Báo lỗi

Hôn Trộm 55 Lần

Chương 116: Trong phim và ngoài đời (2)

Thời điểm di động reo, xe Lục Cẩn Niên gần tới đường Vành đai 3. Vì trận mưa to vừa đi qua nên đường phố khá vắng, xe trơn tru bắn với tốc độ nhanh. Khi nghe thấy tiếng chuông, anh cũng chẳng thèm giảm tốc độ, chỉ nghiêng đầu nhìn thoáng qua số người gọi, là của biệt thự Cẩm Tú viên.

Lục Cẩn Niên do dự một chút, sau đó ở lối thoát trước mặt, tách khỏi đường Vành đai 3, từ từ đỗ lại ven đường, cầm di động lên.

Đoàn phim nghỉ ngơi ba ngày, anh biết cô quay về nội thành, chắc chắn sẽ về nhà, cho nên đã gọi điện cho má Trần trước, để bà chuẩn bị cơm tối, đồng thời nói má Trần, khi Kiều An Hảo đã vào nhà thì gọi cho anh.

Má Trần cũng không biết là Lục Cẩn Niên đưa Kiều An Hảo về nhà, cho nên đợi đến khi Lục Cẩn Niên bắt máy, liền lịch sự trực tiếp nói: "Ông Lục, bà chủ đã trở về rồi, nhưng cô ấy bảo là đã ăn tối ở ngoài, nên không ăn, liền lên lầu, nói là mệt."

Lục Cẩn Niên nhạt nhẽo "Ừ" một tiếng, đang định cúp máy, thì chợt nhớ tới lúc Kiều An Hảo đứng ở ven đường cầm dù bắt taxi, quần áo tóc tai hơi ướt. Vì thế liền dừng động tác tắt cuộc gọi lại, anh thấp giọng, lạnh nhạt căn dặn má Trần: "Dì đi nấu canh gừng chống cảm, rồi đưa lên cho bà chủ."

#Mèo: Ây da, nên xưng với má Trần là "bà" hay "dì" đây?!?

"Bà chủ nói muốn nghỉ ngơi..."

"Canh gừng nấu không tốn mấy phút. Nếu bà chủ đang ngủ thì đánh thức cô ấy, cho cô ấy uống rồi ngủ tiếp." Lục Cẩn Niên không chờ má Trần nói hết câu, liền trực tiếp cắt ngang lời bà, dừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: "Nhớ chỉnh điều hòa trong nhà cao một chút. Bà chủ hôm nay mắc mưa, đừng để bị cảm."

"Tôi biết rồi, ông Lục."

Lục Cẩn Niên suy nghĩ một lát, thấy không còn gì dặn dò, sau đó trầm mặc vài giây, lại nói một câu: "Đừng nói cho bà chủ biết là tôi dặn dì chuẩn bị."

Sau đó liền tắt máy.

Cúp điện thoại, đang lúc chuẩn bị khởi động xe, Lục Cẩn Niên chợt nhớ ra một vấn đề rất muốn hỏi, nhưng lại quên mất.

Bà chủ về nhà tâm tình có tốt không? Còn khóc không?

Anh nhấc điện thoại, tính nhấn số gọi lại, nhưng do dự một hồi, lại nhét di động vào trong túi. Ngồi trên ghế lái, tay tùy ý đặt trên vô lăng, trong đầu đột nhiên hiện ra bộ dạng Kiều An Hảo lệ rơi đầy mặt. Thẳng thắn mà nói, anh quen cô hơn mười năm, đa số thấy cô, nếu không phải cười mỉm chi xinh đẹp, thì là cúi thấp đầu buồn bực không nói năng, thỉnh thoảng có lúc mất hứng, cũng chỉ mím chặt môi. Khóc như tối nay, thì là lần đầu tiên.

Lục Cẩn Niên nghĩ tới nghĩ lui, liền cảm thấy nước mắt cô trượt xuống lòng bàn tay anh lại dậy lên nỗi đau, một đường đau thẳng đến con tim, đau đến ruột gan rối bời. Sau đó anh liền khởi động xe, ngay tại giao lộ phía trước, đánh vòng cua hướng về Cẩm Tú Viên.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT