Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 95: Chương 94

Editor: Trịnh Phương.

Minh Phỉ không ngờ, con chó mà Cung Viễn Hòa mang tới lại là một con vật khổng lồ như vậy. Nó có một khuôn mặt thô như gấu, da dày lông rậm, dũng mãnh đến dọa người. Nó lười biếng nằm phơi nắng trong viện của Thái Quang Đình, nhìn qua thì có vẻ hết sức an tĩnh.

Vậy mà tất cả giống như chỉ đều là giả. Trong lúc mấy người các nàng đi tới cửa viện thì tiếng "leng keng" vang lên từ dây đeo trên cổ, con chó kia hung mãnh mà nhanh nhẹn đứng lên, mắt lom lom nhìn mấy người, mặc dù không hề sủa hoặc là có động tác nhào lên, nhưng nhìn chiều cao hơn hai thước giống như hình thể của nghé con này, chân Minh Phỉ vẫn không khống chế được mà nhũn ra.

Nhìn lại mấy người kia. Minh Bội đã té vào người nha hoàn, sắc mặt tái nhợt nhìn bà vú của Thái Quang Diệu: "Ta. . . Chúng ta đi mau. . ." Không đợi Minh Phỉ lên tiếng, Minh Bội liền kéo Thái Quang Diệu chạy trốn nhanh như gió, giống như sau lưng có quỷ đang truy đuổi.

Minh Ngọc áp sát vào bên cạnh Minh Phỉ, tuy cũng rất sợ, nhưng dù sao thì vẫn mở miệng nói chuyện: "Tam tỷ tỷ, Truy Phong rất đáng sợ."

Cung Viễn Hòa nghe tiếng bước chân thì liền đi ra, thấy vậy liền vỗ nhẹ vào đầu của Truy Phong, nhỏ giọng nói đôi câu với Truy Phong, sau đó Truy Phong khéo léo nằm xuống, híp mắt nhìn Minh Phỉ cùng Minh Ngọc. Rất khó tưởng tượng, một con chó vậy mà lại có thể dịu ngoan như vậy.

Cung Viễn Hòa thấy Minh Phỉ, Minh Ngọc cùng mấy nha hoàn dùng ánh mắt hoài nghi nhìn hắn, bao gồm hai con chó nhỏ cũng đứng ở cửa ra vào không dám động, mỉm cười rung cái xích sắt to bằng cánh tay trẻ con trên cổ Truy Phong: "Vào đi, nó sẽ không tùy tiện cắn người."

Minh Phỉ nhìn Cung Viễn Hòa, cười khan: "Con chó này thật đúng là rất khỏe mạnh."

Cung Viễn Hòa lơ đãng cười một tiếng: "Đúng vậy. Một thời gian trước ta có tính toán thử khối lượng của nó, có chừng 160 cân (= 80kg) thôi. Nó tới từ phương Bắc, nghe nói có thể đánh nhau với sói, gấu, nhưng ngược lại là vô cùng nghe lời của ta. Lúc ta không ở nhà, nếu ai dám bước vào viện của ta một bước. . . Hắc hắc. . ." Hắn cười gian một tiếng: "Không chết thì cũng phải lột da."

Minh Phỉ có chút không cười được, chó này thế nào cũng không giống như loại yêu quý, biết nghe lời chủ nhân, nếu nó nổi giận, chỉ sợ mấy nam nhân hợp sức lại cũng không kéo được. Nàng nhất định không thể nuôi dưỡng trong viện. Trước tiên không nói tới chuyện loại chó này trung thành với chủ nhân duy nhất tới mức độ nào, chỉ bằng việc lúc nó nổi giận thì không ai có thể kiềm chế nó, cũng không thể chờ người bên ngoài viện tới giúp kéo nó đi, hoặc là lấy một cái cung tên tới bắn chết nó.

Thái Quang Đình đứng ở cửa ra vào, vô cùng hả hê mà cười nhạo Cung Viễn Hòa: "Ngươi còn nói sao? Nếu ngươi không dưỡng nó thành cái bộ dáng này, thì làm gì đến nỗi không có ai đồng ý chăm sóc nó khi ngươi muốn rời nhà trong một thời gian dài? Sao còn phải lo lắng rằng ngươi vừa bước chân trước ra khỏi cửa, nó lập tức chết mất?"

Cung Viễn Hòa cũng không thèm chấp, khẽ mỉm cười: "Nó chỉ ở trong viện của ta, lúc ta ở bên cạnh thì nó cũng không công kích người khác. Ta không có ở đây, những người đó tới làm gì? Cũng không phải là muốn bị cắn chứ?" Hắn giương mắt nhìn Minh Phỉ: "Tam muội muội, ngươi xem, dáng dấp con chó của ta có khiến muội thích hay không?" Trong đôi mắt xinh đẹp đào hoa đều là cầu xin cùng lo lắng.

Thì ra là liên quan đến tính mạng của con chó này. Dám hạ lệnh giết chết chó cưng của Cung Viễn Hòa, trừ Cung Trung Tố cùng Cung Nhị phu nhân ra thì không ai có thể làm việc này. Nghe nói Cung Trung Tố vô cùng sủng ái Cung Viễn Hòa, vậy người muốn làm việc này chỉ có thể là Cung Nhị phu nhân rồi. Chắc hẳn con chó này đã từng đắc tội với Cung Nhị phu nhân, hai người lại vốn đã có ân oán với nhau, quan hệ vô cùng không tốt, đấu tranh gay gắt. Minh Phỉ nhìn ánh mắt của Cung Viễn Hòa một chút, lại nhìn đôi mắt màu rám nắng tràn đầy cảnh giác của Truy Phong một chút, đột nhiên cảm thấy ánh mắt của một người một chó nhà này có chút tương tự trong một phương diện nào đó, trong lòng mềm nhũn, không tự chủ được gật đầu: "Cũng không tệ lắm."

Cung Viễn Hòa thở phào nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười nhẹ nhõm sung sướng: "Ta sẽ phái hai người tới chăm sóc nó, sẽ không tăng thêm bao nhiêu phiền toái cho ngươi."

"Tam muội muội, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Chó này rất dọa người." Tay Lý Bích nắm chặt quyển sách, nhô đầu ra từ trong cửa sổ, lo lắng nhìn Minh Phỉ: "Ngươi nuôi dưỡng ở trong viện của mình, nếu tới lúc nó cứng đầu cứng cổ, một phòng chỉ toàn nữ nhân, ai có thể thu phục nó giúp ngươi?"

Cung Viễn Hòa rất tức giận: "Mắc mớ gì tới ngươi? Ngươi nghĩ ta không xét tới trường hợp đó?" Hắn ào ào lay động xích sắt trong tay: "Nhìn một chút xem đây là cái gì? Có thứ này, nó không thoát được!"

Lý Bích không nhường bước chút nào: "Tam muội muội vẫn chỉ là tiểu cô nương, ngươi để nàng đứng bên cạnh con chó này rồi xem cho kĩ, nàng cao bao nhiêu



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT