Báo lỗi

Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 59

1. Vô cùng xinh đẹp

Tiêu Nhạc Bạch nhận lấy một cái túi da từ trong tay ca cơ, lấy chiếc đàn bên trong ra ngoài.

Đây là một chiếc đàn Không Hầu đầu phượng.

Tiêu Nhạc Bạch là người đứng đầu trong tứ đại gia ti trúc đương thời, sở trường chính là đàn Không Hầu. Bởi vì cầm kỹ của Bạch Tố Huyên năm đó xếp sau Tiêu Nhạc Bạch. Cho nên, Tần Cửu nghe thấy Tiêu Nhạc Bạch muốn gảy đàn, liền đặt ly rượu xuống, trầm ngâm nhìn về phía hắn.

Tiêu Nhạc Bạch giơ hồ lô rượu trong tay lên, ngẩng mặt uống một hớp, lại ôm đàn Không Hầu, ngồi xuống đệm cói trải trên mặt đất. Hắn giơ tay điều chỉnh dây đàn, vào lúc đầu ngón tay khẽ gảy, tiếng nhạc giống như dòng nước tuôn ra.

Khúc nhạc này, âm điệu bình thường, thanh thanh thánh thót, hình như cũng không có gì đặc sắc.

Các tân khoa Tiến sĩ đều đã nghe danh tiếng của Tiêu Nhạc Bạch từ lâu, nhưng lại chưa bao giờ nghe màn diễn tấu của hắn. Tất cả lập tức vểnh lỗ tai lên, nhất là Lưu Liên, lại càng dựng tai lắng nghe.

Tần Cửu chống má ngồi nghe, khi nàng còn chưa tìm giai điệu, đã cảm thấy giai điệu này như tìm được nàng trước. Cảm giác ấy, tựa như tiếng đàn của cây đàn Không Hầu đã sớm ở đây chờ nàng vậy . . . . . . Thậm chí, hình như đã đợi thật lâu rồi thật lâu, một ngàn năm, một vạn năm.

Không hề vội vã chút nào, lại chờ đến ngàn năm.

Đúng, tiếng nhạc này chính là ở đó.

Nó không giống như phát ra từ trên chiếc đàn Không Hầu của Tiêu Nhạc Bạch, mà như là vương vào từng đồ vật trong gian phòng này, vương vào ly rượu trong tay ngươi, phát ra từ trong ly rượu. Vương vào mặt bàn, lại từ trên mặt bàn thấm ra ngoài.

Nó ở ngay trong ly vàng chén bạc, ngay ở trong... lòng ngươi, khiến lòng ngươi đồng cảm trong tiếng nhạc.

Thật vậy, khúc nhạc này đã không phải dùng hai chữ êm tai là có thể nhận định khái quát được.

Tần Cửu nhìn Tiêu Nhạc Bạch.

Hắn hoàn toàn đắm chìm vào trong khúc nhạc, vẻ mặt ôn hòa thanh tao mà yên bình, ôm đàn Không Hầu vào lòng, mái tóc dài như dòng nước chảy nửa buông nửa buộc, che khuất nửa bên mặt của hắn.

Một người như vậy, sao lại cam tâm vào triều làm một nhạc sư?

Hắn vốn nên là một người giang hồ không bị trói buộc.

Tần Cửu hơi híp mắt lại, đúng lúc này, Tiêu Nhạc Bạch nhìn về phía nàng một cái, trong đôi mắt cũng không đẹp lắm, hiện lên một chút ý cười sáng ngời.

Kể từ sau khi ngồi lên xe ngựa của hắn vào lễ Cầu Tuyết, Tần Cửu còn đến gặp cảm ơn Tiêu Nhạc Bạch, mà hình như Tiêu Nhạc Bạch cũng không có thành kiến với nàng.

Tần Cửu cầm ly rượu, cũng khẽ mỉm cười với hắn.

Cuối cùng, ngón tay của Tiêu Nhạc Bạch ngừng gảy, tiếng nhạc vô cùng du dương. Nhưng người nghe lại cảm thấy dường như khúc nhạc này vĩnh viễn lưu lại trong lòng mình.

Khánh Đế trên bậc cao nhắm mắt lắng nghe tiếng nhạc của Tiêu Nhạc Bạch, khóe môi nhếch lên ý cười vui vẻ. Cuối cùng ngài mở mắt, trên mặt đã sớm mất đi vẻ chán chường ban nãy, cười mỉm nói: “Cầm kỹ của Tiêu ái khanh càng lúc càng cao siêu. Trương Phúc, thưởng Nam Hải Trân Châu Ngũ Mai trẫm vừa có được cho Tiêu ái khanh.”

Tiêu Nhạc Bạch vội cúi người tạ ơn.

Dường như Khánh Đế có chút mệt mỏi, mỉm cười nói: “Đại Dục ta vừa có được nhiều nhân tài rường cột như vậy, trẫm rất vui mừng! Trẫm hơi mệt, hồi cung trước.” Khánh Đế nói xong, liền đứng dậy từ trên bậc cao, dưới sự dìu đỡ của Trương Phúc, khởi giá trở về tẩm cung.

Chúng nhân đồng loạt quỳ xuống cung tiễn Khánh Đế.

Lúc này, đối với các tài tử mà nói, dường như Quỳnh Lâm yến vừa mới bắt đầu. Một vài người quen biết ban đầu, liền quây thành một vòng, bắt đầu vung quyền uống rượu. Có một số người rụt rè, vẫn ngồi một mình ở đâu đó chậm rãi uống rượu. Cũng có một số giỏi giao thiệp, bắt đầu đi kính rượu lẫn nhau.

Trong đám người giỏi giao thiệp kia, gồm có Thám hoa Tống Thần. Hắn bưng ly rượu, bắt đầu từ bên có An Lăng Vương Nhan Túc, lần lượt kính rượu từng người một. Nhưng cuối cùng khi đến trước mặt Tần Cửu, Tần Cưu đang bưng ly rượu lên, hắn lại xoay người, chuyển hướng đến tài tử đối diện Tần Cửu, cách hẳn Tần Cửu ra.

Tần Cửu bưng ly rượu ngẩn ra, nhìn ở trong mắt người khác, là phải vô cùng vô cùng xấu hổ. Nàng lại không sao, khẽ cười cười đặt ly rượu xuống.

Tỳ Ba phía sau lại không vừa mắt, lắc mình chắn ở trước mặt Tống Thần, lạnh lùng nói: “Không được đi!”

Tống Thần nhướng mày lên, khóe môi mỉm cười, nhẹ giọng hỏi: “Làm gì vậy?”

“Kính rượu!” Tỳ Ba luôn không nói nhiều trầm giọng ra lệnh.

Tống Thần híp mắt, ánh mắt quét qua Tần Cửu, ý cười nơi khóe môi cực kỳ trào phúng, “Cô ta dựa vào cái gì khiến ta phải kính rượu, ta sẽ không kính rượu, ngươi làm khó dễ được ta sao?”

Tỳ Ba cũng không nhiều lời, chỉ nhắc lại: “Kính rượu!”

Tư thái kia, chính là không kính không được.

Hai người tranh chấp như vậy một hồi, thu hút sự chú ý của phần lớn người trong điện, đều như chế giễu mà xem tình hình phát triển thế nào. Có vài người thích xem náo nhiệt, thậm chí còn muốn, có thể đánh nhau một trận mới hay.

Tân khoa Nhất giáp Tiền Tam Danh, đã có hai vị bất hòa với Tần Cửu.

Sắc mặt Tần Cửu hơi trầm xuống, ý cười vốn dịu dàng bên khóe môi từ từ ngưng lại. Nàng chậm rãi đứng dậy, đưa tay bưng ly rượu, khẽ mỉm cười với Tống Thần đang tức giận trừng Tỳ Ba, “Thám hoa lang, muốn ngài kính rượu ta quả thật là tủi thân, phải là ta kính ngài mới đúng.” Nói xong, Tần Cửu bưng ly rượu lên, uống rượu trong ly một hơi cạn sạch.

Nàng lật cổ tay lại, đặt ly rượu lên trên bàn, cũng không để ý Tống Thần có uống rượu hay không, lại nói: “Tỳ Ba, chúng ta nên đi rồi!”

Tỳ Ba có chút không cam lòng híp mắt liếc Tống Thần một cái, lúc này mới theo Tần Cửu ra khỏi cửa điện.

Phía sau, Tống Thần bưng ly rượu, đến lượt kính rượu cho Tạ Địch Trần.

Tạ Địch Trần nhận lấy ly rượu Tống Thần dâng lên, uống một hơi cạn sạch, cười tủm tỉm vỗ vỗ bả vai của Tống Thần, nhếch mép cười nói: “Khá lắm Thám Hoa lang!” Nói xong, bật ngón tay cái với Tống Thần.

Tần Cửu không hề quay đầu lại nhìn, nghe thấy tiếng của Tạ Địch Trần, khóe môi từ từ hiện lên một chút ý cười thông minh. Nụ cười này ở trong màn đêm mê say, mang theo vẻ vô cùng xinh đẹp.

Tần Cửu chậm rãi bước ra khỏi điện Sùng Nhân, cũng không biết vừa rồi mình đã uống mấy ly, cảm thấy ấm áp như sắp say, lúc này bị gió lạnh lướt đến, lạnh lẽo xuyên thẳng vào cốt tủy, vội vàng quấn chặt y phục trên người .

Đêm lạnh như nước, trăng rơi ánh bạc, chiếu bóng hình của nàng lên bậc thềm.

“Tỳ Ba, ngươi bảo vệ Liên Nhi cẩn thận, ta đi dạo một chuyến.” Tần Cửu thấp giọng nói.

Tỳ Ba biết Tần Cửu đang nghĩ gì, liền gật đầu đồng ý.

2. Ám toán

Bóng đêm đen thẳm như mực, cung điện nguy nga ở phía xa liên miên sừng sững, giống như quái thú ẩn núp. Đèn lồng treo ở trên hành lang, tựa như mắt của quái thú.

Tần Cửu chậm rãi đi về phía trước, ba năm trước, nàng chưa bao giờ cảm thấy màn đêm của hoàng cung này âm u lạnh lẽo như vậy, nàng khi đó, thấy mọi thứ ở nơi đây đều mang theo tâm tình vui vẻ. Mà bây giờ, nàng chỉ cảm thấy lạnh lẽo thấu xương thấm vào da, không nhịn được run lên một cái.

Phía trước, rẽ qua một chỗ ngoặt, sẽ đến hồ Họa Ý. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên mặt hồ Họa Ý, nước hồ yên ả giống như một mặt gương, phản chiếu ánh trăng.

Bên bờ mới trồng rừng trúc, từng cơn gió nhẹ thổi qua, hơi nước mịt mờ phả vào mặt. Rừng trúc xanh đung đưa trong gió đêm, phát ra tiếng vang nhỏ rì rào.

Tần Cửu nhớ, năm xưa, nơi đây trồng rất nhiều cây hoa, mỗi một mùa đều có loài hoa nở khác biệt.

Một năm kia, thánh chỉ ban xuống, nữ nhi Bạch Tố Huyên của Trung thư lệnh Bạch Nghiễn phụng mệnh vào cung, phong làm nữ quan Thượng thư, tòng nhị phẩm, phụ trách biên soạn chiếu thư, phác thảo ý chỉ của Thánh thượng, được ban thưởng kim bài, có thể tự do ra vào hoàng cung. Nhưng khi đó, Bạch Tố Huyên mới mười bốn tuổi. Cho dù đã nổi danh, cũng có người không phục.

Từ sau khi đảm nhiệm chức nữ quan Thượng thư trong cung, mỗi ngày nàng đều phải vào cung. Hoàng thượng cho phép Hoàng hậu sắp xếp Họa Ý lâu trong cung cho nàng ở, nhưng khi có hay không có việc, Bạch Tố Huyên vẫn xuất cung về nhà mỗi ngày, chỉ có thỉnh thoảng quá bận rộn sinh mệt mỏi, mới ở trong Họa Ý lâu. Từ Họa Ý lâu nhìn ra ngoài, chính là hồ Họa Ý, lúc đó là ngày xuân, hoa mùa xuân nở rộ đầy ven hồ.

Hải đường, nghênh xuân, thụy hương, đinh hương, đỗ quyên, hàm tiếu, tử kinh, bạch ngọc lan, hoa quỳnh, đường lệ, cẩm đái, thạch hộc. . . . . . Tuy rằng những bông hoa này không bằng cây hoa quý giá trong Ngự Hoa uyển, nhưng nở rất rực rỡ, nàng rất thích.

Vào tối hôm ấy, nàng dùng xong bữa tối, đuổi tiểu cung nữ hầu hạ ra, lại một mình chơi đùa bên ven hồ Họa Ý. Có lẽ chỉ khi không có người, nàng mới giống một cô nương mười bốn tuổi, mà không phải nữ Thượng thư đứng ở bên cạnh Hoàng hậu trong điện Kim Loan.

Một bụi hoa quỳnh nở rộ tỏa ra hương thơm dịu dàng thấm vào lòng người, Bạch Tố Huyên không nhịn được cúi người xuống, nhắm mắt ngửi hương của bụi hoa này. Bụi hoa quỳnh ấy vốn nở ở ven hồ, cách mặt nước rất gần. Chẳng biết tại sao, thình lình hai đầu gối của nàng tê rần, thân thể nàng nghiêng về phía trước, “ùm” một tiếng rơi vào trong hồ nước.

Khi nàng rơi xuống nước, ánh mắt khẽ lướt, thấy một bụi hoa cách ven hồ không xa hơi lay động.

Thật ra Bạch Tố Huyên biết bơi, nhưng nàng cố ý giả bộ như không biết bơi, vùng vẫy loạn xạ trên mặt nước, yếu ớt kêu hô cứu mạng. Bởi vì nàng cảm thấy hai chân mình chợt tê rần, hình như là bị người dùng thứ gì đó bắn trúng, có người cố ý muốn làm cho nàng ngã xuống nước, mặc dù nàng không biết võ công, nhưng vẫn có thể đoán ra được chuyện này.

Đầu xuân, nước hồ ban đêm vẫn rất lạnh, không khí lạnh giá buốt như băng thấm vào cốt túy, lạnh thấu xương. Nàng vừa giãy giụa, vừa lặng lẽ nhìn ven hồ.

Chỉ một lát sau, đã nhìn thấy hai bóng người chậm rãi bước tới.

Nương theo ánh trăng mập mờ, Tần Cửu tinh tường nhận rõ người trước mặt, chính là thiếu niên áo tím đi săn trong rừng mai, lúc ấy nàng đã đoán hắn là Nhị hoàng tử Nhan Túc, hôm nay nhìn thấy hắn trong cung, quả nhiên là thật. Mà người đứng đằng sau hắn, Tần Cửu nhận ra được, là Chiêu Bình công chúa Nhan Thủy Tuyền.

Hàng năm nàng đều sẽ vào cung bái kiến cô mẫu, cho nên đã gặp mặt Nhan Thủy Tuyền vài lần, hai cô bé rất hợp nhau, cho nên quan hệ rất tốt.

“Nhị hoàng huynh, có người rơi xuống nước rồi.” Nhan Thủy Tuyền chỉ vào Bạch Tố Huyên vùng vẫy trong nước, nói.

Nhan Túc khoanh tay đứng ở ven hồ, gió đêm thổi góc áo tím của hắn bay lên, thiếu niên híp mắt, khóe môi mang theo nét cười, lẳng lặng nói: “Ơ kìa, thật là, đây là ai nhỉ, sao không cẩn thận mà rơi xuống nước như vậy.”

Bạch Tố Huyên nhịn một hơi, không vùng vẫy nữa, thân thể từ từ chìm xuống dưới nước.

“À? Nhị hoàng huynh, vừa rồi muội thấy hình như nàng ấy là Tố Tố, chưa từng nghe nói Tố Tố biết bơi, huynh mau đi cứu nàng.” Chiêu Bình công chúa Nhan Thủy Tuyền lo lắng kêu lên.

Nhan Túc cau mày nói: “Tố Tố, muội nói người đó là Bạch Tố Huyên? Vậy thì không ổn rồi, mặc dù ta không bơi giỏi, nhưng cũng phải nghĩ cách cứu cô ta lên.” Hắn nói xong, thân thể lướt về phía mặt hồ.

Bạch Tố Huyên mắt thấy người nọ giống như đại điểu vút qua, vốn đang là người vùng vẫy thoi thóp trên mặt nước, đột nhiên đưa tay, túm chặt lấy chân của Nhan Túc.

Nhan Túc vốn kéo Bạch Tố Huyên từ dưới nước lên, nhưng không ngờ, người trong nước xông ra, kéo hắn xuống. Thân thể hắn ở giữa không trung, không dùng được sức lực, cứ như vậy, bị lôi xuống nước.

“Ùm” một tiếng, Nhan Túc rơi xuống nước, bọt nước văng khắp nơi.

Hình như Bạch Tố Huyên còn cảm thấy chưa hết giận, xuất hiện từ trong nước, ấn đầu Nhan Túc xuống nước. Nàng không có võ công, nhưng kỹ năng bơi lại tốt. Nhan Túc võ công giỏi, nhưng kỹ năng bơi lại không tốt.

Sau khi bị Bạch Tố Huyên ấn đầu uống hai ngụm nước như vậy, Bạch Tố Huyên mới thả hắn ra, giống như cá lội bơi đến bên bờ.

Cả người nàng ướt sũng, y phục đều dính lên người, mái tóc đã sớm xõa tung, ướt nhẹp rủ xuống từ trên trán, che khuất nửa bên mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt phun lửa, ánh sáng tươi đẹp trong mắt giống với bụi hoa quỳnh ven hồ, khiến người ta kinh ngạc.

Nàng đứng ở bên bụi hoa, chống nạnh cười nói: “Bản tiểu thư cũng không dễ ức hiếp như vậy đâu.”

Nhan Thủy Tuyền há to miệng, chỉ vào y phục của Bạch Tố Huyên, nhắc nhở: “Tố Tố, y phục của ngươi vẫn còn ướt.”

Lúc này Bạch Tố Huyên mới phát hiện ra y phục của mình dính vào thân thể, lộ rõ thân hình của mình, nàng vội ôm vai, nhanh chóng chạy đi.

Ngày thứ hai, buổi yết kiến sáng sớm kết thúc, các triều thần đều rời khỏi Ngự Thư phòng, Bạch Hoàng hậu đột nhiên nói: “Tố Tố, con đi gọi Đại hoàng tử tới Ngự Thư phòng một chuyến, ta có chuyện bàn bạc với nó.”

Bạch Tố Huyên biết cô mẫu hẳn là có chuyện quan trọng, nếu không sẽ không để mình đích thân đi truyền, vì thế không dám chậm trễ. Ra đến cửa hỏi thái giám, biết Đại hoàng tử Nhan Mẫn đã ra khỏi điện Lang Đình, đang muốn xuất cung đi du ngoạn.

Tần Cửu sợ lỡ việc, vội đi như chạy để đuổi theo, cuối cùng cản lại được Nhan Mẫn ở trước cửa cung.

Có điều, cũng không phải chỉ một mình Nhan Mẫn, kết bạn với hắn còn có Nhị hoàng tử Nhan Túc và công tử Tạ Địch Trần của Tạ gia. Ba người kinh ngạc nhìn Bạch Tố Huyên từ đâu đó giáng xuống. Vẻ mặt mỗi người đều không giống nhau. Người kinh ngạc nhất chính là Nhan Túc, hắn ngơ ngẩn nhìn Tố Huyên, sắc mặt khẽ ửng hồng kỳ dị.

Bởi vì mới vừa chạy, mặt Bạch Tố Huyên đỏ hồng kiều diễm, nhưng sau khi nàng nhìn thấy ba người, vẻ mặt trầm tĩnh, nghiêm túc đi đến trước mặt bọn họ, rũ lông mi xuống, không nhìn ai, lập tức cúi người chào Nhan Mẫn, nói: “Hoàng hậu truyền điện hạ đến Ngự Thư phòng, xin điện hạ theo ta qua đó!”

Nhan Mẫn rất kinh ngạc, nhìn Tố Huyên nói: “Thì ra là nữ quan Thượng thư đại nhân, không biết Hoàng hậu truyền bản điện hạ là có chuyện gì?”

Bạch Tố Huyên vẻ mặt thản nhiên nói: “Bản quan cũng không biết, xin điện hạ nhanh chóng qua đó.”

Lúc này Nhan Túc hỏi chen vào: “Nàng chính là Bạch Tố Huyên?”

Bạch Tố Huyên xoay người, quan phục trắng thuần bay lên khi nàng xoay người, tạo nên một làn gió lạnh. Nàng lạnh lùng nhìn Nhan Túc, cúi người chào nói: “Chính là bản quan.”

Nhan Túc nhìn dung nhan thanh cao đẹp đẽ, vô cùng xinh đẹp của Tố Huyên, lập tức cười ha ha. Tố Huyên biết tối hôm qua khi hắn ám toán mình ngã xuống nước, cũng không thấy rõ mình, liền híp mắt nói: “Nhị hoàng tử, chẳng biết nước hồ Họa Ý có dễ uống không?”

Vẻ mặt Nhan Túc nhất thời cứng lại.

Tạ Địch Trần không biết nước hồ Họa Ý có câu chuyện gì, vẫn liên tục hỏi Nhan Túc, vẻ xấu hổ đó trên mặt thiếu niên, chọc cho nàng rất lâu về sau khi nghĩ tới còn phải cười trộm.

Hồ Họa Ý năm đó đẹp như vậy, hôm nay, lại chỉ có thêm một khoảng rừng trúc tiêu điều vắng vẻ.

Vầng trăng cao cao, ánh sáng như dải lụa.

Tần Cửu cảm thấy cảm giác say của mình gần hết rồi, đang muốn quay lại điện gọi Lưu Liên cùng về phủ.

Thình lình một bàn tay thon dài vươn đến, ôm lấy eo Tần Cửu, mang nàng về phía rừng trúc.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT