Báo lỗi

Hôn Trộm 55 Lần

Chương 224 + 225: Tình yêu sâu sắc bị hoài nghi (12 + 13)

Chương 224: Tình yêu sâu sắc bị hoài nghi (12)

Trans: ThjnNam

Kiều An Hảo một thân váy đỏ, để chân trần, đứng trên mặt sàn đá cẩm thạch lớn tinh khiết, nhẹ nhàng nhảy múa.

Đạo diễn thiết kế bối cảnh vô cùng đẹp đẽ, sau lưng là cửa sổ sát đất rộng mở, bên ngoài khung cửa là ngọn hải đăng lung linh, rèm cửa màu trắng, tường màu trắng, đến cả mặt sàn cũng là màu trắng, chỉ có duy nhất váy Kiều An Hảo là màu đỏ, màu sắc tương phản mạnh mẽ, làm nổi bật lên dáng múa của Kiều An Hảo, chói mắt lạ thường.

Để giúp cho Kiều An Hảo càng dễ dàng nhập thần vào điệu múa hơn, còn đặc biệt mở nhạc nền.

Toàn bộ hiện trường quay phim, ngoài tiếng âm nhạc ưu mĩ, cũng không hề có bất cứ âm thanh nào khác.

Hạ eo, nhấc chân, vút bay, váy đỏ phiêu dật, tà váy bồng bềnh.

Cô không đi giầy, đôi chân nhỏ bé, khéo léo, dưới sự trợ giúp của váy đỏ, tựa như sứ trắng.

Lục Cẩn Niên đứng ở bên cạnh Tống Tương Tư, đầu tiên rút điện thoại ra, làm ra dáng vẻ như đang xem tin nhắn, sau đó có chút nóng lòng ngẩng lên nhìn Kiều An Hảo, kết quả trong khoảnh khắc nhìn thấy Kiều An Hảo nhảy múa phiêu dật trước cửa sổ, biểu tình của hắn liên ngưng lại.

Vốn dĩ Lục Cẩn Niên lúc này, muốn lại cúi đầu xuống nhìn điện thoại, nhưng hắn lại vẫn chăm chú nhìn điệu múa của Kiều An Hảo, thậm chí trong đầu sớm đã quên mất bản thân lúc này đang quay phim, trong lòng lại có một luồng cảm xúc sôi nổi cuộn trào không nói thành lời.

Đạo diễn ở phía xa thông qua máy quan sát nhìn thấy một màn này, lông mày chau lại, tưởng rằng Lục Cẩn Niên đột nhiên sáng tạo thêm kịch bản, cũng không hô “cắt”.

Nhưng mà qua một lúc lâu, Lục Cẩn Niên cũng vẫn như cũ không có phản ứng nào. Tống Tương Tư đứng bên cạnh Lục Cẩn Niên, phát giác ra người đàn ông đứng bên cạnh mình thật lâu cũng không hề có động tĩnh, mơ hồ phát hiện được bất thường, liền quay đầu nhìn Lục Cẩn Niên một chút, phát hiện hắn cư nhiên lại đang xuất thần, sau đó vô thức nhìn qua phía đạo diễn, nhìn thấy đạo diễn đang nhăn mày, hiển nhiên là đang không vui.

Tống Tương Tư khẽ động ánh mắt, giả vờ như không cẩn thận, đưa tay qua một chút, sau đó cốc nước cầm trong tay “choang” một cái rơi xuống đất, vỡ thành vô số vụn nhỏ.

Tiếng vỡ vụn này, thức tỉnh được Lục Cẩn Niên.

Đạo diễn buộc phải hô “Cắt”.

Tống Tương Tư không đợi đạo diễn lên tiếng, liền nở nụ cười, phóng khoáng nói: “Thực xin lỗi, vừa rồi không tập trung, làm lại một lần nhé, tôi đảm bảo sẽ không để xảy ra chuyện ngoài ý nữa.”

Thái độ của Tống Tương Tư rất tốt, đạo diễn cũng không nói gì, ra hiệu cho nhân viên tiến lên trang điểm.

Tống Tương Tư nhân lúc mọi người hỗn loạn, nhè nhẹ nghiêng đầu, nhỏ giọng nhắc nhở bên tai Lục Cẩn Niên một câu: “Lục đại ảnh đế, tuy rằng điệu múa của tiểu thư Kiều An Hảo thực sự là rất đẹp, nhưng xin anh nhớ cho, anh hiện tại đang quay phim, anh lẽ nào muốn cho tất cả mọi người trong đoàn phi đều biết, anh là có ý với tiểu thư Kiều An Hảo sao?”

Lời của Tống Tương Tư ngắn gọn nhanh chóng, nói xong, trực tiếp quay mình, rời đi.

Biểu hiện của Lục Cẩn Niên cũng không có biến hóa gì quá lớn, thế nhưng trong lòng, lại có chút âm thầm kinh động.

Hắn vừa rồi cư nhiên quên mất bản thân đang quay phim, chăm chú nhìn Kiều An Hảo cũng coi như xong đi, thậm chí thân thể còn nổi lên cảm giác… nếu như không phải là vừa rồi Tống Tương Tư phản ứng nhanh làm đổ cốc nước, sợ rằng thực sự như cô ta nói, hắn liền cứ như vậy, trước mặt tất cả mọi người trong tổ phim, bộc lộ hết lòng dạ của mình…

Những năm này, hắn luôn tưởng rằng mình có thể che giấu rất tốt, nhưng đến hiện tại hắn mới phát hiện, thì ra, là hắn quá đề cao khả năng tự khống chế của bản thân, hoặc có thể nói, hắn trước giờ đối với người con gái tên Kiều An Hảo này, không hề có một chút lực kháng cự.

Lục Cẩn Niên nhắm mắt lại, âm thầm thở ra một hơi, muốn ép xuống những cảm xúc cuộn trào, xung động trong cơ thể mình.

Chương 225: Tình yêu sâu sắc bị hoài nghi (13)

Vừa rồi điệu múa của Kiều An Hảo quá đẹp đẽ, tất cả sự chú ý của mọi người dường như đều đặt trên người cô, nên không có nhiều người chú ý đến sự thất thố của Lục Cẩn Niên.

Không có nhiều người không có nghĩa là không có ai, trong lúc quay phim, phản ứng của Lục Cẩn Niên đều hiện hiện rõ ràng trước ánh mắt Kiều An Hạ.

Vừa rồi, Lục Cẩn Niên, rõ ràng là nhìn Kiều An Hảo nhảy múa đến ngây người, hơn nữa ánh mắt hắn nhìn Kiều An Hảo vô cùng nóng, dường như có một thứ gì đó đang hừng hừng thiêu đốt trong đáy mắt.

Nghi hoặc của Kiều An Hạ mấy ngày trước vừa ép xuống, lại một lần nữa dâng lên đầy trong tâm trí.

Kiều An Hảo trang điểm xong, lúc uống nước, không cẩn thận làm đổ nước ra tay, cô nhìn thấy túi của mình đặt bên cạnh Kiều An Hạ, liền nói: "Chị, giúp em lấy khăn giấy trong túi."

Kiều An Hạ định thần lại, biểu cảm bình tĩnh không nhìn ra được điều gì, mở túi của Kiều An Hảo, lúc lục tìm trong túi, lại nhìn thấy một bình thuốc mỡ quen thuộc, cả người cô phút chốc sững sờ.

"Chị, tìm thấy chưa?"

Tiếng của Kiều An Hảo lại truyền tới, Kiều An Hạ lập tức định thần lại, đem khăn giấy đưa qua cho Kiều An Hảo, sau đó lại liếc qua bình thuốc mỡ nhỏ kia trong túi của Kiều An Hảo, rồi mới giả bộ như cái gì cũng không nhìn thấy rút tay ra, kéo khóa túi của Kiều An Hảo.

Bình thuốc nhỏ đó, cô biết, đó là của Lục Cẩn Niên.

Theo như cô biết, là hai năm trước, sau khi một buổi tiệc kết thúc, cô uống không ít rượu, đành phải để trợ lí của Lục Cẩn Niên lái xe đưa về nhà, sau đó cô nhìn thấy trợ lí của Lục Cẩn Niên đem bình thuốc này đưa cho Lục Cẩn Niên, dặn dò hắn buổi tối nhớ bôi lên miệng vết thương trước ngực.

Lúc đó cô tò mò, còn nhiều lời hỏi một câu, trợ lí Lục Cẩn Niên nói với cô, đó là một thứ thuốc trị sẹo rất thần kì, mua tại Vân Nam.

Cô thuận miệng hỏi, có thể mua ở đâu được, cô cũng đi mua một ít. Trợ lí Lúc Cẩn Niên nói với cô, thứ thuốc đó, có lẽ cả Bắc Kinh, cũng chỉ có trong tay của mình Lục Cẩn Niên.

Chỉ có Lục Cẩn Niên mới có, nhưng bây giờ Kiều An Hảo cũng có... Kiều An Hảo cũng chưa từng đi Vân Nam, cũng không thể mua được loại thuốc mỡ này, nên thuốc mỡ của cô, chỉ có thể là từ Lục Cẩn Niên...

Kiều An Hạ càng nghĩ, trong lòng càng hoảng loạn, cảnh quay lại lần thứ hai đã bắt đầu ở phía xa, cô lại có chút đứng ngồi không yên, liền quay sang Trình Dạng tìm một cái cớ, đi vào nhà vệ sinh.

Đứng trước bồn rửa, Kiều An Hạ chậm chạm lơ đãng rửa tay, trong đầu từ từ sâu chuỗi những sự việc phát sinh trong mấy năm nay, sau đó trong lòng có một luồng dự cảm mãnh liệt, nói cho cô biết, Kiều An Hảo rất có khả năng là người con gái trong mấy năm nay Lục Cẩn Niên vẫn luôn yêu thương sâu đậm.

Kiều An Hạ bị chính dự cảm của mình, dọa sợ đến hai tay chống đỡ trên bồn rửa, đầu cúi thấp, nhìn nước cuộn, đờ đẫn.

"Kiều tiểu thư?"

Kiều An Hạ nghe thấy tên của mình, quay đầu, nhìn thấy trợ lí của Lục Cẩn Niên từ trong phòng vệ sinh đi ra, cô vội vàng thu hồi biểu tình hỗn loạn của mình, cười với trợ lí của Lục Cẩn Niên, sau đó vừa rửa tay, vừa giả như vô ý hỏi: "Anh từ thành phố trở lại lúc nào thế?"

"Thành phố? Thành phố gì cơ? Tôi không qua đó, buổi chiều tôi ở trong khách sạn ngủ mà." Trợ lí Lục Cẩn Niên vẻ mặt ngơ ngác trả lời.

"Vậy sao? Vậy có lẽ là tôi nhớ nhầm rồi." Kiều An Hạ vẻ mặt bình tĩnh, cười với trợ lí của Lục Cẩn Niên.

"Vậy không có việc gì thì tôi đi trước đây." Trợ lí của Lục Cẩn Niên nói.

Kiều An Hạ gật đầu, mỉm cười nhìn trợ lí của Lục Cẩn Niên rời đi, sau đó tay mạnh mẽ nắm chặt bệ rửa.

Trợ lí của Lục Cẩn Niên buổi chiều căn bản không lái xe đi, Lục Cẩn Niên lại nói với Trình Dạng xe bị trợ lí lái đi rồi, hắn muốn tiện đường đi nhờ....


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT