Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 99: Chương 98

Editor: Cà Rốt Hồng

Thủy Thành Phủ nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, thật sự muốn nghe chút chuyện gì đó, cũng rất dễ dàng. Rất nhanh Minh Phỉ liền biết tại sao Cung gia và Viên gia lại thành ra như vậy.

Kể từ sau khi Cung Viễn Hòa xuôi gió xuôi nước thi đậu thứ cát sĩ, cái tiếng xấu trêu hoa ghẹo nguyệt kia của hắn đã danh vọng thành rồng được lão cha nhà mình bình định thành trẻ người non dạ, thỉnh thoảng hồ đồ, được giáo dục nhiều từ nay về sau thành thanh niên tiền đồ sáng sủa tốt đẹp. Cộng thêm gia tài bạc vạn, lại là trưởng tôn chánh phòng Cung gia, không có huynh đệ tỷ muội, không có bà bà chính thức, quả thật là thí sinh nữ tế kim quang lấp lánh.

Cung Trung Tố một lòng một dạ muốn vì hắn lựa chọn kỹ càng một cô nương danh môn vọng tộc làm thê tử, tất nhiên người dân trong vùng muốn bò lên không ít, nhưng cũng có người lo lắng Cung Nhị phu nhân quá lợi hại, những thế gia đại tộc chân chính kia, vẫn còn chưa xem trọng nhà ông ta. Nghĩ tới nghĩ lui, ông ta nghĩ tới nhà Viên Hàn Lâm.

Hàn Lâm thanh quý (công minh liêm khiết), cái thanh này, thật ra thì có chút ý tứ nghèo nàn ở bên trong, quý, tất nhiên không phải là Hàn Lâm không vào nội các, nhưng có thể đi vào Nội Các Hàn Lâm lại có mấy người? Nhưng tốt xấu gì cũng mang danh tiếng. Nhân đinh (nhân khẩu) Viên gia đơn bạc, chỉ có hai nam một nữ, đại nhi tử thành thân không bao lâu liền chết trẻ, chỉ lưu lại một đứa con mồ côi từ trong bụng mẹ, tiểu nhi tử không có tài danh công danh lại không thuận, trong ba tôn tử, hai đứa lớn một làm chức quan nhỏ ở kinh thành, một làm tiểu huyện lệnh ở nơi xa xôi, còn lại tôn tử thứ ba, tuy có tài danh nhưng cũng nổi danh là một ma bệnh.

Sau khi Viên lão gia tử về hưu, gia đạo kém xa ngày trước, không nói cái gì khác, tam tôn tử có tài danh kia của ông ta, thuốc bổ dùng mỗi ngày phải tiêu rất nhiều ngân lượng, nhìn lại những thứ giấy bút hắn dùng để vẽ tranh kia một chút lại càng thêm hao tốn không ít. Nhưng nhà bọn họ thích nhất chính là đốt bạc làm chuyện phong nhã, cứ như vậy thì có thể càng nghèo rớt mồng tơi rồi.

Viên gia sĩ diện nhưng không có lớp vải lót bên trong chống đỡ, Cung gia có lớp vải lót bên trong nhưng không có mặt mũi, Cung Trung Tố liền nghĩ, nếu có thể kết thân với một gia đình như vậy, theo như nhu cầu, chẳng phải tất cả đều vui vẻ sao? Cung Trung Tố lập tức tìm người quen biết đi thăm dò ý tứ của Viên gia, kết quả Viên gia thật đúng là cảm thấy Cung Viễn Hòa không tệ. Cho rằng Cung Viễn Hòa trừ chuyện kia ra lại không có những tin đồn khó nghe khác truyền ra, trong nhà cũng không có thông phòng vân vân, nam tử phong lưu như thế nào, chỉ cần biết sai liền đổi là được, chủ yếu nhất vẫn là cách đối nhân xử thế và tiền đồ.

Nhưng mặc dù Viên gia có chút ý này ở bên trong, lại không tùy tiện nói trắng ra, chỉ nói đứa nhỏ còn nhỏ, còn chưa có định tính, cần qua một thời gian rồi hãy nói, thật ra cũng chính là ý tứ muốn quan sát cân nhắc. Nhưng thầm nói hai nhà cũng nên tăng cường lui tới.

Lẽ ra một mối hôn sự như vậy đối với hai nhà mà nói, đều vô cùng thích hợp chỉ có điều phải nổ lực duy trì thúc đẩy. Minh Phỉ nhìn tình hình giữa hai tỷ muội Cung Tịnh Du và Viên Mai Nhi kia, hình như cũng vui mừng hơn nữa, nhưng hành động đâm ngang ra cái gai Cung Nghiên Bích này liền ý vị sâu xa.

Đừng bảo là Minh Phỉ và Cung Viễn Hòa không có gì, cho dù là có, nhà khác trước mặt con dâu tẩu tử tương lai chỉ có liều mạng che giấu, sợ sinh ra hiểu lầm gì đó, tạo thành tổn thất không thể vãn hồi, làm sao giống Cung Nghiên Bích vậy ba phen bốn bận lấy ra nói như thế? Bộ dạng giống như là muốn phá hoại.

Đúng! Hình như Cung Nghiên Bích muốn phá hoại. Cái ý nghĩ này nảy mầm ở trong lòng Minh Phỉ, nàng liên kết chuyện Cung Nhị phu nhân bức hôn và chuyện lần trước Cung Viễn Hòa chạy trốn tới kỹ viện lại với nhau, liền biết cửa hôn sự cùng Viên gia này, chính là Cung Trung Tố tự làm theo ý của mình, Cung Nhị phu nhân hoàn toàn không hài lòng.

Cung Nhị phu nhân bất mãn trong lòng, lại không thể công khai phản đối, hơn nữa còn phải làm ra vẻ hoàn toàn nguyện ý, ủng hộ. Cho nên đích nữ Cung Tịnh Du mới có thể cùng Viên Mai Nhi chung đụng thân thiết như vậy, Cung Nghiên Bích này là thứ nữ cái gì cũng tùy ý để đích mẫu nắm bóp ở trong tay mới có thể làm chim đầu đàn làm chuyện vạn người ghét này.

Lấy chuyện rõ ràng ra mà nói, cũng không phải vết thương trí mệnh gì, nhưng sau đó khẳng định còn có động tác khác. Nghĩ đến Viên Mai Nhi tự cho mình siêu phàm như thế, tính tình không coi ai ra gì, chỉ cần nhiều lần khiêu khích một phen, nhất định nàng ta không chịu tiếp nhận một mối hôn sự như vậy.

Mà sở dĩ Cung Nghiên Bích lớn mật như thế, có lẽ là bởi vì trong lòng hiểu rõ, được chỉ điểm, vì muốn lấy lòng đích mẫu; cũng có thể là vì bị uy hiếp, không thể không làm.

Nhưng dù có thế nào, chuyện thối nát của Cung gia bọn họ vì sao muốn làm liên lụy tới nàng? Chẳng lẽ phá huỷ thanh danh trong sạch của một tiểu cô nương chơi rất vui sao? Sau này nàng gánh cái danh đó tới chỗ nào đều bị người ta cười nhạo. Minh Phỉ không khỏi nổi giận. Nàng vặn khăn đi đến chỗ của Trần thị, muốn nhìn xem Trần thị có ý gì. Chung quy chuyện nàng cũng có thể nghĩ ra được, lẽ nàoTrần thị còn không nghĩ ra sao? Xác định Trần thị có nguyện ý vì nàng ra mặt hay không.

Đến chánh phòng, Trần thị đang ngẩn người dưới cửa sổ, bên cạnh chỉ có một mình Dư ma ma hầu hạ. Ngọc Bàn nhỏ giọng nói cho Minh Phỉ: "Không biết tại sao, buổi sáng tâm tình rất không tốt, Tam Tiểu Thư nhìn xem có thể khuyên nhủ hay không."

Trần thị nghe tiếng động quay đầu lại trên mặt có chút phù thũng thoáng qua một chút mờ mịt. Minh Phỉ thấy trên mặt mày nàng ta tất cả đều là mỏi mệt, dưới hốc mắt có hai quần thâm, trong lòng biết là ngủ không được ngon giấc. Gả cho một người nam nhân như vậy, gặp phải một đám kế tử kế nữ và tiểu thiếp như thế, là con người đều sẽ khó chịu, mang thai cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, không biết sinh ra là nam hay nữ, không biết có thể thuận lợi vượt qua cửa ải hay không, nghĩ đến giờ phút này nhất định Trần thị rất lo âu nhỉ?

Mặc kệ chuyện gì, để cho nàng ta thanh thản ổn định bình an sinh ra đứa bé này, vượt quan Quỷ Môn quan này mới là chuyện lớn. Minh Phỉ nghĩ đến chỗ này, liền dẹp bỏ ý đồ muốn thử dò xét Trần thị, khuyến khích Trần thị trút giận cho mình đi. Ngược lại khéo léo nở nụ cười đi lên trước thỉnh an, ngồi vào cái ghế đôn nhỏ bên cạnh Trần thị, nhẹ giọng hỏi Trần thị: "Mấy ngày nay mẫu thân cảm thấy có khỏe không? Tiểu đệ đệ vẫn ngoan chứ? Đường đại phu có tới bắt mạch hay không?"

Trần thị nặn ra một cười: "Cũng tạm." Tiếp theo không có tiếng động gì khác.

Minh Phỉ có nhiều chuyện muốn an ủi nàng ta, thấy bộ dạng dầu muối không vào này của nàng ta, ngược lại không tiện mở miệng, không thể làm gì khác hơn nói: "Nữ nhi muốn đi Thanh Phong quán dâng hương một chút." Ánh mắt của nàng quét qua bụng của Trần thị, "Cầu bình an cho người và tiểu đệ đệ."

Trong mắt của Trần thị thoáng qua một tia sáng, ngay sau đó lại ảm đạm xuống, không hứng thú nói: "Muốn đi thì đi thôi."

Minh Phỉ không biết rốt cuộc nàng ta gặp phải chuyện gì, lại không tiện hỏi, không thể làm gì khác hơn là dời ánh mắt nhìn sang Dư ma ma, Dư ma ma lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, ý bảo nàng để đó nói sau.

Trần thị hẳn là rất mê tín, Minh Phỉ suy nghĩ một chút, từ trong hà bao lấy ra cái gói vải đỏ hình tam giác kia, đặt ở trên bàn nhỏ trước mặt Trần thị, nhẹ giọng nói: "Mẫu thân, cái bùa bình an thủ chân tử này người mang theo đi."

Trần thị kinh ngạc nhìn Minh Phỉ một cái, Minh Phỉ chỉ mong nàng ta cười lên.

Trần thị do dự một chút, nói: "Con vẫn nên cất đi."

Minh Phỉ chân thành đẩy gói vải đỏ tới trước mặt nàng ta: "Mẫu thân, không có người cũng không có ba huynh muội chúng con hôm nay, con nguyện ý cho người, người bình an thì chúng con bình an." Lời này của nàng không có hư tình giả ý, nàng không cho rằng đổi một kế mẫu khác sẽ tốt hơn Trần thị.

Ngược lại Dư ma ma một chút cũng không khách khí, cười híp mắt cầm lấy gói vải đỏ tới: "Một mảnh hiếu tâm này của Tam Tiểu Thư, phu nhân không nhận ngược lại không hay." Tay cũng âm thầm bóp gói vải đỏ kia.

Minh Phỉ thấy rõ, mượn cớ cáo từ, tự đi an bài một chút chuyện vụn vặt không đề cập tới chuyện ngày đó.

Tới buổi chiều, Dư



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT