Báo lỗi

Hôn Trộm 55 Lần

Chương 88: Trong mắt anh, tôi là cái gì? (4)

Trong phim Khuynh Thành Thời Gian, hầu như hai người đều đóng cùng nhau, cho nên kịch bản của hai người cũng gần như y chang nhau.

Lục Cẩn Niên nói chuyện bình tĩnh như vậy... khiến Kiều An Hảo có chút khó tin mà ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Lục Cẩn Niên, thấy trên mặt anh không có chút tức giận, lo lắng mới thả lỏng một ít. Sau đó lập tức đưa kịch bản hơi nhăm nhúm vì bị cô cầm chặt, suy nghĩ một chút, nói: "Kịch bản để ở chỗ anh, tôi đi trước. Sau khi anh photo xong, thì nói tôi biết, tôi sẽ đến lấy."

Ánh mắt Lục Cẩn Niên lạnh xuống, nhìn chằm chằm Kiều An Hảo đang cuối đầu trước mặt trong chốc lát, sau đó nhận lấy kịch bản trong tay Kiều An Hảo, xoay người đi vào trong phòng khách. Khi đi qua chỗ ghế sô pha, anh cầm kịch bản chỉ chỉ nói: "Cô ngồi ở đây chờ một chút."

Sau đó không để cho Kiều An Hảo từ chối, liền cầm kịch bản đi vào trong phòng ngủ.

Kiều An Hảo rón rén ngồi trên ghế sô pha, nhìn qua cửa phòng ngủ đang mở, thấy Lục Cẩn Niên đứng trước bàn đọc sách, tháo kịch bản của cô ra, sau đó đặt toàn bộ vào trong khay máy photo mini của khách sạn, tiếp đó truyền đến tiếng sột soạt của máy photo hoạt động.

Máy photo hoàn toàn tự động, Lục Cẩn Niên khởi động xong, liền xoay người đi ra phòng khách.

Kiều An Hảo hoảng sợ lập tức thu hồi tầm mắt đang dừng trên người Lục Cẩn Niên lại.

Lục Cẩn Niên ra khỏi phòng ngủ, nhìn thoáng qua Kiều An Hảo đang căng thẳng ngồi trên ghế salon, sau đó đi thẳng đến một bên quầy bar, rót một cốc nước, đưa tới trước mặt Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo hơi ngạc nhiên, mới vội vàng vươn hai tay nhận lấy cốc nước, nhẹ giọng nói một câu "Cảm ơn".

Lục Cẩn Niên không nói năng gì, chỉ thư thái nhàn hạ ngồi ở bên cạnh Kiều An Hảo trên ghế salon, cầm lấy remote trên bàn, mở tivi đang phát sóng chương trình văn nghệ tổng hợp.

Đó là chương trình Kiều An Hảo thích xem nhất, nhưng lúc này Lục Cẩn Niên lại đang ngồi cạnh cô, mỗi cái hít thở của cô, đều có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng trên người anh, làm cho tim cô đập bình bịch bình bịch ngày càng nhanh, mà càng nhanh cô lại càng hồi hộp, cô càng hồi hộp lại càng không có lòng dạ nào mà xem tivi. Lee quy don chấm cơm. Cuối cùng vì muốn làm dịu cảm xúc, Kiều An Hảo đành phải liên tục uống nước trong cốc nước.

Lục Cẩn Niên thấy cốc của Kiều An Hảo đã cạn, bình thản hỏi: "Uống nữa không?"

Kiều An Hảo bị âm thanh bất thình lình của Lục Cẩn Niên làm cho hoảng sợ, vội vàng lắc lắc đầu, đặt cốc lên bàn trước mặt, sau đó mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi.

Lúc nãy Kiều An Hảo còn có thể dùng cốc nước để che giấu sự hồi hộp của mình, nhưng hiện tại hai tay cô lại trống không, chỉ có thể cứng ngắc ngồi bên cạnh Lục Cẩn Niên, mà càng ngồi lâu cả người Kiều An Hảo lại càng cứng. Đến cuối cùng, cô cảm thấy cả người mình như hóa đá.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT