Báo lỗi

Hoàn Khố Đế Phi

Chương 22: Hai người tương sát lẫn nhau

Editor: Devil Ly

Beta: Quỳnh

Chương 22: Hai người tương sát lẫn nhau.

Có người của Hồng Nguyệt dụng binh đoàn dẫn đường, bọn người Thiên Lan rất nhanh đã đến được địa điểm thần thú xuất thế, đó là một ngọn đồi cũng không tính là cao, phía trên ngọn đồi vậy mà không có loại thực vật nào sinh trưởng, hoàn toàn trống trải, quét tầm mắt có thể nhìn thấy đỉnh đồi.

Dựa vào ngọn đồi làm thành một hình tròn, bốn phía đều có người dựng trại, bọn người Thiên Lan có thể tính là muộn nhất rồi.

Mà trưởng lão trước đó, cũng chính là trưởng lão Thừa Đức của Hồng Nguyệt dụng binh đoàn, trưởng lão của Hồng Nguyệt dụng binh đoàn. Người này tuổi cũng không phải quá lớn, mới ngoài bốn mươi, chỉ là vẻ ngoài là của một người ngoài sáu mươi, còn lí do vì sao như vậy, người của dụng binh đoàn cũng không nguyện ý nói ra.

“ Mấy đứa nhóc mau lại đây”. Thừa Đức đứng trên một khoảng đất trống, hướng tới Hồng Nguyệt dụng binh đoàn dùng hết sức vẫy tay, bộ dáng đó giống như một lão ngoan đồng.

Thiên Lan có thể cảm nhận rất rõ ràng những người bên cạnh đều không nguyện ý qua đó, hận không thể làm ra vẻ không quen biết Thừa Đức, mà lão đầu bên kia thì đang vẫy đến hăng say.

Không mấy nguyện ý, mấy người của Hồng Nguyệt dụng binh đoàn đùn đẩy nhau mà đi về phía Thừa Đức, ánh nhìn những người bên cạnh như hùm như beo lúc này mới không cam tâm mà rời đi.

“Mấy đứa nhóc này, nhìn xem lão tử lấy được vị trí cho các ngươi.” Thừa Đức vẻ mặt đắc ý, chỉ chỉ khoảng đất to trước mặt.

Thiên Lan cuối cùng cũng hiểu vì sao mấy người đứng ở đây lại dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người rồi, lão đầu này vừa rồi là dùng bạo lực chế phục mấy người đó sao?

Một trưởng lão của một dụng binh đoàn không có tiếng tăm vậy mà lại là có linh lực mạnh hơn linh đế.

“Trưởng lão vất vả rồi”

Thanh âm thưa thớt vang lên, làm cho hưng phấn trong lòng Thừa Đức lập tức suy sụp xuống, không ngừng quở trách mấy hán tử, hắn vất vả thế nào mới cướp được địa bàn từ trong tay mấy kẻ không kính già trọng trẻ, vậy mà…

Có một trưởng lão hoạt bát như vậy, thật mà có phúc ba đời.

“Thiên Lan tiểu thư, Đế công tử bảo ta nói với ngươi ở bên đó đợi hắn.” Lam Diệu đột nhiên sáp lại bên cạnh Thiên Lan, chỉ chỉ một chỗ vắng vẻ.

Thiên Lan hồ nghi nhìn bên đó một lượt, Đế Lâm Uyên thật sự đang đứng ở bên đó, đáng nhìn về phía bên này, thấy nàng nhìn sang, còn đưa ngòn tay hướng phía nàng ngoắc ngoắc, vì ở quá xa nên không thể nhìn thấy biểu tình của hắn, nhưng trong đầu Thiên Lan đã tự động bổ sung đầy đủ cái biểu tình lưu manh của Đế Lâm Uyên rồi.

Thiên Lan vỗ vỗ Lam Diệu, nhấc chân hướng về phía bên kia đi tới, nam nhân này không phải muốn tìm một nơi không có người đem nàng giết người diệt khẩu chứ?

“Này..” Thiên Lan mở miệng muốn hỏi, Đế Lâm Uyên liền ôm lấy nàng, trong lúc nàng hoàn toàn không có phản ứng, cả cơ thể đều bay lên, bên tai là âm thanh vù vù của gió cùng âm thanh phấp phới của quần áo tạo nên.

Sau lưng là bờ ngực ấm áp của Đế Lâm Uyên, ngay đến âm thanh đập của trái tim hắn nàng cũng nghe thấy rất rõ ràng, Thiên Lan vô duyên vô cớ có chút hoang mang, không phải vì đang ở trong lòng một nam nhân, mà bởi vì cái nam nhân hỉ nộ vô thường này đang đem nàng hướng tới một nơi hoang vu không một bóng người.

Đây đúng là tiết tấu đầu tiên của việc giết người diệt khẩu!

“Đế Lâm Uyên, ngươi…ngươi muốn làm gì?” Thiên Lan có chút lo lắng nắm chặt lấy vạt áo của Đế Lâm Uyên, nam nhân này không phải thật sự muốn giết nàng chứ?

Đế Lâm Uyển cười cười cúi đầu, nhìn nữ nhân trước nay vốn lớn gan trong lòng, thời khắc này lại lộ ra thần sắc vô cùng lo lắng, khóe miệng miễn cưỡng có chút ý cười, nữ nhân này cũng không phải cái gì cũng không biết sợ sao!

“Yên tâm, gia sẽ không giết ngươi.”Đế Lâm Uyên cười châm chọc, gia tăng tốc độ hướng về phía trước bay đi.

Thiên Lan nghe thấy Đế Lâm Uyên không giết mình, nàng lập tức yên tâm, Đế Lâm Uyên nếu thật sự muốn giết nàng, nàng thật sự không biết phải làm sao ứng phó với hắn.

Cây cối bốn phía không ngừng lùi về phía sau, gió quất vào mặt nàng có chút đau, theo bản năng mà đem mặt chôn vào trong lòng Đế Lâm Uyên, mùi hương nhè nhè trên người hắn len vào khoang mũi của nàng. Khiến nàng không miễn được có chút coi thường, một đại nam nhân mà trên người lại có một mùi hương thế này, thật là đàn bà.

Đế Lâm Uyên dừng tại trên một vách núi, trực tiếp đem Thiên Lan ném xuống mặt đất, Thiên Lan không chút phòng bị mà ngã trên mặt đất, bất ngờ có chút đau đớn, trừng mắt với nam nhân đứng bên cạnh, nghiến răng nói:” Đế Lâm Uyên ngươi rốt cuộc có chút nào phong độ thương hương tiếc ngọc hả.” (Cập nhật nhanh nhất tại Dịch Ngôn Tình)

Đế Lâm Uyên cười lạnh, “Đối với Thiên Lan tiểu thư còn cần phải thương hương tiếc ngọc?”

Thấy Đế Lâm Uyên đột nhiên trở mặt, Thiên Lan chỉ cảm thấy khó hiểu, từ trên đất bò dậy việc đầu tiên là rà soát một lượt vị trí hiện tại của mình, tuy rằng Đế Lâm Uyên nói sẽ không giết nàng, nhưng ai có thể đảm bảo cái tên nam nhân hỉ nộ vô thường này không đột nhiên thay đổi chủ ý.

“Gia”

Bên cạnh loạt xoạt vài tiếng, nhìn lại, trước mặt Đế Lâm Uyên đã có mấy hắc ý nhân đang quỳ xuống, mỗi người bộ dáng đều rất tuấn tú, thần sắc lãnh liệt.

“Đã tra rõ vị trí chưa.”

“Tra rõ rồi, ở sườn núi hướng đông nam, khí tức bị động mạnh nhất, thần thú chắc là bên trên đó.” một hắc y nhân lạnh giọng trả lời.

Thiên Lan mắt trừng lớn, lúc ày chỉ có hai từ có thể biểu đạt được tâm tình nàng, khốn kiếp! Người ta còn đang đợi ở bên dưới, ngươi ngay đến vị trí cụ thể đều đã tra ra rồi.

“Ngươi dẫn người lên trước” lời của Đế Lâm Uyên rất gọn gàng, hoàn toàn không giống như vẻ lưu manh khi nói chuyện với với Thiên Lan lúc trước.

Mấy tên hắc y nhân lĩnh mệnh liền rời đi, trên vách nùi giờ chỉ còn lại Thiên Lan và Đế Lâm Uyên, cùng với tiếng gió đang không ngừng rít lên thành tiếng.

“Thiên Lan tiểu thư, chúng ta bây giờ có lẽ sẽ có một thử nghiệm rất khác biệt.” khuôn mặt yêu nghiệt của Đế Lâm Uyên nhuộm lên vài phần yêu dã, giơ tay hướng tới Thiên Lan trên mặt là nụ cười như có như không.

Đế Lâm Uyên một thân áo trắng, tóc đen tựa thác, con ngươi xanh lấp lánh, nếu như bây giờ thay một bộ vest của hiện đại, tuyệt đối sẽ tỏa sáng nhất vũ trường, tỏa sáng đến mức không ai có thể mở nổi mắt.

Thiên Lan cũng chỉ hơi ngây ngốc trong phút chốc, cười cười đặt tay lên bàn tay to lớn của Đế Lâm Uyên, bàn tay thon nhỏ của Thiên Lan đặt trong tay hắn nhìn lại càng thêm nhỏ, nhiệt độ của hai người đều là man mát, giao tại một điểm cũng không thể làm bàn tay hai người ấm hơn.

“Vô cùng vinh hạnh”

Con người lãnh huyết, Thiên Lan cười cười tự giễu, để mặc Đế Lâm Uyên dắt mình đi lên núi.

Đồng thời cũng có chút bi ai vì chính mình đã bỏ rơi Lam Diệp cùng Lam Diệu, còn cái đoàn người kì quái Hồng Nguyệt dụng binh đoàn kia, sự an toàn của hai người họ chắc cũng không cần lo lắng.

Rõ ràng là người có linh lực, mà lại phải đi bộ lên, Thiên Lan không cần nghĩ cũng biết Đế Lâm Uyên là đang hành hạ mình.

Đoạn thời gian Đế Lâm Uyên cùng Thiên Lan ở bên nhau, Thiên Lan và Vân Ninh Tẩm luyện tập mấy chiêu thức đơn giản, quan trọng nhất là trước mặt Đế Lâm Uyên, Thiên Lan đều là một bộ dạng yếu không chịu nổi gió, vì thế Đế Lâm Uyên không biết được thể lực của Thiên Lan.

Ai hành hạ ai còn chưa biết đâu! Thiên Lan cười lạnh một tiếng, đi ở phía sau Đế Lâm Uyên, một bộ dạng yếu không chịu nổi gió, đi đi dừng dừng, không phải chỗ này khó chịu thì là chỗ kia không thoải mái.

Đế Lâm Uyên lúc đầu còn có chút kiên nhẫn, sau đó là thật sự hết sạch kiên nhân, nhưng Thiên Lan là bám chặt hắn không chịu buông, không làm sao dứt ra được.

“Thiên Lan tiểu thư, nam nữ khác biệt, ngươi nên chú ý thân phận mình một chút.” sắc mặt Đế Lâm Uyên đã tối đen lại.

“Nam nữ khác biệt? Thiên Lan là đang muốn theo đuổi Đế công tử, có thể cùng Đế công tử tiếp xúc thân mật Thiên Lan cầu mà không được, làm sao có thể để ý ánh nhìn thế tục” Thiên Lan cười cười nhìn Đế Lâm Uyên, nắm tay thôi mà, có gì mà nam nữ khác biệt?

Đôi mắt xanh của Đế Lâm Uyên xẹt qua một qua hàn quang, tay dùng lực hơi kéo một chút, Thiên Lan liền ngã vào trong ngực hắn, một cánh tay khác dễ dàng bám lấy eo nhỏ của Thiên Lan, chầm chậm áp sát lại bên gương mặt Thiên Lan.

Thiên Lan nuốt xuống một ngụm nước miếng, nhìn gương mặt tuấn mĩ đang không tiến lại gần, tim đập tình thịch, trêm mặt cúc bất giác hiện lên hai đóa hoa đỏ hồng, cho dù là ai nếu bị một tuyệt thế mĩ nam ôm vào lòng thế này tim đều vô thức mà đập loạn, Thiên Lan hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng.

“Thiên Lan tiểu thư là đang thử thách sự kiên nhẫn của ta sao, tốt nhất hãy cầu nguyện đây không phải là lần cuối cùng”, Đế Lâm Uyên hơi nghiêng đầu, âm thanh lạnh nhạt không chút trọng lượng đập thẳng đến bên tai nàng.

Thiên Lan thuận thế bá lên cổ hẳn, đem mình hướng tới phía hắn, cũng bên tai hắn nói:” Đế công tử phong hoa tuyệt đại, Thiên Lan trong lòng ngưỡng mộ, tin rằng Đế công tử sẽ không đối với một nữ tử ngưỡng mộ mình mà xuống tay, đúng không?”

Ngữ điệu mang theo dáng vẻ của một tiểu nữ tử thế gia, lại mang theo vẻ mê hoặc của một nữ tử yêu mị, làm Đế Lâm Uyên thân thể có chút cứng đờ, nhanh chóng đẩy Thiên Lan ra, sắc mặt đã trở nên âm hàn, phủi tay áo tiếp tục hướng lên trên đi tiếp.

Thiên Lan đứng tại chỗ nhìn bóng lưng Đế Lâm Uyển, trong lòng cười lớn, hóa ra Đế Lâm Uyên là chịu không nổi bị trêu chọc!

Đế Lâm Uyên đi rất nhanh, nhưng hắn phát hiện nữ nhân yếu đuối như một đóa sen trắng trước kia vậy mà chỉ cách hắn có vài bước chân, vẻ mặt nhàn nhã, làm gì có vẻ gì là bộ dáng muốn sống muốn chết vừa rồi.

Nữ nhân đáng chết, lại lừa hắn, Đế Lâm Uyên càng tức giận mà đi nhanh hơn, đợi đến khi hắn mặt đen xì đi đến lưng chừng núi, mấy hắc y nhân kia nhìn thấy bộ dạng của Đế Lâm Uyên đều đồng nhất đứng thành một hàng, bình tĩnh mà lùi lại vài bước.

Động tác tiêu sái chỉnh tề, phối hợp đều như nước, rõ ràng là kết quả của việc thường xuyên luyện tập.

Đế Lâm Uyên đảo mắt nhìn một lượt mấy tên thuộc hạ vô dụng, sắc mặt ngày càng đen lại, xem ra hắn phải thay một đội thị vệ khác.

Nếu như mấy hắc y nhân kia mà biết được suy nghĩ lúc này của Đế Lâm Uyên, nhất điịnh sẽ lập tức hô hoán, bọn họ thật sự không muốn làm việc dưới trướng của vị chủ tử buồn vui thất thường này nữa.

Một lúc sau, Thiên Lan mới chậm rãi xuất hiện, từ trên vách vúi trèo lên đến nên liền ngồi phịch xuống dất, leo núi thật sự cũng rất mệt người đó, đặc biệt là trên núi lại toàn là đá cuội hỗn loạn nữa.

Mấy hắc y nhân nhìn dáng vẻ thở hổn hển của Thiên Lan, nhất loạt đều chê trách công tử nhà mình, cô nương này bộ dáng cũng không tồi, dù sao ngài ấy cũng nên thương hương tiếc ngọc một chút chứ?

“Đường vào ở đâu?” Đế Lâm Uyên thấy Thiên Lan tới, lập tức lên tiếng hỏi.

Mấy người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cuối cùng mấy người cùng lúc đem ma trảo hướng đến người có thân hình nhỏ bé nhất, người kia không hề phòng bị, lảo đảo một cái, khi sắp va phải Đế Lâm Uyên liền khó khăn lắm mới dừng lại được.

Gương mặt như búp bê toàn là vẻ uất ức, giận dữ trừng mắt với mấy kẻ phía sau, mà mấy người đó kẻ nhìn trời cứ nhìn trời, người nhìn đất cứ nhìn đất, không thèm ngó tới.

Ánh nhìn lạnh lẽo trên đỉnh đầu không ngừng chiếu tới, hắn chỉ có thể cứng rắn mà nặn ra một nụ cười, “Gia, ở bên kia” hắn chỉ chỉ một lùm cây trên vách núi đá.

Trên vách núi hiện ra một đường vong cung nhìn như bị gười ta đào đi một khoảng vậy, vị trí bọn họ tìm được là một cái đài không lớn lắm, nói là không lớn, thực tế cúng có khoảng trên dưới mười mét, trên vách núi mọc đầy những lùm cây nhỏ thấp bé.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT