Báo lỗi

Hoàn Khố Đế Phi

Chương 8: Tương kế tựu kế giả vờ trúng độc

Editor: Devil Ly

Beta: Quỳnh Sweetie của thỏ điên

Song Nhi bị ánh mắt Thiên Lan nhìn đến nỗi toàn thân như bị kim đâm, Thiên lan không nói gì, nàng cũng không động đũa, thân thể cứng ngắc ngồi đó, không khí cả căn phòng vô cùng căng thẳng, thời gian qua đi nửa tuần hương, cho đến khi Vân Huyền Khê đi vào.

Vân Huyền Khê nhìn thấy phòng của Thiên Lan còn sáng đèn, nghĩ muốn vào xem một chút, vừa đến cửa thì phát hiện không khí bên trong không đúng, vào trong liền càng cảm thấy có gì đó không ổn, Song Nhi thế mà lại cùng với Thiên Lan ngồi bên bàn. Trên bàn bày đầy thức ăn giò đã nguội lạnh, Thiên Lan vẻ mặt cười cười chống cằm nhìn Song Nhi, Song Nhi một mặt trắng bệch như tờ giấy, run bần bật.

“Đại thiếu gia, tha mạng” Song Nhi vừa nhìn thấy Vặn Huyền Khê lập tức quỳ sụp xuống đất, cứ thế dập đầu xin tha mạng.

Vân Huyền Khê không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ có thể đem tầm mắt chuyển sang trên người Thiên Lan. Thiên Lan cũng thuận thế đứng dậy chỉnh lại vạt váy không một chút nếp nhăn của mình, một tay gõ xuống mặt bàn, đón nhận ánh mắt của Vân Huyền Khê, nói: “Muội chỉ là mời Song Nhi ăn cơm thôi, ai mà ngờ nàng ta lại có phản ứng này””

Vân Huyền Khê là người từ trong những âm mưu này mà bước ra, liền lập tức hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Thiên Lan, đôi mắt tinh anh lập tức nổi lên một ngọn lửa giận, những người này gan ngày càng lớn rồi, hắn không dám tưởng tượng hậu quả thế nào nếu Thiên Lan ăn những đồ ăn này.

Vân Huyền Khê đi đến bên cạnh Thiên Lan, xoa nhẹ đầu nàng, xoay lại nhìn Song Nhi vẫn đang run bần bật quỳ dưới đất: “Là ai phái ngươi tới!?”

Song Nhi chỉ biết dập đầu, luôn miệng xin tha mạng, không trả lời câu hỏi của Vân Huyền Khê, trên trán đã nhìn thấy một ấn đỏ, thân thể run rẩy rút lại, hận không thể tìm được một khe hở để trốn vào.

“Đại thiếu gia, đại tiểu thư tha mạng, Song Nhi không phải cố tình, không phải cố tình đâu” Song Nhi nước mắt nước mũi quện cả vào nhau, nói năng không rõ ràng.

“Vậy nghĩa là có ý rồi?”Thiên Lan cười lạnh một tiếng. Nếu không phải nàng không cảm thấy đói, hôm nay không bị Vân Vũ Nhu giết chết cũng sẽ bị người khác hạ độc chết.

Nghĩ lại hôm nay biến đổi bất ngờ, Thiên Lan cảm thấy có chút bực bội, hết cái này đến cái khác dây dưa không dứt, trong Vân gia nầy rốt cuộc có bao nhiêu người muốn giết chết nàng đây?

“Không phải không phải, Song nhi không dám, không dám” Song Nhi nghe thấy lời của Thiên Lan lập tức lắc đầu, trên mặt toàn là sợ hãi.

“Rốt cuộc ai phái ngươi tớiz” Vân Huyền Khê có chút không kiên nhẫn, nha đầu này là hắn đặc biệt từ bên ngoài mua về, thật không ngờ vẫn không tránh khỏi bị người khác mua chuộc. Xem ra phải nhanh chóng đưa Thiên Lan rời khỏi đây.

Thiên Lan nhìn bộ dạng đến chết cũng không chịu khai của Song Nhi, trong đầu nhớ lại những bộ phim trong kiếp trước từng xem, lại nhìn bộ dạng của Song Nhi, nàng rủ mi mắt, nói: “Người nhà ngươi có phải đang trong tay người ra lệnh cho ngươi hạ độc ta không?”

Song Nhi mắt trừng lớn, Thiên Lan liền biết mình đã nói đúng, mấy thủ đoạn này thật là…

“Đại tiểu thư, thật xin lỗi, Song Nhi là bị ép nên hết cách rồi, xin đại tiểu thư tha cho Song Nhi” Song Nhi thật không ngờ đại tiểu thư phế nhân trong tin đồn lại thông minh như vậy, vốn là được làm việc trong Vân gia đã là rất may mắn rồi, ai ngờ nàng mới vào có vài ngày thì có người báo rằng đệ đệ duy nhất ở trong tay họ, nếu muốn đệ đệ được sống thì phải làm việc cho bọn họ.

Đó là người thân duy nhất của nàng, nàng không thể đứng nhìn đệ đệ chết, chỉ có thể đồng ý.

Song Nhi không nói ra danh tính của người đó, chỉ đến ngày thứ hai liền có tin Thiên Lan trúng độc đang rất nguy kịch được truyền ra, Vân Huyền Khê nhân cơ hội trừng phạt tất cả hạ nhân trọng viện, không giữ lại bất cứ một ai, đến Song Nhi cũng bị đuổi ra ngoài.

Người nhà Vân gia sau khi nghe tin này, phản ứng gần như giống nhau, vết nhơ của Vân gia cuối cùng cũng sắp biến mất rồi.

Vân Khiếu Thiên ái ngại Vân Huyền Khê nên phái một dược sư đến xem, dược sư chỉ cảm thấy khí tức của Thiên Lan rất yếu, bộ dáng như không sống được bao lâu nữa, chỉ có thể lắc đầu than thở rời đi. Dược sư rời đi không lâu, Vân Khiếu Thiên liền dẫn Vân Vũ Nhu cùng một vài người nhà Vân gia đến xem Thiên Lan lần cuối.

Vân Huyền Khê ngồi bên cạnh giường Thiên Lan, một mặt đau buồn nhìn người nằm trên giường sắc mặt biến đen, Vân Khiếu Thiên bước vào bắt gặp một màn này, trong mắt phát ra hàn quang, đáy mắt có vài phần rối rắm.

“Thiên Lan sao rồi?” Vân Khiếu Thiên ho một tiếng, muốn nhấn mạnh sự tồn tại của mình.

Vân Huyền Khê làm như không nghe thấy gì vậy, ngây ngốc nắm chặt tay của Thiên Lan, bộ dạng mất hồn, Vân Vũ Nhu trong lòng đắc ý, nữ nhân này cuối cùng cũng chết, tối qua tuy rằng không giết được nàng ta, bây giờ nàng ta vẫn phải chết, chỉ là không biết ai đã ra tay, thật là quá nhanh.

Trong lòng những người khác cũng đang suy nghĩ giống như Vân Vũ Nhu, bọn họ đều nghĩ rằng dòng chính đại tiểu thư Vân Thiên Lan ở trong Vân gia là một vết nhơ, vấy bẩn sự tồn tại của bọn họ, bây giờ cuối cùng cũng chết rồi.

“Đại ca, cha đang hỏi ngươi” Vân Vũ Nhu thấy Vân Huyền Khê không trả lời, liền lên tiếng, có Vân Khiếu Thiên ở đây, ả mới không sợ Vân Huyền Khê.

Vân Huyền Khê buông Thiên Lan ra, giúp nàng đắp chăn, lúc này mới đứng dậy, nhìn về hướng Vân Khiếu Thiên và nữ nhân bên cạnh hắn. Vân gia đương gia chủ mẫu Đỗ Y, Đỗ Y đã sắp bốn mươi tuổi, nhưng gương mặt lại cực kì trẻ trung, đứng cạnh Vân Vũ Nhu, người không biết lại tưởng là hai tỷ muội, lúc này bà đang nắm chặt khăn tay, ánh mắt nhìm về người nằm trên giường, trên môi hiện lên một nụ cười khó mà phát hiện được.

“Gia chủ, chuyện của Thiên Lan có nhiều điểm không bất thường, mong gia chủ điều tra rõ ràng”. Vân Huyền Khê khó có được vẻ mặt nghiêm túc như lúc này, gương mặt này ẩn chứa gương mặt thời niên thiếu của Vân Khiếu Thiên. Hằng ngày tươi cười nhìn không giống chút nào, thời khắc nghiêm túc này lại giống đến tám chín phần.

Trong lòng Vân Khiếu Thiên lập tức có một tư vị khác biệt, hắn nhìn Vân Huyền Khê một lúc lâu không mở lời.

Mà Đôc Y lại tiến lên trước kéo Vân Huyền Khê, “Huyền Khê à, con nhiều năm như vậy cũng không ở nhà, quay về cũng không đến thăm mẫu thân, đứa trẻ này thật là làm người khác không yên tâm”.

Vân Huyền Khê không chút dấu vết tránh khỏi bàn tay Đỗ Y, ánh mắt không chút độ ấm dừng trên người bà, “Mẫu thân ta sớm đã qua đời rồi”.

Nụ cười trên mặt Đỗ Y cứng đờ, trong mắt có chút phẫn nộ, nếu không phải Vân Khiếu Thiên ở bên cạnh, bà lúc này nhất định sẽ phát tác ra ngoài, một lúc sau mới đem nộ khí ép xuống, hướng Vân Khiếu Thiên nói: “Khiếu Thiên, vừa rồi Huyền Khê nói rất có lý, Lan nhi vô duyên vô cớ trúng độc, chắc hẳn bên trong có người ra tay, nhất định phải điều tra cẩn thận”

Những người này đến nhưng chẳng ai tiến lên quan tâm người đang nằm trên giường kia một chút, mà ngược lại đứng đó nói những chuyện chẳng chút liên quan. Lãnh ý Vân Huyền Khê càng sâu, đây chính là Vân gia mà người người tán thưởng sao, đối với chuyện nhà mình còn như vậy, đối với người khác làm sao có thể thật lòng.

Vân Khiếu Thiên giờ mới bước tới bên giường, đi tới cạnh người nằm trên giường, kết quả nhận được giống hệt với chẩn đoán của dược sư, sắc mặt hắn trở nên có vài phần ngưng trọng.

“Nhu Nhi, con đi mời dược sư giỏi nhất trong thành đến đây” Vân Thiên Lan không được chết, đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng Vân Khiếu Thiên.

Nghe thấy lời này Vân Vũ Nhu một chút cũng không cảm thấy vui vẻ, chỉ cần dược sư không đến, Vân Thiên Lan chắc chắn sẽ chết, sau này Vân gia sẽ trở thành thiên hạ của ả, sẽ không còn cái danh chính nữ đè trên đầu ả.

Tuy rằng mẫu thân của ả, Đỗ Y hiện tại là chủ mẫu, nhưng vẫn không phải chính thức cười hỏi đàng hoàng, chỉ là một tiểu thiếp được đưa lên. Ả muốn ngồi lên vị trí đích nữ là hoàn toàn không thể, phu nhân có thể đưa lên, nhưng con nối dõi là con nối dõi, thứ xuất là thứ xuất, nhưng nếu không có đích hệ, thì dù thứ xuất hay chính xuất thì cũng chẳng có gì khác biệt.

Thấy Vân Vũ Nhu một hồi cũng không động, ánh mắt lạnh lẽo của Vân Khiếu Thiên quét qua. Thân thể Vân Vũ Nhu khẽ lay, sắc mặt có chút khó coi, nhanh chóng từ trong đám người đi ra ngoài, hừ, bất quá lát nữa cứ nói không có dược sư, tùy tiện kéo một lang băm đến là được rồi. Nghĩ như vậy, tâm tình Vân Vũ Nhu tốt hơn rất nhiều.

Đỗ Y nhìn thấy con gái của mình rời đi, mày ngài có vài phần đắc ý, con gái của bà, bà là người hiểu rõ nhất, đến lúc đó đưa đến chắc chắn là một lang băm. Tóm lại Vân Thiên Lan lần này nhất định phải chết.

“Tối qua Thiên Lan vẫn còn tốt, làm sao mới một đêm đã thành bộ dạng này?” Vân Khiếu Thiên quét mắt qua Vân Huyền Khê, nhìn giống như đang hỏi, thực tế là đang thẩm vấn.

“Tối qua ta ở chỗ gia chủ trở về thì thấy Thiên Lan trúng độc, thẩm vấn người ở trong viện cũng không hỏi ra kết quả gì, dược sư được đưa đến cũng không phát hiện được là độc gì, Huyền Khê cảm thấy bên trong có vấn đề” một lời của Vân Huyền Khê đã nói rõ, lại làm ra một bộ ca ca tốt, nhưng Vân Khiếu Thiên lại quên mất việc Vân Huyền Khê không vội chữa trị cho Thiên Lan.

“Điều tra” Vân Khiếu Thiên không biết ở đâu ra nộ khí, phủi tay áo quay người rời đi.

Vân Khiếu Thiên vừa rời đi, những người khác cũng lần lượt bỏ về, bọn họ chẳng qua đến chỉ để xác định xem Thiên Lan có thật sự sắp chết không. Nay nhìn thấy cũng coi như là yên tâm, có mấy vị này ở đây, thì đích đại tiểu thư này hôm nay nhất định không sống nổi rồi, đại thiếu gia vừa về làm sao lớn bằng những người này chứ.

Đỗ Y thấy Vân Khiếu Thiên rời đi cũng không vội đi theo, mà hướng về phía Thiên Lan xem xét một chút, trên mặt có vài phần bi thương, giống như một người mẹ biết con gái mình bị trúng độc vậy, khả năng diễn xuất khiến Thiên Lan không thể không tán thưởng.

Đỗ Y đi lên vài bước, giống như muốn đến bên giường xem xét gì đó, nhưng Vân Huyền Khê đứng ở trước mặt một chút cũng không có vẻ gì muốn tránh đường. Đỗ Y trong lòng cười lạnh, diệt trừ được Vân Thiên Lan, tiếp sau đó sẽ là Vân Huyền Khê, cứ đợi đó mà xem.

Rồi lại giả vờ quan tâm một phen, Đỗ Y mới cùng mấy a hoàn thư thái mà rời đi.

Vừa ra khỏi viện vẻ mặt bi thương được hạ xuống, trong mắt lộ ra một vẻ trào phúng cùng đắc ý, Lan Uyển con gái của ngươi sắp đến làm bạn với ngươi rồi, Vân Khiếu Thiên và Vân Gia tất cả đều là của Đỗ Y ta đây.

“Phu nhân, a đầu đó đã được đưa về viện rồi, phải xử lý thế nào?” a hoàn bên cạnh Đỗ Y đột nhiên tiến lên trước khẽ nói, nước cờ này phu nhân đi quả thật khá nguy hiểm, ngay dưới mắt Vân Huyền Khê hạ độc, nếu bị Vân Huyền Khê phát hiện, cho dù gia chủ không truy cứu, phu nhân cũng vì chuyện này mà mất đi lòng tin của gia chủ.

“Theo lệ cũ” Đỗ Y nhìn nhìn móng tay thon dài của mình, cười đắc ý như gió xuân.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT