Báo lỗi

Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 118: Đình biện

“Còn có ai biết chuyện này không? Đã lấy vương quan về chưa?” Huệ phi lạnh giọng hỏi.

“Nương nương, chuyện là thế này. Điện hạ đánh bạc ở một cửa hiệu tại chợ Tây, ai ngờ, nữ tử của cửa hiệu đó khảm viên ngọc chóp mũ trên vương quan lên trâm cài tóc, vừa vặn bị Chiêu Bình công chúa nhìn thấy. Công chúa cho rằng người của cửa hiệu này đã trộm mũ của điện hạ, hiện giờ đã áp giải người đến Kinh phủ doãn rồi. Điện hạ đã phái người đi cản đường, nói xin nương nương chăm nom trong cung một lát, nếu như có người quyết tâm muốn bẩm báo chuyện này lên bệ hạ, kính xin nương nương hãy ngăn cản.”

Khuôn mặt Huệ phi trầm xuống trong nháy mắt, bộ ngực được y phục hoa lệ bao quanh phập phồng một lát, bà ta đặt thật mạnh cốc trà trong tay lên bàn: “Vương quan là thứ để cược chơi sao? Tại sao lại hồ đồ như thế, không biết nặng nhẹ chứ!?”

Sắc mặt Tần Cửu nghiêm lại, cực kỳ kinh ngạc nói: “Nương nương, vương quan đó lại là của Khang Dương Vương điện hạ sao?”

Huệ phi kinh ngạc nhíu mày: “Sao, ngươi lại biết chuyện này?”

Tần Cửu đứng dậy nói: “Nương nương, quả thật ta biết chuyện này. Ngày hội Canh Chức, Chiêu Bình công chúa thấy con heo ta thêu đáng yêu, đã muốn ta thêu cho nàng ấy một cái túi hương. Ta đến chợ Tây để chọn vải, vừa vặn gặp được Chiêu Bình công chúa, bèn cùng đi chọn vải. Sau đó thấy nàng ấy vì chuyện vương quan mà bắt lấy chủ hiệu châu báu kia, nhưng không ngờ vương quan lại là của Khang Dương Vương điện hạ.” Nàng dịu dàng khéo léo nói hết chuyện một lượt, cuối cùng ảo não nói: “Nếu như sớm biết là như thế, lúc đó ta nên ngăn Chiêu Bình công chúa lại.”

Bản thân Tần Cửu chủ động nói trước sự việc, nàng chủ động nói ra chuyện này khác với việc sau này Huệ phi tra ra nàng và Chiêu Bình công chúa ở chung với nhau.

Huệ phi thở dài một tiếng: “Việc này cũng không thể trách ngươi, ai có thể ngờ rằng hắn sẽ cược cả vương quan của chính mình, ngay cả bản cung cũng sẽ không ngờ tới. Bây giờ chỉ nghĩ xem bù đắp thế nào thôi!” Mặc dù cực kỳ tức giận, nhưng Huệ phi cũng biệt sự việc trọng đại, rất nhanh bà ta đã bình tĩnh lại.

“Chuyện này, chắc hẳn Chiêu Bình công chúa sẽ không dễ dàng nói ra. Phía Kinh phủ doãn Mạnh Hoài, để điện hạ phái người qua đó, mặc dù chuyện này trọng đại, nhưng chỉ cần không truyền đến tai bệ hạ, nó sẽ chỉ là một vụ án nhỏ.” Tần Cửu nhăn mày nói.

Huệ phi gật gật đầu, bờ môi đỏ tươi mím lại: “Ngươi nói rất đúng, bản cung cũng nghĩ như vậy.” Bà ta liếc mắt qua tiểu thái giám cúi đầu nghe lệnh ở trước mặt, nói với giọng điệu kiên quyết: “Bây giờ Khang Dương Vương ở đâu?”

Tiểu thái giám cúi đầu nói: “Người đến truyền tin nói, điện hạ đã phái người đi ngăn cản công chúa, dự định lấy vương quan từ chỗ công chúa về, tiếp đó biến chuyện này thành chuyện lớn hóa nhỏ.”

Đôi mắt đẹp của Huệ phi híp lại: “Như vậy cũng tốt, ngươi nói với người đến truyền lời, để hắn thưa lại với Khang Dương Vương, nếu như không ngăn được công chúa, thì bảo hắn ta nhanh chóng đến Kinh phủ doãn đi tìm Mạnh Hoài, chuyện trong cung cứ giao cho bản cung.”

Tiểu thái giám lên tiếng trả lời rồi rời đi.

Tần Cửu đứng dậy nói: “Nương nương, chi bằng bây giờ ta ra khỏi cung đi gặp Chiêu Bình công chúa, điện hạ đã làm mất vương quan, ngộ nhỡ trở nên nóng vội, nếu như không thể thuyết phục được Chiêu Bình, ta e rằng ngài ấy sẽ gượng ép.”

Huệ phi nghe vậy gật gật đầu, nói với giọng oán hận: “Đương nhiên bây giờ hắn phải nóng vội rồi. Được rồi, Cửu nhi, ngươi cứ đi đi, tốt nhất là khiến Chiêu Bình hiểu nhầm rằng vương quan do hai kẻ kia trộm đi, nếu không, e rằng Chiêu Bình sẽ không đồng ý che giấu chuyện này.”

Tần Cửu nhẹ nhàng thi lễ: “Ta biết.” Nàng vừa định lui ra, thái giám chưởng sự của cung Cảnh Tú bẩm báo ở bên ngoài: “Nương nương, nghe nói Chiêu Bình công chúa xảy ra chuyện, bệ hạ vừa nghe đã nổi cơn thịnh nộ.”

Huệ phi nghe vậy, cốc trà bê trong tay rung lên, nước trà gần như sắp bắn ra ngoài: “Xảy ra chuyện gì?” Mặc dù đã cố gắng vững giọng, nhưng giọng nói vẫn không nhịn được cao lên mà sắc nhọn.

Trong lòng Tần Cửu biết rõ, nhất định là Tỳ Ba đã an bài người đi đến bắt cóc Vương Hồ và Sương Ngọc, gợi nên sự nghi ngờ của Chiêu Bình công chúa, hẳn là Chiêu Bình đã tra hỏi Vương Hồ và Sương Ngọc, đã biết chân tướng sự việc rồi.

Thái giám chưởng sự nói: “Nghe nói, hôm nay Chiêu Bình công chúa áp giải hai tên trộm đến Kinh phủ doãn, không ngờ trên đường gặp phải ám sát, vừa may Viên thống lĩnh đi ngang qua, đã cứu được công chúa.”

Huệ phi tức giận đến mức mặt mũi trắng bệch, ném cốc trà xuống mặt đất, đứng dậy nói: “Hiện giờ bệ hạ ở đâu?”

“Hiện giờ bệ hạ ở Ngự thư phòng, đang hỏi chuyện Viên thống lĩnh!”

Mặt Huệ phi như sương lạnh, lồng ngực phập phồng liên tục, rõ ràng đang suy tư kịch liệt, cuối cùng đầu mày nhăn lại, đứng dậy nói: “Cửu nhi, nếu vậy cũng không cần đi ngăn Chiêu Bình nữa, ngươi và ta cùng đi gặp bệ hạ đi! Hi vọng Viên Bá chưa nói gì hết.” Nói xong, lập tức vội vàng rời đi.

Tần Cửu theo sát Huệ phi, cùng đi thẳng về phía Ngự thư phòng. Bên ngoài Ngự thư phòng, đã nhìn thấy thái giám đứng ngoài đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, lập tức cảm nhận được bầu không khí căng thẳng.

Trong Ngự thư phòng, Khánh Đế sắc mặt tái nhợt ngồi sau long án không ngừng ho khan, rõ ràng là tức giận không nhẹ. Tô tướng và Vu thái phó ngồi ở bên dưới long án, rõ ràng vừa rồi bọn họ đang nghị sự (bàn việc).

Viên Bá sắc mặt nghiêm trọng đứng khoanh tay ở bên dưới.

Trong lòng Huệ phi không khỏi run lên, thầm kêu không ổn. Khánh Đế lạnh lùng liếc mắt nhìn Huệ phi một cái, trầm giọng nói: “Huệ phi, ngươi tới vừa đúng lúc, ngươi dạy dỗ hoàng tử của trẫm tốt thật đấy!”

Huệ phi vén váy quỳ xuống mặt đất, sắc mặt hoảng hốt, nói: “Thần thiếp không biết Mẫn nhi đã làm chuyện gì, khiến cho bệ hạ giận dữ, kính xin bệ hạ chỉ rõ.”

Khánh Đế cười lạnh lùng: “Ngươi còn giả vờ không biết? Vậy ngươi vội vàng đến gặp trẫm làm gì?”

Huệ phi thấp giọng nói: “Thần thiếp nghe nói Chiêu Bình công chúa xảy ra chuyện, vô cùng lo lắng, cho nên lập tức đến đây xem thử.”

“Trẫm không biết ngươi lại quan tâm Chiêu Bình công chúa như thế đấy, thôi được, trẫm sẽ nói cho ngươi biết, vừa rồi Chiêu Bình đã bị uy hiếp, nếu như không có Viên thống lĩnh kịp thời đi đến, có lẽ trẫm đã không thấy công chúa được nữa. Là kẻ đến để cướp vương quan, thiếu chút nữa đã làm công chúa bị thương, mà vương quan trong tay công chúa, là của Mẫn Nhi.”

Trong lòng Huệ phi run sợ, không ngờ Nhan Mẫn thật sự đã gượng ép. Bà ta giải thích: “Bệ hạ, mặc dù vương quan là của Mẫn Nhi, nhưng người cướp vương quan cũng không nhất định là do Mẫn Nhi phái đi, Mẫn Nhi tuyệt đối sẽ không đối xử với công chúa như vậy, đó là muội muội ruột của hắn mà! Xin bệ hạ tra rõ.”

Khánh Đế hừ mạnh một tiếng.

Thái giám tổng quản Lý Anh ở bên ngoài bẩm báo, nói Khang Dương Vương yết kiến.

“Cho hắn vào!” Khánh Đế lạnh giọng nói.

Nhan Mẫn bước nhanh vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, lập tức biết sự tình không ổn, vội vàng quỳ xuống đất nói: “Nhi thần khấu kiến phụ hoàng.”

Khánh Đế hừ lạnh một tiếng: “Trong mắt ngươi vẫn còn có người phụ hoàng này? Ngươi nhìn xem, đây là cái gì?” Khánh Đế chỉ vào vương quan trên long án, nói.

Đó chính là vương quan của Nhan Mẫn, có lẽ là trong lúc bị cướp đã rơi xuống mặt đất, hơi vỡ nát.

Sắc mặt Nhan Mẫn cứng đờ, cúi đầu nói: “Bẩm phụ hoàng, là vương quan của nhi thần.”

Khánh Đế cười lạnh, ánh mắt rét lạnh khiếp người: “Ngươi vẫn nhận ra?”

Vẻ mặt Nhan Mẫn sợ hãi, trong mắt có lệ: “Phụ hoàng, nhi thần biết tội, là nhi thần không bảo quản tốt vương quan, xin phụ hoàng thứ tội!”

“Ngươi lại nói thử xem, làm thế nào mà vương quan của ngươi đến tay thương nhân buôn châu báu. Nếu như nói có lý, trẫm sẽ tha tội cho ngươi.” Ánh sáng trong mắt Khánh Đế sáng sáng mờ mờ, khiến Nhan Mẫn không đoán ra được tâm tư của ngài. Nhưng bảo hắn chính miệng thừa nhận mình đã thua cược mất vương quan, đó là điều tuyệt đối không thể: “Nhi thần vẫn luôn hết lòng bảo quản vương quan đó, một hôm nọ, viên ngọc ở chóp mũ vi thần long ra, bèn đến hiệu châu báu để khảm lại, vốn dĩ ngày mai định đi lấy về.”

“Vậy sao? Ngươi có phái người đi cướp vương quan không?” Khánh Đế lạnh giọng hỏi.

“Nhi thần tuyệt đối không có!” Nhan Mẫn dứt khoát nói.

Khánh Đế không nói gì, lạnh lùng nhìn sát vào Nhan Mẫn: “Trẫm cũng hi vọng điều ngươi nói là sự thật.” Nói xong nhắm mắt không nói gì.

Trong Ngự thư phòng hoàn toàn rơi vào tĩnh mịch. Qua một lúc lâu, chợt nghe thấy Lý Anh ở bên ngoài bẩm báo Thượng thư bộ Hình Tần Phi Phàm đến.

Tần Cửu nhíu mày, không biết vì sao Lưu Liên lại dính dáng đến chuyện này. Rèm cửa kéo ra, Lưu Liên mặc một bộ quan phục bước nhanh vào trong, sau khi quỳ bái, Khánh Đế hỏi: “Tần ái khanh, đã thẩm tra rõ ràng chưa?”

Lưu Liên bẩm báo: “Bệ hạ, thần đã thẩm tra chuyện xảy ra rõ ràng. Cửa hiệu của Vương Hồ không chỉ buôn bán châu báu, mà còn bố trí sòng bạc. Kỹ thuật đánh bạc của Vương Hồ rất cao, hắn luôn lấy phu nhân của hắn ra đặt cược, mà đối phương lại yêu cầu đặt cược bằng châu báu. Nghe hắn nói, ngày mùng ba tháng Năm, có một vị công tử ăn mặc hoa lệ vào cửa hiệu của hắn, nhìn trúng phu nhân nhà hắn, bèn thế chấp chiếc nhẫn trên ngón tay, kết quả đã thua hắn. Sau đó, hằng ngày công tử ăn mặc hoa lệ này đều đến cược một lần, phần lớn đều là buổi tối, mà vật đặt cược mỗi lần mang đến đều là trân bảo hiếm thấy. Mãi cho đến mùng tám tháng Năm, Vương Hồ cảm thấy đã thắng vị công tử ăn mặc hoa lệ này quá nhiều châu báu, vì thế muốn thu tay lại, bèn nói không cảm thấy hứng thú với châu báu của công tử ăn mặc hoa lệ nữa, không muốn cược thêm. Không ngờ, vị công tử ăn mặc hoa lệ đó chẳng hề hết hi vọng, cách một ngày lại mang đến một chiếc mũ ngọc khảm đầy trân châu. Hắn không hề biết đó là vương quan, tưởng là mũ ngọc thông thường. Phu nhân của hắn cực kỳ thích trân châu trên mũ ngọc đó, vì thế hắn đã đồng ý cược một lần cuối cùng. Hắn thật sự không ngờ, đó lại là vương quan của Khang Dương Vương, nếu như biết, hắn cũng sẽ không gỡ trân châu trên vương quan xuống khảm lên trâm cài.”

Khánh Đế kịch liệt ho khan vài tiếng, tay chỉ vào Nhan Mẫn nói không nên lời.

Lưu Liên lại nói: “Thần đã phái người vào trong cửa hiệu, đưa nhẫn và châu báu theo lời Vương Hồ đến đây, mời bệ hạ xem qua.” Lưu Liên nói xong, lập tức giao nhẫn, cây san hô cao vài thước, vòng ngọc, ngọc bội mà Nhan Mẫn thua mất vào tay Lý Anh.

Lý Anh bưng lấy đưa lên long án.

Khánh Đế vất vả lắm mới ngừng ho khan, cầm từng món châu báu Lý Anh dâng lên quan sát một lượt, sắc mặt đã sớm biến thành tái mét.

“Nghiệt tử, ngươi còn nói là ngươi đưa đến cửa hiệu để khảm ngọc?” Ngón tay ông run run, cầm nhẫn lên: “Chiếc nhẫn phỉ thúy này là trẫm ban cho ngươi vào năm ngươi mười lăm tuổi, lẽ nào ngươi cũng mang nó đến hiệu châu báu để khảm ngọc? Cái này...” Khánh Đế lại cầm một miếng ngọc bội lên: “Nếu trẫm nhớ không nhầm, miếng ngọc bội này là trước đây trẫm ban cho mẫu phi của ngươi, mẫu phi của ngươi lại để lại cho ngươi, đó là di vật của mẫu phi ngươi. Lẽ nào nói, đó cũng là do ngươi đưa đến hiệu châu báu để khảm ngọc? Cái này…” Khánh Đế vươn tay ra cầm cây san hô, nhưng bởi vì ngón tay run rẩy không thể di chuyển, chỉ có thể chỉ vào cây san hô nói: “Lẽ nào cây san hô này cũng dùng để khảm ngọc sao? Ngươi hãy nói cho trẫm, ngươi muốn khảm vào đâu?”

Ngự thư phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có giọng nói ẩn chứa phẫn nộ của Khánh Đế.

Sắc mặt từng người trong phòng khác nhau.

Sắc mặt Nhan Mẫn sớm đã trắng như giấy, mồ hôi lạnh trên trán cũng đã túa ra. Vốn dĩ hắn nghĩ, cho dù thẩm tra ra cái gì, mình đều phải khăng khăng là đưa đi khảm ngọc. Nhưng không ngờ đến, Lưu Liên này lại thu thập được những món châu báu đó, lập tức không còn lời nào để nói.

Sắc mặt Huệ phi trắng bệch, khóe môi mím chặt, vẻ mất hết hi vọng trong mắt rất rõ ràng. Sắc mặt Vu thái phó lạnh lùng nặng nề, đầu mày cau lại rất chặt, rõ ràng không tin đường đường là vương gia lại tham gia đánh bạc. Sắc mặt Tô tướng bình tĩnh, nhưng nếu như nhìn kỹ, lại nhìn ra được khóe môi hơi cong. Viên Bá mặt không biểu cảm, chỉ là ánh mắt sắc bén quét qua Nhan Mẫn một cái.

Tần Cửu liếc Lưu Liên một cái, nhưng thấy hắn không nhìn nàng cái nào, sắc mặt bình tĩnh như sóng, ánh mắt nghiêm túc. Nàng cảm thấy, sau khi đến Lệ Kinh, thay đổi của Lưu Liên đã càng lúc càng lớn. Hắn sớm đã không phải là người thiếu niên ngây thơ ngày trước nữa, chuyện hôm nay, mặc dù không có căn dặn của nàng, nhưng hắn làm rất tốt.

Khánh Đế nói từng câu một, đến cuối cùng, cơn giận dữ trong giọng nói đã cực thịnh, ngài đột nhiên dùng sức, gạt châu báu trên long án cùng với vương quan của Nhan Mẫn xuống.

Từng món châu báu rực rỡ muôn màu rơi xuống mặt đất, khi tiếp xúc với mặt đất, phát ra tiếng vang lanh lảnh. Cây san hô đã vỡ, sáu viên ngọc chóp mũ còn lại trên vương quan cũng rơi xuống, không cam tâm nảy lên lộc cộc trên mặt đất.

Trong Ngự thư phòng, nhất thời những tiếng leng keng tùng tùng vang lên không dứt.

Đến cuối cùng, khi rốt cuộc đã yên tĩnh lại.

Nhan Mẫn im bặt như ve sầu mùa đông, dập đầu xuống đất, khóc nói: “Phụ hoàng, là nhi thần bất hiếu, xin phụ hoàng bớt giận!”

Mọi người thấy đều quỳ rạp xuống đất, Tần Cửu cũng quỳ xuống theo mọi người, đồng thanh nói: “Bệ hạ bớt giận!”

Lý Anh bước lên phía trước đỡ Khánh Đế nói: “Bệ hạ, ngài phải bảo trọng long thể!”

Tần Cửu rất rõ, Khánh Đế không thể nào bớt giận.

Bây giờ Nhan Mẫn có thể thua mất vương quan của mình vì đánh bạc, sau này cũng có thể thua mất nước của mình vì đánh bạc. Huống chi, canh bạc này còn liên quan đến vật đặt cược là nữ nhân. Vì một nữ nhân, thua mất cả vương quan của mình. Vả lại, còn có chuyện của Chiêu Bình. Khánh Đế tuyệt đối sẽ không phái người đi thẩm tra xử lý xem rốt cuộc có phải người do Nhan Mẫn phái đi cướp lại vương quan trong tay Chiêu Bình hay không, bởi vì cho dù không phải là Nhan Mẫn, vương vị này của hắn cũng không bảo vệ được. Nếu như tra rõ là hắn làm, thể diện của Khánh Đế ở đâu, hoàng tử của mình vì vương qua mà suýt chút nữa làm công chúa của mình bị thương.

Nếu như bản thân Nhan Mẫn không quý trọng vương quan này, đương nhiên Khánh Đế cũng sẽ không cho nữa. Ngày hôm sau, Khánh Đế lập tức hạ chỉ tước đi vương vị của Nhan Mẫn. Từ đó, Nhan Mẫn không còn khả năng tranh giành ngôi vị thái tử nữa.

Chuyện này, khiến cả triều chấn động.

Cho dù người của Thiên Thần tông muốn nói giúp cho Nhan Mẫn, cũng không tìm được lý do có thể thuyết phục Khánh Đế.

--- ------ ------ ------

* Lời tác giả:

Chương trước có sửa chữa rất nhỏ.

Vốn dĩ Tần Cửu dự đoán được Nhan Mẫn sẽ đi uy hiếp xe ngựa áp tải Vương Hồ và Sương Ngọc của Chiêu Bình công chúa. Nhưng cảm thấy không thỏa đáng lắm, bởi vì chỉ cần giải thích rõ ràng chuyện này với Chiêu Bình là có thể sẽ lấy vương quan về, Nhan Mẫn không nhất thiết cần phải ngu ngốc đi uy hiếp như vậy. Cho nên đã sửa thành Tần Cửu giá họa, dưới đây là hai câu sau khi sửa: Vương quan không thể so với châu báu khác, sau khi Nhan Mẫn thua mất, chắc hẳn sẽ đề phòng Vương Hồ và Sương Ngọc mang bảo vật rời đi, hẳn là ở đây sẽ có tai mắt của hắn. Nếu như hắn biết Chiêu Bình muốn đưa Vương Hồ và Sương Ngọc đến Kinh phủ doãn, nửa đường ngăn Chiêu Bình lại, nói rõ chuyện này muốn lấy vương quan về, kế hoạch sẽ không thể triển khai được.

Tần Cửu đột nhiên híp mắt, nói với Tỳ Ba: “Tỳ Ba, ngươi mau chóng phái người giả vờ đi bắt cóc Vương Hồ và Sương Ngọc, sự việc càng ầm ĩ càng tốt, lại âm thầm phái người báo tin cho Viên Bá, cứ nói công chúa gặp phải bắt cóc ám sát, bảo ông ấy phái kiêu kỵ đến đó cứu giá.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT