Báo lỗi

Hoàn Khố Đế Phi

Chương 6: Cuộc tranh đấu

Editor: Devil Ly

Beta: Quỳnh

Người đến tham gia tỉ thí cúng không phải là nhiều, nhưng cũng tuyệt đối không được tính là ít, nói thế nào tại đây cũng trên dưới trăm người, hơn một trăm người tranh đấu chọn ra ba người, Thiên Lan cũng chỉ có thể lắc đầu than thở, dựa vào thân phận và thực lực của Vân Vũ Nhu, ả chắc chắn được tính một suất, ba suất đã bị chiếm mất một.

Những người khác Thiên Lan không quen thuộc, nhưng dựa vào sự quan sát của nàng, có triển vọng nhất chính là một thiếu nữ đứng cách Vân Vũ Nhu không xa.

Cô nương đó cứ ngồi yên tĩnh một chỗ, dung nhan mĩ lệ, chỉ có điều nét mặt không một tia biểu tình, dường như nàng và mọi vật xung quanh không một chút liên quan vậy. Thiên Lan đối với người nhà Vân gia không quen thuộc, nên cũng không biết cô nương đó là ai, nhưng nhìn vị trí mà nàng ngồi, thì trong Vân gia, địa vị chắc chắn không thể thấp.

“Lần này tứ tiểu thư và Ninh Tẩm tiểu thư có cái để tranh đấu với nhau rồi” người bên cạnh lập tức giúp Thiên Lan có được lời giải đáp.

“Nghe nói Ninh Tẩm đã là Linh Sư cấp cao nhất rồi, chỉ thiếu một chút thôi là có thể thăng cấp lên Linh Vương rồi”

“Tứ tiểu thư và Ninh Tẩm tiểu thư thực lực gần như ngang nhau, lần này ta nghĩ hai người họ có lẽ sẽ đánh hòa”

Vân Ninh Tẩm, họ hàng với Vân gia, vốn nàng không nên sống trong phủ Thành chủ, nhưng vì thiên phú của nàng rất tốt, nên Vân Khiếu Thiên mới đón nàng về sống trong phủ Thành chủ. Vân Vũ Nhu cũng thường hay tìm nàng kiếm chuyện, nhưng vì thực lực của hai nàng ngang nhau, nên việc hai người thường xuyên xô sát là có thật, đại vị của Vân Ninh Tẩm trong Vân gia một chút cũng không giảm.

Đây chính là sự quan trọng của thực lực, Thiên Lan trong lòng cảm thán, xem ra nàng không thể tiếp tục ngồi chờ đợi, không có linh căn cũng nhất định có cách tu luyện khác.

“Lần này không phải là có ba suất sao? Tứ tiểu thư và Ninh Tẩm tiểu thư mỗi người đã một suất rồi, chúng ta bao nhiêu người tranh nhau một suất, hết rồi hết rồi, việc này quả thật là vượt năm ải mà chém sáu tướng!” Bên cạnh Thiên Lan đột nhiên truyền tới tiếng kêu than, thuận theo lời của hắn, những người khác trên mặt đều một vẻ suy sụp, từng tiếng than cứ thế nổi lên.

“Cái gì mà mỗi người một suất chứ, các ngươi nhìn thấy chưa, đằng trước đại thiếu gia còn đang ngồi kia, đại thiếu gia rời nhà nhiều năm đến nay đột nhiên quay về, thực lực càng là trên cả ta và ngươi, ở đâu còn phần của chúng ta nữa.” có người ghen tị mở miệng, nếu như vị đại thiếu gia này không quay về, bọn hắn còn có thể tranh.

Mấy ngày này tin tức về đại thiếu gia nhiều đến đáng sợ, đặc biệt những người từng ngược đãi hắn, bọn họ nào dám tiến lên mà tự tìm cái chết chứ.

“Ài, như vậy đem chúng ta tập trung ở chỗ này, không phải là phí công tốn sức sao?”

Tiếng thảo luận bên dưới cứ mãi không dứt, Vân Khiếu Thiên trên đài bày ra một bộ mặt uy nghiêm một lời cũng không nói. Nam nhân kia thì trên mặt không chút cảm xúc mà ngồi uống trà, chốc chốc lại cùng Vân Huyền Khê nói vài câu, hoàn toàn không đem Vân Khiếu Thiên đặt vào tầm mắt.

“Gia chủ, đã đến giờ rồi”.Quản gia khẽ lau đi mồ hôi trên trán, đi đến bên cạnh Vân Khiếu Thiên nhỏ giọng nói.

Vân Khiếu Thiên quay sang nhìn Vân Huyền Khê và nam nhân kia một cái, hơi hắng giọng, từ chỗ ngồi đứng dậy, thanh âm trầm ổn nghiêm nghị từ bên tai mọi người vang lên, “Muốn vào được Học Viện Đế đều phải dựa vào thực lực của chính mình, một phút trên đài bằng mười năm khổ luyện, thời khắc này chính là lúc kiểm chứng các ngươi ngày thường có khổ luyện hay không. Tỉ thí bắt đầu!”.

Vân Khiếu Thiên nói hết liền ngồi xuống, quản gia liền tiếp lời, nói một chút về quy tắc của cuộc tỉ thí.

Bốc thăm chọn đối thủ, tổng cộng một trăm hai mươi ba người, cho nên sẽ có một người được thẻ bài ưu tiên tiến thẳng vào vòng cuối, mà người có thẻ bài này cứ thế được thăng cấp.

Vòng tỉ thí thứ nhất còn lại sáu mươi mốt người, loại đi một nửa, vòng thứ hai cùng một phương thức, chỉ là vòng này chỉ còn hai mươi mốt người, vòng thứ ba thì chỉ còn lại ba người.

Vân Thiên Lan nhìn thẻ bài trống không trên tay, ngây ngốc nhìn về hướng Vân Huyền Khê, đây là thẻ bài ưu tiên, nàng không tin là mình lại may mắn đến thế, lần này có thế gian lận đến vậy, quả thật có chút…

Vân Vũ Nhu từ bên cạnh đi tới, nhìn thấy thẻ bài ưu tiên trong tay Thiên Lan, liền cười lạnh, “Cho dù lần này may mắn cũng không có nghĩa là lần sau cũng sẽ may mắn” cũng không đợi Thiên Lan nói một lời, ả liền ngạo mạn như một con khổng tước mà rời đi.

Nhưng khi gặp, Vân Ninh Tẩm chỉ nhìn nàng chau mày một lúc, “Không có linh lực, ngươi chính là Vân Thiên Lan?” đứng lại một lúc rồi nói “Nếu đã không có linh lực thì tốt nhất đừng ở đây tự mình tìm chết nữa”

Vân Ninh Tẩm cứ thế rời đi, Thiên Lan đối với Vân Ninh Tẩm không cảm thấy phản cảm, lời nói của nàng ta tuy rằng không dễ nghe, nhưng có ý muốn nhắc nhở nàng, cuộc tỉ thí này nhìn giống như rất công bằng, trên thực tế người đụng tay bên trong không ít, Vân Khiếu Thiên thật sự không thể nào quản hết được.

Cuộc tỉ thí bắt đầu, Thiên Lan nhìn trên đài màu sắc không ngừng biến đổi vẫn là cảm thấy có chút kinh ngạc, lần trước nhìn mấy người đó đánh nhau nàng không kịp nhìn kĩ, linh lực được bọn họ khống chế biến hóa thánh đủ mọi hình dáng, va đập, phát tán màu sắc lóa mắt đến cực điểm.

Vòng thi thứ nhất rất nhanh hạ màn, lại một màn quỷ dị nữa xuất hiện, Thiên Lan một lần nữa được tiến thẳng, cầm trong tay tấm thẻ ưu tiên mà muốn phỏng. Đại ca à, ngươi gian lận cũng rõ ràng quá đi! Một lát nữa đến vòng thứ ba không lẽ lại ưu tiên?

Vân Huyền Khê ý cười nồng đượm, không cảm thấy có chút gì không đúng, mà quản gia thì đầm đìa mồ hôi lạnh, nếu như để Vân Khiếu Thiên biết được hắn giúp đại thiếu gia gian lận, lại không đánh chết hắn.

Vân Khiếu Thiên nhìn Thiên Lan, ánh mắt từng chút một âm trầm hơn, nha đầu này là một phế nhân, thật không biết vì sao vị đạo sư của Học Viên Đế Quốc nhất quyết muốn nàng tham gia tỉ thí, tham gia thì thôi không tính, nay đến hai lần bốc được thẻ bài ưu tiên, hắn có ngốc cũng biết bên trong có vấn đề.

Tầm mắt lạnh lẽo quét qua trên người quản gia, quản gia sau lưng lông đều dựng đứng, hận không có một cái lỗ để chui xuống, làm quản gia lâu như vậy, chưa bao giờ chật vật như lúc này.

“Huyền Khê, con không lên tham gia tỉ thí sao?” Vân Khiếu Thiên trong lòng tức giận mà không thể phát, chỉ có thể tự ép mình chuyển sự chú ý.

Hắn bây giờ mới nhớ ra trong nhà còn có con trai lớn vẫn chưa lên đài tỉ thí, tuy rằng từ khi Vân Huyền Khê quay về trên mặt lúc nào cũng cười, nhưng hắn chưa bao giờ cảm nhận được một tia ấm áp nào trên người Vân Huyền Khê. Đối với hắn cũng chỉ gọi một tiếng gia chủ, làm sao hắn không nhận ra được Vân Huyền Khê đang trách hắn.

Vân Huyền Khê lắc đầu cười nhẹ, “ Huyền Khê tài năng không bằng ai nên không muốn lên bếu xấu”.

Nam nhân bên canh Vân Huyền Khê khóe miệng khẽ cười, trong lòng âm thầm chế nhạo, làm trò dễ bị sét đánh.

Vân Khiếu Thiên trước nay không hề biết cảnh giới Vân Huyền Khê đến đâu, trên người hắn như có một thứ gì đó vô hình che chắn không để cho người ngoài có thể biết được, từ khi quay về hắn ra tay cũng chỉ trong chớp nhoáng, không ai có thể nói rõ được Vân Huyền Khê rốt cuộc đạt đến cảnh giới nào, cũng chính vì như vậy, nên Vân Khiếu Thiên nhất quyết không tin Vân Huyền Khê kĩ năng không bằng người.

Lại nhìn Vân Huyền Khê và nam nhân kia thân thiết như vậy, Vân Khiếu thiên cũng không nói gì thêm, đứa nhỏ này chỉ sợ là đã thoát li khỏi bàn tay hắn rồi, xem ra hắn phải điều tra rõ trong mấy năm rời đi, Vân Huyền Khê rốt cuộc đã trải qua những gì, hắn tuyệt đối không để cho con của hắn rời khỏi sự khống chế của hắn.

Vòng tỉ thí thứ hai diễn ra hừng hực khí thế, Vân Ninh Tẩm và Vân Vũ Nhu đều chưa đấu với nhau, nên vòng đấu thứ hai vẫn chưa có gì đáng nói, dù sao đối với Thiên Lan là như vậy, nàng xem mà chỉ muốn ngủ, bao nhiêu ánh mắt khinh thường xung quanh cũng không cản được sự triệu hồi của Chu công đối với nàng.

“Phanh”

Thiên Lan bị âm thanh này dọa cho tỉnh, vừa mở mắt thì nhìn thấy trên lôi đài một nam nhân ngã ngay trước mặt Vân Vũ Nhu, trên mặt đầy vẻ đau đớn, trên cánh tay giàn giụa máu tươi, Vân Vũ Nhu một bộ đắc ý đứng ở đó, giống như một nữ Vương thắng trận.

Thiên Lan theo bản năng nhìn về hướng Vân Ninh Tẩm, Vân Ninh Tẩm vẫn như cũ cúi đầu, ai cũng không nhìn, giống như tiếng động vùa rồi một chút cũng không ảnh hưởng gì đến nàng vậy.

“Vân Vũ Nhu thắng” quản gia tiến lên trước tuyên bố kết quả.

Thời gian vòng tỉ thí thứ hai rõ ràng lâu hơn rất nhiều, mãi đến khi mà đêm dần buông xuống mới tỉ thí xong. Vân Vũ Nhu và Vân Ninh Tẩm đều ở trong nhỏm người chiến thắng, cộng thêm thẻ bài ưu tiên là Thiên Lan là mười một người, ngoại trừ Vân Ninh Tẩm, những người khác đối với Thiên Lan tự nhiên hết mức coi thường, một phế nhân cũng muốn tiến vào Học Viện Đế Vương, quả thật là đang nằm mơ, bất quá bọn họ cũng không thể phủ nhận phế nhân này vận khí cũng thật không phải là tốt bình thường.

Sắc trời ngày một tối, vòng tỉ thí thứ ba đành phải dời đến ngày hôm sau, mọi người đều tản dần đi, Thiên Lan ngồi tại chỗ cũ đợi Vân Huyền Khê, ai mà ngờ Vân Huyền Khê bị Vân Khiếu Thiên gọi đi mất, Thiên Lan cảm thấy không tốt, liền đứng dậy rời đi.

“ Tỷ tỷ là muốn đi đâu vậy!” tiếng cười kiều mị từ bên cạnh truyền tới, bước chân Thiên Lan bất ngờ dừng lại, tâm tình thật là không còn gì để nói, vẫn là chậm mất một bước.

“Về nhà đi ngủ” Thiên Lan quay lại đối diện Vân Vũ Nhu, Vân Vũ Nhu vậy mà chỉ có một mình, đúng là có chút ngoài dự kiến của nàng.

“Tỷ tỷ có phải là quên mất lời muội muội nói lúc trước rồi không” Vân Vũ Nhu từng bươc tiến lại gần Thiên Lan, nụ cười nhẹ nhàng trên mặt ẩn chứa sự châm chọc, mấy ngày trước ả chưa có cơ hội báo thù, lần này xem còn ai có thể bảo vệ nàng nữa.

Thiên Lan nhớ lại, dường như nhớ ra Vân Vũ Nhu từng nói mình nên cẩn thẩn, Thiên Lan nhìn lai xung quanh mình, thật sự không có một bóng người, Vân Vũ Nhu có lẽ là thời thời khắc khắc đều để ý đến nàng, không hiểu vì sao trong đầu Thiên Lan bỗng hiện lên một câu, ái chi thâm tình chi thiết.

Chạy chắc chắn không thoát khỏi Vân Vũ Nhu, Thiên Lan tùy tiện ngồi xuống, hướng về phía Vân Vũ Nhu, quyết định nói đạo lý, “ Vân Vũ Nhu, ngươi việc gì cứ phải đối đầu với ta như vậy, ta đối với ngươi chẳng có chút gì uy hiếp.”

Trong mắt người nhà ả là tứ tiểu thư của Vân gia, là bảo vật trên tay Vân Khiếu Thiên, ở trên đại lục ả cũng được mệnh danh là thiên chi kiều nữ, mà nàng cũng chỉ là một phế nhân, hoàn toàn không có chút gì uy hiếp đến địa vị của ả, nữ nhân này vì sao cứ vô cớ đối đầu với nàng, rốt cuộc là vì quá rảnh hay vẫn là quá rảnh đi!

Vân Vũ Nhu ngây ra một lúc, thật không ngờ Thiên Lan lại nói như vậy, lúc sau khẽ hừ lạnh một tiếng, “Nếu ta mà vô dụng giống như tỷ tỷ thế này sớm đã đập đầu chết từ lâu rồi, tỷ tỷ lại còn không biết xấu hổ làm mất mặt gia tộc, làm nhuốm bẩn Vân gia.”

Làm nhuốm bẩn Vân gia!

Thiên Lan cảm thấy nực cười, ánh mắt trở nên âm trầm hơn, “Vân Vũ Nhu, xuất thân thế nào không phải tư mình có thể chọn lựa, nếu như ta có thể chọn lựa, ta tuyệt đối không chọn Vân gia.”

Một gia tộc kim ngọc bên ngoài bên trong thối nát có gì tốt, ở đại lục này làm bộ làm tịch đem Vân gia đẩy lên vị trí cao như hôm nay, nhưng nếu như có một ngày chuyện nhà Vân gia lộ ra ngoài, còn bao nhiêu người sẽ thừa nhận Vân gia, sợ rằng người không thừa cơ ném đá xuống giếng là không có.

“Tỷ tỷ nói thật dễ nghe, nếu tỷ tỷ đã nghĩ như thế, vậy đi chết đi thế nào?” nét cười trên mặt Vân Vũ Nhu có chút vặn vẹo, trong tay không biết từ bao giờ có một thanh đoản đao, từ trên đầu Thiên Lan chém xuống, đoản đao trong đêm phát ra ánh sáng sắc lạnh.

Thiên Lan trong lòng thất kinh, thân thể hướng bên cạnh khẽ lật, may mắn tránh được lưỡi đao, trong mắt hiện lên vài phần nộ khí.

Vân Vũ Nhu không cho nàng có hội để hít thở, lại một đao nữa chém xuống, Thiên Lan không kịp tránh, đoản đao cắt qua vải y phục, quét qua cánh tay, cảm giác đau đớn lập tức truyền đến, mau thấm ra ngoài nhuộm đỏ y phục.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT