Báo lỗi

Hoàn Khố Đế Phi

Chương 24: Linh lực màu hồng phấn

Editor: Dung Dung

Betaer: Quỳnh

“A…có lẽ lần này có thu hoạch ngoài ý muốn.” Đế Lâm Uyên cong cong khóe môi, nhìn nữ nhân trong lồng ngực “Thiên Lan tiểu thư không nên tự ý rời khỏi ta nha, nếu không chết đến xương cũng chẳng còn.”

Thân mình Thiên Lan run run, vô ý thức nhích lại gần Đế Lâm Uyên, dung nham này, vừa nhìn đã biết rất lợi hại, nàng nào dám chọc giận Đế Lâm Uyên nữa.

Có chuyện gì, ra ngoài hẵng tính.

Mọi thứ đều bị dung nham bao trùm, lâu lâu mới có vài nham thạch làm chỗ đặt chân, Thiên Lan được Đế Lâm Uyên ôm vào trong ngực, lên xuống không ngừng, thân hình Đế Lâm Uyên quỷ dị mà uyển chuyển nhẹ nhàng, một thân bạch y phá lệ nổi bật tại nơi dung nham lửa đỏ này.

Thiên Lan vòng tay ôm cổ Đế Lâm Uyên, đầu dựa vào vai hắn, trong lòng tính toán xem hiện tại giết Đế Lâm Uyên có bao nhiêu phần trăm thành công, ý nghĩ này còn chưa hình thành đã bị nàng phủ nhận. Nếu Đế Lâm Uyên chết ở chỗ này, nàng cũng sẽ chết, phong ấn còn chưa được giải trừ, mất nhiều hơn được, nàng vẫn nên dựa vào Đế Lâm Uyên mới có lời.

Càng đi xa, Thiên Lan cảm giác độ ấm càng cao, mỗi khi nàng sắp không chịu nổi nữa, độ ấm lại đột ngột giảm xuống, cứ lặp lại như vậy, trên người Thiên Lan nhanh chóng bị mồ hôi tẩm ướt, dính trên người rất khó chịu.

“Gia, phía trước không qua được nữa.” Lê Hoa đi ở đằng trước quay lại nói, vẻ mặt nghiêm túc.

Đế Lâm Uyên ngừng lại trên một tảng đá, đưa Thiên Lan cho Đào Hoa “Bảo vệ nàng ấy cẩn thận, nàng ấy thiếu một cọng tóc, lấy mạng ngươi đền!”

Thiên Lan đầu đầy hắc tuyến bị chuyển dời đến bên cạnh Đào Hoa, chửi thầm trong lòng, nói như là để ý đến nàng lắm vậy.

Vẻ mặt Đào Hoa vô tội nhìn Thiên Lan, bộ dáng đáng thương hề hề khiến nội tâm nàng một trận run rẩy, Đào Hoa a, ngươi là nam nhân! Nam nhân a! Biểu tình như vậy làm một người hủ nữ như nàng sao mà chịu nổi.

Thân ảnh Đế Lâm Uyên cùng Lê Hoa chớp mắt liền biến mất trong tầm mắt Thiên Lan, nàng cùng Đào Hoa mắt to trừng mắt nhỏ.

Sen Hoa với Hạnh Hoa ở trên cục đá bên cạnh, đang nhìn nàng với Đào Hoa, không khí quỷ dị này, nàng thực sự không chịu nổi.

“Cái kia, Hỏa Kỳ Lân rất quý giá sao?” Thiên Lan tìm đại đề tài, chủ ý là muốn hòa hoãn không khí này lại, nào ngờ không khí càng ngày càng quỷ dị.

Đầu tiên Hạnh Hoa quái dị nhìn Thiên Lan, sau đó mới trầm giọng giải thích “Trong một tộc Kỳ Lân, Hỏa Kỳ Lân là Vương.”

Thiên Lan biết Kỳ Lân, là sinh vật trong tứ tượng, nhưng nàng lại không biết Hỏa Kỳ Lân.

Nghe đồn rằng khi Thần Sáng Chế sáng tạo con linh thú kỳ lân thứ nhất, nó có được linh lực cường đại và kỹ năng thiên phú. Thời gian trôi qua, trứng trong một tộc kỳ lân sinh ra 2 chủng loại cường đại, Hỏa Kỳ Lân và Huyết Kỳ Lân.

Hỏa Lỳ Lân tính cách nhân từ, linh lực cường đại, có năng lực tiên đoán, gọi là Thụy thú.

Mà Huyết Kỳ Lân lại cuồng bạo thị huyết, trong tộc kỳ lân được xem là điều cấm kỵ, nhưng vì nó thực lực cường hãn, nên cả tộc kỳ lân đều không thể giết hết chúng, chúng được gọi là Mãnh thú.

Ở vạn năm trước, cả tộc kỳ lân liền bỗng dưng biến mất, không để lại dấu vết. Cũng không có người nào thấy được dấu vết hoạt động của chúng. Lần này kỳ lân xuất thế, xem ra là Vương giả của cả tộc kỳ lân, Hỏa Kỳ Lân.

Thiên Lan lau mồ hôi lạnh, vận khí của nàng cuối cùng là may mắn hay là xui xẻo đây?

“Phanh!”

Âm thanh bạo liệt đột nhiên vang lên làm mọi người trở tay không kịp, theo thanh âm kia, dung nham bắt đầu cuồn cuộn kịch liệt lên, khiến cho mặt đất đều không ngừng lau động, hòn đá nhỏ vụn từ trên rơi xuống, rơi vào trong dung nham, hóa thành tro tàn trong nháy mắt.

Sắc mặt Đào Hoa biến đổi “Không tốt, Hỏa Kỳ Lân xuất thế.” Đưa tay mang theo Thiên Lan liền lui về phía lối ra.

Thiên Lan nhìn dung nham màu đỏ không ngừng lùi lại phía sau, đưa tay chế trụ lại Đào Hoa, vội vàng hỏi: “Đế Lâm Uyên đâu? Hắn còn chưa ra mà.”

Đào Hoa cũng không quay đầu lại, nói với Thiên Lan “Trình độ này còn không thương tổn được gia, Thiên Lan tiểu thư đừng lo lắng.” Thanh âm Đào Hoa lộ ra sự tin phục tận đáy lòng, đây là sự tin phục đối với Đế Lâm Uyên.

Thiên Lan nhẹ buông tay, nhíu mày, nếu Đế Lâm Uyên kia đã lợi hại như vậy, nàng còn lo lắng gì nữa?

Dung nham bên cạnh đang dâng lên không ngừng, hòn đá để đặt chân ngày càng ít, Đào Hoa đành phải mang theo Thiên Lan dùng linh lực phi hành. Lúc đầu còn tốt, càng về sau sắc mặt Đào Hoa càng khó xem, vừa dùng linh lực để tạo thành một cái vòng bảo hộ, vừa dùng linh lực mang theo một người phi hành, quả thật là rất tốn linh lực.

Hạnh Hoa đuổi theo phía sau, tiếp nhận Thiên Lan từ trong tay Đào Hoa “Đào Hoa, ngươi không sao chứ?”

Đào Hoa hồi phục khẩu khí, khẽ lắc đầu, trên trán toàn là mồ hôi lạnh, Thiên Lan áy náy nhìn Đào Hoa, nếu không phải nàng, Đào Hoa chắc không mệt đến như vậy.

“Ngày thường kêu ngươi chăm chỉ tu luyện ngươi không nghe, giờ thì hay rồi!” Sen Hoa một tay xách cổ áo Thiên Lan, trong miệng còn không quên quở trách Đào Hoa.

Thiên Lan nhịn không được run rẩy, trong thời điểm như thế này còn có tâm tư đi quở trách Đào Hoa, mấy người này còn có thể kỳ ba hơn được nữa không?

Hạnh Hoa nhanh chóng đuổi kịp Sen Hoa, hiện tại bọn họ đã đến được cái động lúc trước, dung nham bên dưới cũng đang không ngừng dâng lên, so với bọn hắn tốc độ không chậm hơn xíu nào. Thiên Lan kinh hồn táng đảm nhìn dung nham bên dưới, lại không dám thúc giục Hạnh Hoa, trong lòng sợ đến dày vò.

“Ầm ầm!”

Phía trên bắt đầu rơi xuống cục đá, vách núi bốn phía bắt đầu lay động không ngừng, chia nhỏ, rơi xuống, thanh âm ầm ầm vang lên không ngừng ở các nơi.

“Mẹ nó, Hạnh Hoa ngươi nhanh lên a.” Đào Hoa được Sen Hoa mang theo, nhìn Hạnh Hoa rống to.

Thiên Lan thấy rõ mặt Hạnh Hoa cứng đờ một lát, sau đó tốc độ nhanh hơn, ngay lúc sắp đuổi kịp Sen Hoa, tốc độ hắn đột nhiên tăng lên, vèo một phát liền vượt qua Sen Hoa, Hạnh Hoa quay đầu xuống nhìn phía bên dưới, tư thế cúi đầu của Đào Hoa đã đổi thành ngửa đầu.

Hạnh Hoa vui sướng khi người gặp họa cười cười, nói “Đào Hoa, lần sau ngươi còn nói như vậy, thế nào gia cũng lột da ngươi.”

Thiên Lan thật hết nói nổi, thời điểm như thế này thích hợp nói sự tình này sao?

Khi Thiên Lan sắp bị tra tấn chịu hết nổi thì cuối cùng cũng đến được nơi bọn họ tiến vào ban đầu, hòn đá trên đầu đã sớm rớt xuống dưới, ánh sáng từ phía trên chiếu vào, tốc độ mấy người không dừng lại chút nào, trực tiếp từ đỉnh núi xông ra ngoài.

Vừa ra đỉnh núi, Thiên Lan liền nhìn thấy một mảnh núi non đang rung chuyển, không ít người đang bay phía trên, thấy có người phá vỡ đỉnh núi bay ra, đều cả kinh, nhanh chóng xông tới.

“Các ngươi là người nào?” Một hán tử mày rậm mắt to hỏi, mặt đầy hoài nghi, đánh giá bọn họ từ trên xuống dưới vài lần.

“Ta biết bọn họ, bọn họ là người của Đế Lâm Uyên.” Một nam tử gầy yếu nói chen vào.

Tên Đế Lâm Uyên vừa ra, mọi người đều hít một hơi khí lạnh, sau đó vẻ mặt đề phòng nhìn bọn họ, tay lặng lẽ lấy ra vũ khí của mình.

“Giết, người của Đế Lâm Uyên, một người cũng không lưu lại.”

Không rõ ai rống lên lời này, lập tức linh lực bốn phía lập lòe lên.

Thiên Lan vô tội nhìn đám người đang xông tới, đáy lòng vô lực la hét, nàng vô tội a, cùng Đế Lâm Uyên không có xíu quan hệ nào! Hạnh Hoa nắm thật chặt cánh tay Thiên Lan, bỏ thêm vài đạo linh lực lên người nàng.

Sen Hoa bỏ xuống Đào Hoa, lòng bàn tay vừa chuyển, trong tay liền có thêm một cây thương dài, toàn thân màu đen, không lẫn một chút tạp chất, vừa xuất hiện liền phát ra một cỗ hàn ý âm lãnh.

Chỉ một chớp nhoáng, ở một mảnh không gian trên núi, tiếng linh lực cùng binh khí va chạm không ngừng vang lên, ba người đối mặt với nhiều người vây công như vậy, Thiên Lan nhìn thôi đã thấy kinh hồn, rất lo bản thân bị ngộ thương mà bỏ mạng.

“Phạn Diệt, theo ngươi, làm sao thoát khỏi đám người không muốn sống này?” Thiên Lan một bên nhìn cuộc chiến, một bên gọi Phạn Diệt.

Phạn Diệt đã tỉnh ngay tại lúc Thiên Lan tiến vào sơn động, chẳng qua không nói chuyện cùng nàng mà thôi, lúc này nghe thấy Thiên Lan hỏi, Phạn Diệt hừ lạnh “Nếu ngươi ngủ cùng với Đế Lâm Uyên để phá bỏ phong ấn, làm gì còn có những chuyện rắc rối này!”

Thiên Lan cắn răng, đâu phải muốn ngủ là ngủ được đâu.

“Ta không cứu, chờ chết đi!”

Phạn Diệt ở trong tay áo Thiên Lan xoay người, một bộ dáng tùy theo số phận.

Trong lòng Thiên Lan tràn đầy lạnh lẽo, Đế Lâm Uyên tra tấn nàng thì thôi, vì cọng lông gì khế ước thú của chính mình còn muốn tra tấn mình như vậy?

Chỉ một lát như thế, Thiên Lan vừa quay đầu lại liền thấy một người mang theo vũ khí linh lực sắc bén hướng cánh tay Hanh Hoa đang nắm nàng, mà Hạnh Hoa đang bận đối phó với một người khác, hoàn toàn trốn không thoát.

Trong mắt Thiên Lan lúc đó như có màn ảnh thả chậm, nàng nhìn thấy vẻ mặt hung ác của nam nhân kia, cũng nhìn thấy vẻ mặt thất kinh của Hạnh Hoa, còn nhìn thấy màu đỏ chói mắt trên tay Hạnh Hoa.

Tiếng gió quen thuộc một lần nữa vang lên bên tai Thiên Lan, đây là lần thứ 3 nàng cảm thụ cảm giác rơi xuống như thế này.

Lần đầu tiên là thời điểm nàng xuyên lại đây, bởi vì Đế Lâm Uyên, lần thứ hai là ở trong sơn động ban nãy, lần thứ ba là hiện tại, cũng là vì…Đế Lâm Uyên.

Đời trước rốt cuộc nàng thiếu Đế Lâm Uyên cái gì, mà bây giờ lại tra tấn nàng như vậy?

Trong lòng Thiên Lan khó chịu, dang hai tay tự do rơi xuống, phế vật…Đế Lâm Uyên… Hai từ này xoay quanh không ngừng trong đầu Thiên Lan, trên đại lục này, không có thực lực, chính là phế vật.

Nơi này không phải hiện đại, có xã hội pháp luật, có kiến trúc, bê tông, cốt thép, nơi này người có thực lực mới có tất cả, cá lớn nuốt cá bé, tương đương với thương trường ở kiếp trước, người nào thích ứng được, thì sống sót thôi!

Phạn Diệt chui ra từ trong tay áo, móng vuốt nhỏ chụp lấy quần áo Thiên Lan bò lên trên má nàng “Nữ nhân xấu xí, lát nữa ta dùng linh lực giảm bớt tốc độ của ngươi, ngươi tìm thời cơ chính xác chụp lấy thứ gì xung quanh.”

Nội tâm tĩnh mịch của Thiên Lan nháy mắt như được hồi sinh, trừng một đôi mắt “Ngươi có linh lực?”

Cho tới bây giờ, vật nhỏ này chưa bao giờ biểu hiện ra linh lực của mình, trừ bỏ việc nổi tại không trung, nàng hoàn toàn không biết rõ vật nhỏ này có kỹ năng gì. Quan trọng nhất chính là, ngày 12 canh giờ, gia hỏa này ngủ 11 canh giờ, một canh giờ còn lại là để ăn.

“Vô nghĩa!” Phạn Diệt trong lòng khinh bỉ Thiên Lan một phen, nhìn nó vô dụng như vậy sao?

Khó có khi Thiên Lan bị Phạn Diệt rống mà không cãi lại, một đạo lạnh lẽo lướt qua mắt nàng, nàng nhàn nhạt nói “Chỉ cần không chết là được!”

Phạn Diệt đứng ở trên mặt Thiên Lan, hừ lạnh một tiếng, thân mình xù xù lông bắt đầu tản mát ra một cỗ quang mang hồng phấn, quang mang dần mở rộng, cho đến khi lan tràn khắp toàn thân Thiên Lan, Thiên Lan cảm nhận được rõ ràng tốc độ của mình đang chậm rãi giảm bớt, trong tầm mắt toàn là màu hồng phấn.

Màu hồng phấn?

Linh lực màu đen và màu hồng phấn đều không giúp được gì hiểu không!!!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT