Báo lỗi

Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 268: Chương 104.2

Editor: Táo đỏ phố núi

Phản ứng này khiến cho Diệp Tử Hi có chút bất mãn mà nhíu mi lại.

“Làm sao vậy?”

“Không có gì! Chỉ là không thích anh nói Tiếu Bảo Bối như vậy!” Diệp Tử Hi khinh thường Tiếu Bảo Bối, cũng không phải gần đây mới bắt đầu. Nhưng mỗi lần nhìn thấy Diệp Tử Hi dùng ánh mắt người khác không bằng anh ta để đối xử với thế giới này, Nhạc Dương lại cảm thấy có chút buồn cười.

“Anh cũng chỉ nói sự thật thôi!” Nói thật ra, cho tới bây giờ Diệp Tử Hi thấy Tiếu Bảo Bối không có điểm gì tốt cả.

Thông minh cũng không thông minh, chỉ có đôi mắt là đẹp một chút thôi. Mà dáng người khẳng định cũng không xinh đẹp bằng những cô người mẫu mà Diệp Tử Hi đã từng tiếp xúc qua.

Bất kể là điểm nào, Diệp Tử Hi cũng không thấy Tiếu Bảo Bối có gì tốt cả. Cho nên anh ta cũng hết sức buồn bực, Tiếu Bảo Bối như vậy đến cùng là có cái gì tốt! Mà khiến cho người nào đó nhớ mãi không quên cho tới tận bây giờ.

Nhưng mà Diệp Tử Hi đã tiếp xúc nhiều người, cũng nhanh chóng nhìn ra là Nhạc Dương không vui. Vội vàng đổi lời, anh ta nói tiếp: “Được rồi, anh không nói cô ấy nữa là được chứ gì! Nhưng mà người đàn ông kia của cô ấy, cũng may mắn mới có người thích anh ta. Chờ tới khi người ta nhìn rõ anh ta rồi, đại khái là sẽ nhanh chóng đá anh ta thôi! Em không cần lo lắng quá mức . . .”

Những lời này của Diệp Tử Hi, chính là đang an ủi Nhạc Dương.

Nhưng mà Nhạc Dương không ngốc.

Từ ‘nhìn rõ’ trong lời nói của Diệp Tử Hi, chẳng qua là nói những người kia mắt mù mới thích Kiều Trác Phàm, tới khi biết được anh là một người không có tiền thì sẽ tự động giữ một khoảng cách với anh.

Theo ý của Diệp Tử Hi, mọi người trên thế giới này, ai thích ai, ai theo đuổi ai, tất cả đều có liên quan tới tiền. Mà người ở trong thế giới của anh ta, cũng chỉ phân ra làm hai loại: Người có tiền hoặc là người không có tiền.

Người có tiền có thể ỷ sủng mà kiêu, người không có tiền thì nên bị người khác đạp dưới lòng bàn chân cả đời?

Nhưng mà Diệp Tử Hi đã bỏ qua một tin tức quan trọng, người đàn ông kia của Tiếu Bảo Bối có loại thẻ phát hành hạn chế với hạn mức không giới hạn, mà Diệp Tử Hi luôn tự cho mình là đúng lại là người không có được cái thẻ kia.

Người đàn ông như vậy, sao lại là người bình thường?

Cũng không biết vì sao, mà giờ phút này đột nhiên Nhạc Dương có chút mong đợi cảnh tượng khi Diệp Tử Hi biết được thân phận thật sự của người đàn ông của Tiếu Bảo Bối . . .

“Em nhìn anh như vậy làm gì?” Diệp Tử Hi nhận ra là nãy giờ Nhạc Dương không hề nói gì, xoay người nhìn về phía cô.

“Không có gì!” Không phải là Nhạc Dương không muốn nói cho Diệp Tử Hi biết cái gì đó, mà là bây giờ cô cũng không biết rõ ràng thân phận của người đàn ông kia. Chi bằng đợi tới khi cô biết rõ thì lại nói cho Diệp Tử Hi biết.

“Không có gì thì chúng ta đi ăn cơm trước đi, anh đói sắp chết rồi!” Diệp Tử Hi oán trách.

“Được, chúng ta đi ra ngoài thôi!” Nhạc Dương nhìn bộ dạng cố làm ra vẻ kia, cảm thấy có chút buồn cười. Nhưng mà cô vẫn thỏa hiệp vô điều kiện. Mà tất cả những điều này là bởi vì cô thích người đàn ông này.

Thực ra thì Nhạc Dương thỏa hiệp vô điều kiện, còn Diệp Tử Hi thì ỷ sủng mà kiêu, tất cả đều vô hình chung thay đổi điều gì đó. Chẳng qua là hai người bọn họ không phát hiện ra mà thôi . . .

- - Đường phân cách - -

Ở bên kia Nhạc Dương và Diệp Tử Hi sau khi cúp điện thoại thì kích động đi ra ngoài ăn cơm, còn ở bên này sau khi cất điện thoại đi Tiếu Bảo Bối định quay trở lại



  •   Chương trước


COMMENT