Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 98: Chương 97

Edit: thảo My

Người của Cung gia còn không biết, Cung Viễn Hòa không thể nào mang Truy Phong đến kinh thành. Hiện tại ba người hắn, Thái Quang Đình, Lý Bích cùng nhau làm thứ cát sĩ ở nơi triều đình cung cấp, thống nhất ăn ở, sáng sớm mỗi ngày đều đi Thứ Thường Quán học tập, đến giờ Thân (từ 15h_ 17h) mới có thể rời đi, không được tới trễ, không được về sớm, phải nộp bài tập còn phải ứng phó các cuộc thi định kỳ, sơ ý một chút là có thể bị trừng phạt.

Dưới tình huống như thế, loại con nhà giàu ăn chơi trác táng chơi bời lêu lổng ngày ngày nhàn nhã trước đây đều một đi không trở lại. Hơn nữa, đường xá xa xôi, tình hình Truy Phong lại như vậy, hắn nghĩ muốn, hắn không sợ tốn tiền, cũng cần phải cân nhắc các loại phiền toái có thể xảy ra trên đường. Vì vậy Thái Quang Đình đã sớm gởi thư nói qua, Truy Phong tạm thời do Minh Phỉ nuôi.

"Ta không có gì xấu hổ." Minh Phỉ thản nhiên tự nhiên nhìn về phía Cung Nghiên Bích cười một tiếng: "Cung đại ca đích thật là đưa Truy Phong cho ca ca ta. Nếu chỉ là chăm sóc giúp, nhà các ngươi có nhiều huynh đệ tỷ muội như vậy, ai không có thể nuôi? Dù các ngươi đều không thích chó, cũng còn có hạ nhân thường chăm sóc, nhà các ngươi không phải còn có một điền trang chuyên môn nuôi chó sao?" Nàng không tin Cung Nghiên Bích dám nói, bởi vì Cung Viễn Hòa không tin những người khác trong Cung gia, cho nên mới phải thỉnh cầu người ngoài như nàng.

Trong khoảng thời gian ngắn Cung Nghiên Bích quả nhiên không tìm được lời nói phản bác.

Minh Phỉ cười nói với Chu Thanh: "Ngươi cũng chớ trách ta. Không phải là ta không nỡ cho ngươi xem, mà là con chó kia quá hung dữ, ta đứng cũng không cao hơn nó bao nhiêu. Ta cũng không có biện pháp, Tam ca ta chưa bao giờ thích mèo các loại, trong nhà trừ ta ra không có người thích hợp, không thể không miễn cưỡng đồng ý ca ca ta thôi."

Viên Mai Nhi nghe vậy, từ trên xuống dưới đánh giá Minh Phỉ một lần, mặc dù dung mạo ngũ quan Minh Phỉ rất mỹ lệ, nhưng mà bộ dáng còn nhỏ, vóc người quả thật hơi ốm gầy nhỏ bé, thấy thế nào vẫn là một hoàng mao nha đầu (con nhóc) cái gì cũng không hiểu. Nhìn lại các tiểu thư chung quanh, trừ hai muội muội của Minh Phỉ ra, ai cũng có phong vận thiếu nữ hơn nàng.

Cung Nghiên Bích suy nghĩ một chút lại càng không cam lòng mà nói: "Thật sự là như vậy à? Tại sao ta nghe nói ca ca muốn phái người mang Truy Phong đi Kinh Thành đấy."

Minh Phỉ càng kinh ngạc: "Có thật không? Chẳng lẽ Cung đại ca ca hối hận? Hắn không giống người nói không giữ lời như vậy? Ngươi nhất định nghĩ sai rồi.

Hơn nữa. . . . . ." Nàng kéo dài âm thanh: "Ca ca ta gởi thư nói, tất cả thứ cát sĩ đều thống nhất nơi ăn ở, chỗ ở rất chật hẹp, hắn đành phải cùng gã sai vặt chen chúc ở trong một gian phòng, có nhiều bất tiện. Dưới tình huống này vì sao lại có nơi nuôi dưỡng? Chẳng lẽ Cung đại ca không ở cùng một chỗ với ca ca ta? Có phải có thể thuê ở bên ngoài hay không? Nếu như vậy, ta trở về viết thư cho ca ca, để cho hắn cũng ra bên ngoài thuê viện ở trọ."

May mắn tình cảm của nàng và Thái Quang Đình tốt, Thái Quang Đình yêu mến nói những thứ này với nàng, đều nhờ trong nhà Thái Quốc Đống đã có một người cũng làm thứ cát sĩ cùng xuất thân quan lại thế gia của Trần thị, cũng nhờ vào may mắn nàng biết nhiều hơn một ít thứ sẽ không ăn thua thiệt, mới có thể làm cho rõ ràng một bộ này.

Trong nhà Cung Nghiên Bích là thứ nữ, lại không thân cận với Cung Viễn Hòa, nơi nào biết những chuyện này? Tất nhiên liên tiếp bị Minh Phỉ hỏi nhiều vấn đề không biết nên trả lời thế nào mới phải.

Mặt Minh Phỉ vẫn chân thành hỏi nàng: "Nghiên Bích tỷ tỷ là nghe ai nói? Có phải thật vậy hay không? Thuê ở bên ngoài sẽ không có ảnh hưởng chứ?"

Trên mặt Viên Mai Nhi mang theo mấy phần tự đắc, chỉ điểm Minh Phỉ nói: "Tin của người này khác biệt. Thứ cát sĩ đều do triều đình thống nhất cung cấp ăn ở, ban đầu đường huynh ta thi đậu, dù nhà ở kinh thành, cũng phải ở bên trong, chỉ có thời điểm ngày lễ ngày tết ngày nghỉ mới về nhà, sao có khả năng ở riêng bên ngoài?"

Lúc này Minh Bội cùng Minh Phỉ đứng ở cùng một chiến tuyến, dùng ánh mắt đồng tình nhìn Cung Nghiên Bích nói: "Nghiên Bích tỷ tỷ, gã sai vặt này nhà các ngươi thật là hồ đồ, dù muốn chơi đùa gạt người, cũng nên suy nghĩ kỹ hợp lý không hợp lý nha."

Mọi người vừa nghe, hoàn toàn cười không ra tiếng. Gã sai vặt kia hồ đồ, Cung Nghiên Bích lại càng hồ đồ. Chỉ có điều nàng níu lấy Minh Phỉ không tha như vậy, là đạo lý gì? Trong lòng mỗi người đều có ý nghĩ của mình, chỉ là chưa xuất ra.

Chu Thanh lặng lẽ hỏi Minh Phỉ: "Ngươi có phải đã từng đắc tội với nàng hay không? Ta nhìn thế nào giống như bộ dáng nàng không có ý tốt?"

Minh Phỉ cười khổ: "Tính khí của ta ngươi cũng không phải không biết. Chỉ mong sao người ta đừng chọc đến ta, hận không được tất cả mọi người yêu thích ta, làm sao lại đi trêu chọc nàng? Hơn nữa, nàng cũng không có gì đáng giá để ta trêu chọc."

Một là dòng chính nữ Tri phủ Tứ Phẩm, một là thứ nữ quan tham nghị Bố Chính Sứ Tứ Phẩm, xác thực là không xứng, càng không có cái gì xung đột. Chu Thanh gật đầu nói: "Đó chính là nàng cố tình gây sự. Nghĩ đến là thấy không quen ngươi và Minh Ngọc được Hỉ Phúc cùng kim sa thôi. Nàng là tiểu thư Cung gia cũng không có, cố tình ngươi và Minh Ngọc, trong lòng không dễ chịu, không nghĩ ra cũng là có." Nguyên nhân duy nhất nàng có thể nghĩ ra cũng chỉ có cái này.

Minh Phỉ cũng không cho là vậy. Cung Nghiên Bích không phải thứ nữ duy nhất ở Cung gia, cái thứ nữ khác cũng không có năng lực đi theo Cung Nhu Du, dưới tình huống hai tỷ muội Cung Tịnh Kỳ xuất môn làm khách, cơ hồ mỗi lần nàng đều không sót, điều này nói căn bản cũng không phải là một tên đần độn, cũng không phải bởi vì một chuyện nhỏ liền dám ngang nhiên phát tác, gây khó dễ cho người khác.

Chỉ là nàng không có khả năng phân tích cái này cho Chu Thanh, Minh Phỉ cười chấp nhận cách nói của Chu Thanh, chỉ hết sức chú ý ba tỷ muội Cung gia cùng với Viên Mai Nhi. Cung Tịnh Kỳ không nhìn ra cái gì không đúng , Cung Tĩnh Du cũng lặp lại lặp lại nhìn Cung Nghiên Bích mấy lần, sắc mặt không vui nhưng không có ý tứ ngăn cản. Thời điểm ánh mắt Viên Mai Nhi quét qua Cung Nghiên Bích, trong mắt chung quy mang theo mấy phần khinh thường cùng phẫn hận.

Minh Phỉ âm thầm buồn cười, xem ra hành động lần này của Cung Nghiên Bích rất không được Viên Mai Nhi thích, thậm chí hình như đắc tội với Viên Mai Nhi rồi. Nàng nơi này còn chưa vui mừng bao lâu, lại nhận được ánh mắt bất thiện của Viên Mai Nhi, không khỏi trong lòng căng thẳng bồn chồn.

Quả nhiên, Viên Mai Nhi tìm giờ rảnh, không nhanh không chậm nói: "Nói đến kỳ thi mùa xuân năm nay, nơi này của chúng ta xem như thành một đoạn giai thoại rồi. Mọi người đều nói Thái đại ca cùng Cung Ương ca ca anh hùng xuất thiếu niên, một chỗ lớn lên, một chỗ vào học, một chỗ thi đậu, lại một nơi thành thứ cát sĩ, nhất định tương lai tiền đồ như cẩm ."

Cung Tĩnh Kỳ cười nói: "Các ngươi nói mất một người, Lý Bích. Chính là biểu ca Minh Phỉ, hình nhau rất trẻ tuổi, cũng thi đậu ."

Viên Mai Nhi nói: "Ta nghe nói, lúc bọn hắn vào kinh dự thi, đều là ở trong nhà của ngươi đọc sách? Nghĩ đến tình cảm của bọn họ rất tốt?"

Không đợi Minh Phỉ trả lời, Cung Nghiên Bích vậy mà không sợ chết lại giũ ra thông suốt sự tình: "Khi đó mỗi ngày ca ca ta ở nhà của ngươi đọc sách, ngay cả cơm cũng ăn ở nhà các ngươi. Nghe nói thức ăn đều do Minh Phỉ chuẩn bị. Hàng ngày ca ca ta khen nàng mặc dù tuổi nhỏ, nhưng trù nghệ lại cực kỳ có thiên phú, làm đồ có thể khiến người ta muốn nuốt đầu lưỡi xuống. Dưỡng cái miệng kén ăn của hắn, về nhà hắn liền mắng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT