra tay.

Vừa ăn vừa cười: "Ngày nào các ngươi cũng ăn nhất định rất mệt mỏi, vì không để cho hai nha đầu này dọn chén phiền phức, ta thay họ ăn hết hai chén này."

Đan Hà và Bạch Lộ nghe vậy, không nhịn được cũng cười: "Nô tỳ đa tạ công tử."

Thái Quang Đình lắc đầu mà thở dài : "Thà ngươi cứ nói con sâu tham ăn trong bụng ngươi bảo ngươi không ăn hết hai chén lớn cũng không tha cho ngươi đi, chẳng lẽ chúng ta còn có thể giành với ngươi à?"

Chép chép miệng có chút vẫn chưa thỏa mãn.

Lý Bích cũng bưng cái chén trống không nhìn Minh Phỉ cười: "Tam muội muội, còn nữa không?"

Minh Phỉ không ngờ sẽ được hoan nghênh như vậy, may nhờ lúc ấy nàng làm nhiều thêm một chút, chuẩn bị cho Minh Ngọc, bản thân mình cùng mấy ma ma nha hoàn nếm một chút, đã như vậy, dĩ nhiên chỉ có thể thoả mãn mấy vị đại vương này trước rồi, liền phân phó Đan Hà lập tức trở về phòng bếp nhỏ đã nấu đưa tới.

Cung Viễn Hòa nheo mắt nhìn Lý Bích: "Hôm nay ngươi lại không đỏ mặt xấu hổ?"

Lý Bích nghiêm trang nói: "Tam muội muội không phải người ngoài."

Hai mắt Cung Viễn Hòa lượn quanh hai vòng giữa Lý Bích và Minh Phỉ, "HAAA"

Mà cười một tiếng, đang muốn mở miệng nói chuyện, Thái Quang Đình đã nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn một cái, không biến sắc nói: "Hắn là người đàng hoàng, ngươi đừng lấy hắn làm trò cười."

Giúp Lý Bích là giả, không cho lấy muội muội bảo bối của hắn ra trêu chọc mới là thật chứ?

Thật là bao che, chỉ đùa một chút cũng không được.

Cung Viễn Hòa cười một tiếng, đổi đề tài: "Tam muội muội, ta nghe nói muội muốn huấn luyện hai con chó lười biếng này thành Thần Khuyển?"

Minh Phỉ cười nói: "Thần Khuyển gì chứ? Ta cũng chỉ là dẫn Minh Ngọc hoạt động nhiều một chút mà thôi. Để tránh khỏi sau này nàng đi vài bước đường sẽ phải dừng lại thở gấp thở. Lại nói, Hỉ Phúc và Kim Sa đều là chó ngoan, cũng không lười."

Cung Viễn Hòa chớp chớp mắt, thần thần bí bí mà nói: "Muốn chạy trốn nhanh, muốn giữ nhà lợi hại, ta có một con chó khác, chỉ là muốn xem muội có gan muốn hay không thôi."

Minh Phỉ đột nhiên nghĩ đến lời nói của Cung Tịnh Kỳ, loại chó nhiều gã sai vặt cũng kéo không được, bổ nhào về phía trước liền muốn mạng người, cuối cùng còn phải lấy tay nỏ tới bắn chết, không nhịn được rùng mình: "Ta không muốn đâu, ta không có thủ nỏ để bắn chết chó dữ."

Cung Viễn Hòa thở dài: "Ta là loại người không biết nặng nhẹ vậy sao? Sao có thể lấy cho dữ đấy cho muội chứ? Ta nghĩ tới, năm tới ta và các ca ca muội phải đến Kinh Thành để thi, nên con chó yêu thích của ta không có ai chăm sóc, muốn nhờ muội giúp ta nuôi dưỡng, ai ngờ mới vừa mở miệng muội đã từ chối như vậy, thật không có ý nghĩa."

Minh Phỉ chỉ coi hắn trêu cợt nàng, Cung Tịnh Kỳ đã nói rất rõ ràng, hắn đặc biệt có một trang trại nuôi chó , bồi dưỡng hơn mười người quản lý chó, sao lại không ai thay hắn nuôi chó hắn thích?

Dụ dỗ ai đó?

Lập tức một cười cũng không tiếp lời.

Sắc mặt Cung Viễn Hòa cũng có chút khó coi, nói: "Tiểu nha đầu, hiếm khi ta mới mở miệng van muội một lần, nhưng muội chỉ cười mà không nói lời nào là có ý gì?"

Minh Phỉ thấy hắn đột nhiên tức giận, vừa nhìn về phía Thái Quang Đình, vừa cười nói: "Ta cho là huynh đang đùa giỡn với ta."

Thái Quang Đình nói: "Nhà chúng ta chỉ có muội không sợ chó lớn, muội hãy giúp hắn nuôi Truy Phong đi. Truy Phong cũng không tệ, sẽ không cắn người linh tinh ."

Thì ra là thật sự có chuyện này, đừng bảo là Thái Quang Đình mở miệng, chỉ dựa vào việc Cung Viễn Hòa cầu xin nàng, dù nàng có sợ đi nữa cũng sẽ không từ chối.

Về phần tại sao hắn lại đưa chó đến cho nàng nuôi, có lẽ hắn cũng có nỗi khổ của hắn, dù sao gia đình đó cũng phức tạp như thế.

Minh Phỉ dĩ nhiên là đồng ý, lúc này Cung Viễn Hòa mới tươi cười: "Ngày mai ta liền dẫn nó tới đây cho muội làm quen dần, nuôi mấy ngày này là bọn muội quen thuộc, chúng ta cũng phải đi."

"Không ở nhà ăn tết hả? Sau khi đậu rồi cũng sẽ không về ăn tết nữa có phải không?"

Minh Phỉ không khỏi có chút buồn bã, năm nay là năm đầu tiên nàng ăn tết ở Thái gia, nhưng lại không thể ăn cùng Thái Quang Đình.

Thái Quang Đình xoa xoa tóc của nàng, cố cười nói: "Mỗi ngày đều ăn thịt, không phải đều giống như ăn tết sao?"

Minh Phỉ nhỏ giọng nói: "Không giống nhau."

Hoàn toàn khác nhau, nàng vừa mới nhận thức Thái Quang Đình và Minh Ngọc, coi bọn hắn như người thân đời này của nàng, đương nhiên là hi vọng ngày lễ ngày tết bọn họ cũng có thể ở bên cạnh nàng.

Tay Thái Quang Đình liền dừng lại trên đầu Minh Phỉ, cố gắng vẽ tiếp một cái bánh nướng thật to để Minh Phỉ đỡ xót ruột, nhưng lại cảm thấy không nói nên lời.

Nếu hắn thi đậu thứ cát sĩ, vậy phải ở lại kinh thành, ba năm sau cuộc thi đủ tư cách, cũng có thể là giữ lại kinh hoặc là thả ra ngoài, tóm lại, trong một năm mà hắn muốn về nhà là có chút khó khăn.

Trừ phi Thái gia cũng có thể đi Kinh Thành, nhưng rõ ràng mấy năm này cũng rất không có khả năng.

Lý Bích sờ sờ đầu, cố gắng an ủi Minh Phỉ: "Cũng không có gì, ngủ một giấc thức dậy là qua hết. Trước kia ta cứ như vậy, thật không nghĩ khổ sở như muội. Lại nói ba năm cũng trôi qua rất nhanh. Ca ca muội còn có thể xin nghỉ về nhà."

Rất rõ ràng, Lý Bích không phải là loại người biết an ủi, bời vì những lời này của hắn mà không khí ngược lại trở nên thương cảm hơn.

"Các ngươi đều không biết tiểu nha đầu này đang nghĩ gì đâu."

Cung Viễn Hòa cười nói: "Nàng cảm thấy thiếu một người ăn tết thì sẽ ít đi một bao tiền lì xì đấy. Ta thấy Quang Đình ngươi nên đưa hết bao lì xì một lượt cho đủ đi. Để tránh khỏi sau khi chúng ta đi rồi, mỗi lần đến lễ mừng năm mới, lỗ tai của ngươi sẽ phải nóng lên, đó là do nha



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT