Báo lỗi

Hồng Liên Bảo Giám

Chương 191: Tổ Linh (Hạ)

Tiêu Dao Hầu gần như ban phát hết ích lợi tích lũy hơn mười năm, ai nấy có mặt trong từ đường đều vô cùng thỏa mãn. Chỉ một mình Tô Kính phập phồng lo sợ, chuyện gì đây? Tổ Linh trong từ đường vốn phát chút thưởng cho mọi người, hắn dọn luôn kho vàng, nếu bị phát hiện thì Tiêu Dao Hầu có tha cho hắn không?

Ánh mắt Tiêu Dao Hầu chỉ lướt qua mặt Tô Kính chứ không dừng lại, vì là phân thân nên không nhìn thấu thứ ẩn giấu trong mắt hắn.

Tô Kính tim đập chân run, long xà chân khí đang vận chuyển nên mặt hắn không biểu tình, như một con cổ xà bàn cứ, hơi thở biến mất hết.

Đang lúc Tô Kính lo âu thì chợt thấy bài vị có một cái bị mất ánh sáng nhưng hắn không hấp thu. Ở tầng cuối cùng phía xa, Tô Tiên đến từ Dực châu chợt rùng mình, mắt nhìn lên trên.

Tiêu Dao Hầu cũng nhìn hướng Tô Tiên, thầm thở dài. Đúng là được khí vận xem trọng, vì sao chọn Tô Tiên được Tổ Linh vào người?

Tô Thuấn phụ thân của Tô Tiên và Tiêu Dao Hầu có quan hệ khá tốt, nữ nhi được ích lợi thì thôi, gã không so đo. Tô Thuấn và Tiêu Dao Hầu giống nhau, trước khi thăng cấp Kim Đan thì liều mạng ức chế cảnh giới, sau khi thăng cấp một đường tăng vùn vụt, chỉ mười mấy năm ngắn ngủi đã lao đến Kim Đan ngũ trọng, thành nhân vật khá quan trọng trong hạch tâm Tô gia.

Nữ nhi càng mạnh, chỉ tiếc kết thành Kim Đan quá sớm, không hy vọng sinh dục hậu đại.

Nghĩ vậy Tiêu Dao Hầu mở miệng nói:

- Các vị, Tô Dương ta vào kinh đã mười hai năm mà không dẫn mọi người tiến vào từ đường tế tổ, có thẹn với các vị đi theo.

Bên dưới lặng ngắt như tờ, vỏ trứng trong khí hải đan điền của Tô Kính lại có một phù văn rực sáng.

- Hôm nay mọi người ở đây, chắc đã hấp thu đủ nhiều nguyện lực tổ tiên rồi. Loại lực lượng này có nhiều nhân quả trong đó, mọi người đừng quá ham muốn tăng tiến, hãy hấp thu tiêu hóa từ từ để tu luyện không đi vào lối rẽ. Nếu ai may mắn có thể dẫn động Tổ Linh vào người thì đừng vội hấp thu lực lượng Tổ Linh, trong mười mấy năm tương lai Tô gia sẽ dồn vào nghiệp lớn tây chinh. Ở trong quân lữ tu hành không dễ, giữ lại Tổ Linh có thể giúp ngươi vượt qua một số cửa ải khó khăn phải chết.

Người bên dưới lộ vẻ mặt vui mừng. Nguyện lực tổ tiên hỗn tạp không tinh thuần nhưng chỉ với người ngoài, tự người Tô gia hấp thu thì nhân quả rất nhỏ. Nếu Tổ Linh vào người bằng mười năm khổ tu. Bài vị đặt bên trên nhiều hơn đám người đứng phía dưới, sẽ có người may mắn được một, hai Tổ Linh.

Trong óc Tô Kính không có những khái niệm này, hắn cẩn thận tìm kiếm ký ức của thế tử cũ, thế mới hiểu vấn đề Tổ Linh vào người.

Chín gia tộc lớn có vô số từ đường cung phụng tổ tiên, nguyện lực người trong gia tộc sẽ tập trung ở từ đường hình thành Tổ Linh. Những Tổ Linh không có ý thức, chỉ đơn thuần bảo vệ gia tộc, dù Tổ Linh thành hình tối đa chỉ chiến đấu trong từ đường.

Công dụng lớn nhất của Tổ Linh là hấp thu vào người nhân vật quan trọng trong gia tộc, tăng nhanh thực lực.

Mỗi gia tộc đều có bí pháp hấp thu Tổ Linh, trong Thanh Minh Chân Giải có nội dung chuyên môn hấp thu Tổ Linh. Năng lượng Tổ Linh cực kỳ tinh khiết, tốt hơn nguyện lực tổ tiên gấp trăm lần.

Không phải người Tô gia thì không thể nào hấp thu lực lượng Tổ Linh Tô gia.

Ví dụ đám người Lâm Hoành Sơn tuy có thể hấp thu nguyện lực tổ tiên nhưng Tổ Linh tuyệt đối sẽ không xem trọng bọn họ. Cho dù là Cúc Nguyệt Sơn, Cố Quân Sơn đi theo Tiêu Dao Hầu mấy chục năm cũng không được.

Tổ Linh ẩn chứa lực lượng khổng lồ, luyện khí sĩ Trúc Cơ kỳ hấp thu một cái là đã no, hút nhiều hơn thì thân thể không chịu nổi. Tiên Thiên kỳ càng không thể được Tổ Linh xem trọng.

Tô Kính hiện là Tiên Thiên kỳ, chưa đến cảnh giới đỉnh nhưng hắn đã hút ba, không, là Tổ Linh thứ bốn vào người, bị vỏ trứng hấp thu thắp sáng một phù văn.

Phù văn trên vỏ trứng vốn để phong ấn Ngão Thiết thú, Tô Kính không xem hiểu từng phù văn có ý gì. Giờ trước sau có bốn phù văn được thắp sáng, Tô Kính mơ hồ hiểu ý nghĩa những phù văn này. Nhưng ý nghĩa quá mơ hồ, cần phân tích riêng từng phù văn do bao nhiêu phù văn cơ bản tổ hợp, qua đó suy đoán ý nghĩa thật sự của phù văn cấm chế.

Thần thức của Tô Kính nhìn quét bên trong, thấy vỏ trứng nứt trong khí hải đan điền sau khi phù văn cấm chế được Tổ Linh thì cắn nuốt dung hợp nhau. Biến hóa toàn là tự động, Tô Kính không khống chế được.

Tiêu Dao Hầu ở đằng trước tiếp tục bảo:

- Mười ba châu đế quốc mỗi châu có ít nhất hơn năm thế lực đang chiêu mộ binh sĩ, đã tập kết khoảng bốn trăm vạn quân đội. Chỉ cần hoàng đế bệ hạ ra lệnh một tiếng là những người này sẽ vượt qua Lục Long Tuyết Sơn thẳng đến quốc gia Tà Thần. Tuy nhiên tình báo quốc gia Tà Thần luôn không chính xác lắm.

Tô Kính không kiềm được mở miệng hỏi:

- Đế quốc phái nhiều mật thám đi điều tra thì tại sao không có tình báo chính xác?

- Tin tức chính xác vượt qua Lục Long Tuyết Sơn còn khoảng ba vạn dặm đường đi, tối đa không dài hơn năm vạn dặm. Ra khỏi Lục Long Tuyết Sơn ngàn dặm rất khó dùng thuật đạo hoặc đạo khí nào đo lường khoảng cách, chỉ có thể đoán từ sao trên trời. Dưới đất môi trường sống cực kỳ khắc nghiệt, Nam Cương sống tiếp đều là một số bộ lạc hung tàn dã man còn hơn Hoang nhân. Bởi vì không quen thuộc mọi thứ nơi đó nên mật thám ban đầu đa số mất mác tại đây.

- Vậy bây giờ đế quốc đã tìm ra con đường chạy thẳng đến quốc gia Tà Thần chưa?

- Đương nhiên không có, quân đội đi trước phải dọn dẹp tất cả bộ lạc ở đây, cưỡng ép mở ra một con đường. Chúng ta chỉ có bản đồ, trên bản đồ đánh dấu núi non sông nước, nhưng không ai biết rõ bộ lạc rải rác ở đâu, chỉ biết những bộ lạc gồm có chiến sĩ và vu sư, cách tác chiến đại khái.

Tô Kính hỏi dồn:

- Tại sao không xuất động chiến hạm bay?

Trong từ đường này người có thể lên tiếng hỏi chỉ có Tô Kính và Nguyên Lăng Hồng.

Tiêu Dao Hầu ngẫm nghĩ, nói:

- Không ai biết diện tích cụ thể của quốc gia Tà Thần, nhiều năm qua mật thám mang về tình báo khó xác minh với nhau. Có người nói tất cả quốc gia Tà Thần cộng lại không lớn bằng Đông Tần đế quốc, nhưng có mật thám nói quốc gia Tà Thần lớn hơn Đông Tần đế quốc gấp mấy lần, nhưng nhân khẩu không nhiều bằng Đông Tần. Chúng ta đã phái cường giả cảnh giới Kim Đan đi tìm hiểu, nhưng Kim Đan đi rồi không về nữa.

Tô Kính hơi hiểu.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT