Báo lỗi

Hoàn Khố Đế Phi

Chương 4: Nhân Vân Thiên Lan gieo

Editor: Devil Ly

Beta: Quỳnh

Đại trưởng lão của Vân gia vốn không phải người nhà họ Vân, nhưng thế lực của ngài rất lớn, lời nói của ngài trong Vân gia cũng rất cao. Vân Thiên Lan sau một hồi suy nghĩ, quyết định đi đến tìm đại trưởng lão, còn tiếp tục sống trong hoàn cảnh thế này nàng thật sự là chịu không nổi. Vân Thiên Lan từ căn viện rách nát đó bước ra ngoài vừa đúng lúc bắt gặp quản gia của Vân gia, một gã có thân hình béo tròn, tuổi đã tầm trung niên, gã một lời không nói liền lập tức kéo thiên Lan hướng viện chính của Vân gia mà đi, hắn dùng lực lớn tới mức Thiên Lan không cách nào thoát ra được. “Đại tiểu thư, hôm nay ở Đế Kinh cho người tới, mong người đừng làm mất mặt Vân gia.”

quản gia vừa đi vừa nói, trên mặt hoàn toàn là sự khinh miệt, hắn không hiểu, vì sao gia chủ lại muốn gọi phế vật này đi. Thiên Lan trong lòng âm thầm kinh hãi, Đế Kinh? Một phế nhân như nàng đi gặp người của Đế Kinh làm gì? Đầu óc Vân Khiếu Thiên có vấn đề rồi hay sao? Thiên Lan trong đầu đầy nghi hoặc cứ thế bị quản gia kéo đến chính điện. Lúc này trong chính điện có rất nhiều người, đều là những người trẻ của Vân gia. Vân Vũ Nhu đứng ngay phía trước, nhìn thấy bộ dang bị lôi xềnh xệch vào của Vân Thiên Lan thì lập tức lộ ra một nụ cười trào phúng. Đập vào mắt là một nam nhân trung niên ngồi trên ghế chủ vị Thiên Lan bỗng ngây ra một chút. Sau bao nhiêu năm sống trên đời, nàng mới gặp một mĩ nam như vậy, quả thật rất đẹp. Thiên Lan nhanh chóng khôi phục tinh thần, nhìn sang người đang bận bộ tử hoa y phục bên cạnh mĩ nam kia. Lạnh lùng thật, trên mặt không chút biểu tình nào cả, chỉ ung dung, bình thản ngồi uống trà, Thiên Lan nhủ thầm. Nàng rất nhanh đem những người có mặt trong điện đánh giá một lượt, tìm một vị trí để đứng. Gọi nhiều người trẻ tuổi đồng trang lứa tập trung lại một nơi, đây là định làm gì vậy chứ? Tròng mắt nàng đảo qua một lượt, bỗng nhìn thấy một thiếu niên bên cạnh Vân Vũ Nhu, đang dùng ánh mắt thăm dò nhìn nàng. Trong đầu suy nghĩ một lúc lâu cũng không nghĩ ra được gì, tầm mắt hai người chạm nhau, thiếu niên lập tức di chuyển tầm mắt, trên mặt cười nhạt, nhìn sang Vân Khiếu Thiên. “Đại nhân, người đều đã đến đủ cả rồi”

Vân Khiếu Thiên quay sang nam nhân bận tử y bên cạnh, trọng giọng nói không khỏi có vài phần kiêng nể. Thiên Lan càng thêm hiếu kì, nam nhân này rốt cuộc có thân phận gì, ngay đến Vân Khiếu Thiên cũng phải kiêng nể, Vân gia ở đại lục danh tiếng rất lớn, nên tự nhiên trong lòng bá tính địa vị tự nhiên lên như diều gặp gió, có lòng dân có thiên hạ, Vân Khiếu Thiên còn phải kiêng nể ai chứ? Nam nhân mặc tử hoa y phục đặt tách trà xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua một chút những người trọng điện, cuối cùng như rất vừa ý mà gật gật đầu,”

Vân gia quả đúng là nhân tài lớp lớp, lần này đặc biệt có thêm ba cơ hội có thể đi học viện đế quốc. Cơ hội dành cho mỗi người là bình đẳng, theo ý của ta hay là cho chúng được cạnh tranh công bằng được rồi”

. Vân Khiếu Thiên rõ ràng có chút sửng sốt, người này trước giờ không bao giờ nói như vậy cả, sao mới đó mà đã đổi lời rồi? Học Viện Đế Quốc? Những người có mặt đều kinh hỉ, đó chính là học viện tốt nhất cả cái đại lục Thương Loan này, những học sinh ở đó đều là nhưng người có thiên phú nhất đại lục, quyền thế ở đó căn bản là vô dụng, chỉ có thực lực mới có thể đứng vững tại Học Viện Đế quốc, có thể vào được Học Viện Đế Quốc có nghĩa là thiên phú của ngươi được công nhận, đại lục này ai là người không muốn vào chứ? Hiện nay vậy mà có những ba cơ hội dành cho Vân gia, đây chính là một chuyện tốt, phải biết rằng Học Viện Đế Quốc mỗi năm tuyển sinh số lượng không vượt quá năm mươi người, Vân gia đã độc chiếm ba phần, chuyện này sợ rằng trong lịch sử trước nay không hề có. Vân Khiếu Thiên liếc mắt nhìn nữ nhi của mình, tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng vẫn là phù hợp với những gì nam nhân kia nói, “Vậy theo ý của đại nhân.”

Nam nhân kia cười mà không cười gõ gõ khóe miệng, làm sao hắn không hiểu Vân Khiếu Thiên trong lòng đang nghĩ gì, chỉ có điều đây là mệnh lệnh, hắn chỉ là làm theo mệnh lệnh mà thôi. “Các ngươi đều là thiên tài của Vân gia ta, muốn vào Học Viện Đế Quốc thì hãy thể hiện hết bản lĩnh của mình.”

Vân Khiếu Thiên đứng dậy, thập phần khí thế nói, hắn tin tưởng nữ nhi của mình, một chút cũng không lo lắng. Năm nay vốn dĩ hắn cũng có ý định đưa Vân Vũ Nhu vào Học Viện Đế Quốc, ai mà ngờ được người của Học Viện Đế Quốc lại tìm đến trước. Có Vân Khiếu Thuên cổ vũ, những người này càng thêm tự tin, đem việc vào Học Viện Đế Quốc trở thành mục tiêu của đời mình. Thiên Lan căn bản là không có linh căn, bảo nàng với những nười này đánh không phải là đau đầu sao!? Linh căn là căn cứ phân biệt người trên đại lục này có tu luyện linh lực hay không. Linh căn lại phân ra làm rất nhiều cấp, xích trành hoàng lục thanh lam tử, tử là cấp cao nhất. Mà có linh căn là có thể tu luyện linh lực, linh lực từ nhập môn của linh giả, linh sĩ, linh cương, linh hoàng, linh đế, linh tôn, linh thánh, linh thánh là cấp bậc cao nhất trên đại lục, nhưng số lượng linh thánh chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Mỗi một cấp bậc lại phân làm bốn bậc, thấp cấp, trung cấp, cao cấp, đỉnh. Thực lực cao hơn có thể liếc mắt một cái nhìn thấu người có cấp bậc thấp hơn mình, đồng cấp thì xem ai có tu vi so với mình cao hơn, mà những cấp này lại dùng bảy loại màu sắc để phân biệt, màu sắc mỗi loại tương ứng với từng cấp, mỗi bậc lại dùng độ đậm nhạt của màu sắc để phân biệt. Những người trên đại lục tu luyện linh lực đều được gọi là linh sư. Ban đầu Thiên Lan không hề biết những điều này, bởi vì thân thể chưa từng tiếp xúc qua với những thứ có liên quan đến linh lực. Nàng cũng tốn rất nhiều công sức mới biết được những điều này. Năm tuổi cho dù ý thức đã thức tỉnh mà linh căn không thức tỉnh, vậy chứng minh người đó không thể tu luyện linh lực, không thể tu luyện linh lực người đó cũng không hoàn toàn trở thành phế nhân, vẫn còn một chức vụ nữa gọi là võ sư, võ sư không cần có linh căn, nhưng cần có võ khí, đó là thứ sinh ra đã được sắp đặt, thông thường người không thể tu tuyện linh lực đều sẽ có võ khí. Thượng đế đóng lại một cánh cửa của ngươi nhất định sẽ mở ra một cánh cửa sổ khác, điều này rõ ràng là khi thượng đế đóng lại cánh của của Vân Thiên Lan đã quên mất mở cho nàng một cánh cửa sổ, cho nên thân thể này mới thât sự biến thành một phế nhân. Trên đại lục vẫn còn những chức vị khác như luyện đơn sư, luyện khí sư, nhưng tiền đề của những chức vụ này cơ bản là dựa trên linh sư và võ sư. Thiên Lan đang nghĩ đến hăng say bỗng trước mắt tối sầm, một cỗ cảm giác áp bức ập đến, nàng theo bản năng ngẩng đầu, liếc mắt một cái liện đối diện với ánh nhìn thăm dò của nam nhân tử kia. Trong lòng nàng thất kinh, nhanh chóng cúi đầu, hướng về phía sau lùi lại, hận không thể biến thành vô hình, nàng hiện tại thật không muốn chọc vào mấy nhân vật lớn này. “Đại nhân?”

Vân Khiếu Thiên chau mày liếc nhìn thiếu nữ nhỏ nhắn, trong mắt hiện lên lạnh lẽo. “Không có gì, ngươi chuẩn bị là được rồi, đợi đến hôm thi tài ta tự đến là được rồi”

. Nam nhân nhấc chân hướng ra ngoài. Hắn vừa đi khỏi, Thiên Lam cảm thấy không khí áp bức xung quanh giảm đi rất nhiều. Vân Khiếu Thiên trừng mắt nhìn Vân Thiên Lan một cái rồi nhanh chân bước theo, Thiên Lan hướng theo bóng lưng Vân Khếu Thiên mà trừng mắt, cha cũng không đến nỗi ghét gặp nàng đến mức độ này chứ, tốt xấu gì cũng là nhân do ông gieo xuống mà. Nhân vật lớn vừa rời khỏi, cả khu điện chính lập tức náo nhiệt hẳn lên, sôi nổi thảo luân về Học Viện Đế Quốc, Vân Vũ Nhu từ vòng vây của mọi người bước hướng tới Thiên Lan, hơi dương cao cằm, kiêu căng nhìn Thiên Lan, “Vân Thiên Lan, một phế nhân như ngươi cũng dám đến đây, lẽ nào ngươi vẫn vọng tưởng tham gia cuộc thi này?”

Những người ở đây đều là những người trẻ tuổi, cho dù chưa khi dễ qua Vân Thiên Lan cũng chẳng ai muốn cùng nàng làm bạn, Vân Vũ Nhu cũng chẳng cần phải làm bộ làm tịch. Thiên lan không muốn để tâm đến Vân Vũ Nhu, trừng mắt một cái muốn rời đi, cô gái nhỏ này muốn chơi nàng cũng không có thời gian bồi ả, nàng bây giờ muốn đi tìm đại trưởng lão giải quyết việc nơi ở của nàng. Thấy Thiên Lan không để tâm đến mình còn có vẻ muốn rời đi, Vân Vũ Nhu lập tức liền nổi giận sai những người bên mình đem nàng ngăn lại. Bị người khác chặn đường, Vân Thiên Lan ánh mắt tối sầm, trong lòng bực bội bất kham, mấy nữ nhân này muốn dây dưa thế nào đây. “Bổn tiểu thư nói chuyện với ngươi, ngươi điếc rồi sao?”

Vân Vũ Nhu sắc mặt có chút khó coi, tiện nha đầu Vân Thiên Lan dám coi như không nhìn thấy ả. Thiên Lan day day lỗ tai, thay đổi dáng đứng cho thoải mái, chậm chậm nói: “Ta chỉ nghe hiểu tiếng người, mời dùng tiếng người để giao tiếp, ồ, ta quên mất, Vân gia tứ tiểu thư có lẽ không biết nói tiếng người thì phải”

Câu này vừa nói ra, tất cả mọi người đều một dàng trợn mắt há miệng, trong lòng mọi người tràn ngập nghi ngờ, nha đầu này có đúng là Vân Thiên Lan nhút nhát nhu nhược hay không? Không phải là bị người khác đánh tráo đấy chứ? Người thì không bị đánh tráo, bị đánh tráo chỉ có linh hồn, nhưng những người này mãi mãi không có cơ hội biết được. Vân Vũ Nhu sắc mặt tái mét, nha đầu chết tiệt này dám mắng ả, ba ngày không đánh liền leo lên nóc nhà lật ngói, Vân Vũ Nhu lúc này bị tức đến muốn xỉu, hoàn toàn quên mất phải suy nghĩ, vốn từng là một thiếu nữ nhút nhát như chuột lại có thể nói ra những lời này. “Vân Thiên Lan”

Vân Vũ Nhu dằn từng chữ qua kẽ răng, bộ dạng của ả bây giờ giống như muốn ăn thịt nàng vậy. “Vũ Nhu, ngươi dối xử với Thiên Lan như vậy thật không hay chút nào”

. đột nhiên một âm thanh vọng vào, làm Vân Vũ Nhu toàn thân run lên, sao ả lại có thể quên mất Vân Huyền Khê có ở đây. Thấy sắc mặt Vân Vũ Nhu ngày càng khó coi, Thiên Lan lại có vài phần hứng thú, thuận theo âm thanh nhìn lại. thiếu niên đứng ở cuối cùng đang hướng nhìn nàng, đồng tử sáng nhuộm chút ý cười. Thiên Lan lại lần nữa tìm kiếm lại một lượt trong trí nhớ, một vệt sáng mãnh liệt hiện lên trong đầu, Vân Huyền Khê, đại thiếu gia của Vân gia. Nói tới Vân Huyền Khê và Vân Thiên Lan thật có vài phần tương tự. Mẹ Vân Huyền Khê là một tiểu thiếp, khi còn sống cũng không được sủng ái, nhưng vì bà hạ sinh cho Vân gia duy nhất một đứa con trai nên Vân Khiếu Thiên chưa bao giờ để bà thiếu thốn thứ gì trong cuộc sống, nhưng không biết vì lý do gì, sau khi sinh hạ Vân Huyền Khê vài năm thì bạo bệnh qua đời. Vân Huyền Khê từ nhỏ đã không có sự chăm sóc của mẹ, lại là con trai duy nhất, một số kẻ có dụng tâm khác tự nhiên không muốn hắn sống sót, âm thầm hại không ít lần, có lần vừa đúng được Vân Thiên Lan giúp đỡ, từ đó về sau Vân Thiên Lan không còn gặp lại Vân Huyền Khê nữa, dần dần cũng quên đi. Sau này nghe nói Vân Huyền Khê bị đưa ra khỏi Vân gia, cách đây không lâu mới quay lại, nhìn bộ dạng của Vân Huyền Khê dường như vẫn còn nhớ đến chuyện mình được Vân Thiên Lan cứu giúp. “Đại ca”

Vân Vũ Nhu không tình nguyện gọi hắn một tiếng, từ lúc hắn quay trở lại liền lộ ra rất nhiều thủ đoạn khiến ả phải sợ hãi. Vân Huyền Khê thừ phía sau dạo bước lại gần, cười nhẹ vỗ vỗ đầu Vân Vũ Nhu, nghiễm nhiên làm ra dáng vẻ của một người huynh trưởng, nhưng chỉ có Vân Vũ Nhu mới biết được ả bây giờ chân tay đều đã lạnh ngắt, cứng ngắc đến độ không dám động đậy, sợ hãi Vân Huyền Khê đối với ả làm ra chuyện gì. “Lần sau không được nghịch ngợm như vậy nữa”

Vân Huyền Khê nhìn thấy bộ dáng này của Vân Vũ Như, ý cười càng đậm. Vân Huyền Khê vốn anh tuấn, lại thêm ý cười kia, nhìn thế nào cũng đều thấy bộ dáng của một ca ca tốt, nhưng nhìn thân thể chốc chốc run lên của Vân Vũ Nhu Thiên Lan cũng coi như hiểu rõ, thiếu niên này vốn không như bộ dáng bên ngoài mà hắn đang bày ra. Có thể sống sót trong cái gia tộc lớn này của Vân gia, có ai có thể thật sự là người thuần khiết, lương thiện.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT