Báo lỗi

Hồng Liên Bảo Giám

Chương 37: Đánh chết (1)

Thần Binh Luân của Binh gia uy lực công kích nằm ở kiếm tiên, miễn phẩm chất thần binh tốt thì có thể giết luôn tiên nhân.

Quan trọng là hiện giờ Tô Kính tập trung hết sức tu hành Thần Binh Luân, nếu nhuệ khí sụt giảm thì không tốt cho việc tu hành sau này. Tô Kính cần có ý chí rất kiên cường mới tu hành Huyết Nhục Luân được, rèn giũa Thần Binh Luân trừ khiến thần binh mạnh thêm cũng tu luyện ý chí của hắn.

Đệ tử Binh gia tu hành bình thường chạy vào chiến trường để rèn luyện ý chí, dù cho đối phương là đại quân tổ hợp từ Tà Thần thì mình vẫn không kiêng dè xung phong.

Tô Kính không có cảm giác nhạy bén như Sửu Đạo Nhân, không biết có luyện khí sĩ cường đại sắp đến nơi, đường mâu này hắn đã chuẩn bị tinh thần sẽ chết, chỉ vì đột phá một phen.

Tô Kính thậm chí không suy xét Hoàng Đình Thần Ngọc có thể ngăn cản một kích từ đối phương được không, đường mâu hoàn toàn tập trung đâm ra. Sửu Đạo Nhân cảm giác hô hấp nghẹn lại, loáng thoáng như thấy thiên quân vạn mã xung phong, thiết kỵ dẫn đầu lao nhanh, người bốc cháy lửa thảm liệt, giải phóng hoàn toàn sinh mệnh, mặt đất rung rinh theo thiết kỵ chạy rầm rập.

Trong phút chốc hoa mắt thần mê.

Uy lực Khổng Tước Mâu chưa kích phát hết nhưng Sửu Đạo Nhân vào Tiêu Dao Hầu phủ khá lâu, đại trận Hầu phủ xâm thực cơ thể gã một thời gian dài khiến ý chí chống cự giảm thấp nhiều mà gã không nhận ra.

Đường mâu của Tô Kính cướp mất tinh thần Sửu Đạo Nhân.

Ba quân có thể đoạt soái, thất phu không thể làm thay đổi chí hướng.

Sửu Đạo Nhân là cường giả Kim Đan không phải thất phu, gã hơi mất tập trung một giây đã thấy mũi mâu sắc bén đến gần bụng mình.

Mâu của Tô Kính đâm rất sắc sảo, phần bụng là chỗ cực hiểm cho luyện khí sĩ, nếu bị Khổng Tước Mâu đâm trúng thì Sửu Đạo Nhân không chết cũng bị tổn hại đan điền. Có lẽ sẽ giống như Tô Kính từ nay ảnh hưởng rất lớn khi tu luyện, Sửu Đạo Nhân xem như bị phế.

Dù Sửu Đạo Nhân mới bị Lâm Tạ Hồng lừa một lần nhưng không dám thật sự dùng bụng thử Khổng Tước Mâu của Tô Kính. Vì Sửu Đạo Nhân nhận ra thứ đó, lợi khí của Khổng Tước Đạo Cung, nguyên Khổng Tước Đạo Cung không có nhiều hơn chín cái.

Tiêu Dao Hầu và Khổng Tước Đạo Cung đã thân thiết vậy sao?

Sửu Đạo Nhân thầm hoảng hốt, một vòng tròn màu vàng bay ra khỏi đạo bào chặn lại mũi mâu của Tô Kính.

Trong tiếng va chạm chói tai Sửu Đạo Nhân cảm giác trời đất quay cuồng, ngũ sắc thần quang của Khổng Tước Mâu đã bao phủ gã lại. Tô Kính lắc người lao vào trong phòng.

Tô Kính không thể giết Sửu Đạo Nhân nổi, vừa rồi thử nghiệm làm hắn tiêu hao gần hết chân khí. Tô Kính xông lên toàn nhờ vào sức mạnh cơ bắp, chân đạp nát bốn miếng đá lót dày nặng.

Nếu là luyện khí sĩ dù tốc độ mau mấy cũng sẽ không gây ảnh hưởng như thế cho mặt đất, địa hình cũng khó hạn chế tốc độ di chuyển của luyện khí sĩ.

Khổng Tước Mâu của Tô Kính không quên đâm sau lưng.

Sửu Đạo Nhân mới lao ra khỏi ngũ sắc thần quang, một chút thần quang không thể nhốt gã quá lâu. Sửu Đạo Nhân đã hiểu rõ đường mâu thứ hai của Tô Kính, tiểu tử này không thể phát huy ra uy lực của Khổng Tước Mâu, gã suýt bị lừa.

Sửu Đạo Nhân chộp một khúc sau mũi mâu kéo sát ngực. Trong thuật đạo có chiêu vật lộn, Sửu Đạo Nhân không muốn giết Tô Kính nên không phát ra công kích mạnh. Trước uy áp của Kim Đan, đối phương mất Khổng Tước Mâu chắc không có can đảm giơ tay lên.

Một thanh âm không thể hình dung vang lên sau lưng Sửu Đạo Nhân:

- Nghiệt chướng!

Sửu Đạo Nhân sợ đến hồn vía lên mây, người Tiêu Dao Hầu phủ đã đến!

Trong thanh âm ẩn chứa lực lượng quy tắc thiên địa, tuy không phải thuật đạo công kích nhưng vẫn phô bày ra thực lực của người đó ít nhất là cường giả Kim Đan nhị chuyển.

Sửu Đạo Nhân thầm liều, tay gồng sức mạnh hơn hòng nhanh chóng kiềm chế thế tử Tiêu Dao Hầu, vậy là gã sẽ có vốn đàm phán. Chợt một luồng lôi quang vụt qua trước mắt Sửu Đạo Nhân.

Hoàng Đình Thần Ngọc trước ngực Tô Kính bắn ra một tia chớp màu lam bắn thẳng vào mặt Sửu Đạo Nhân, lực công kích của viên thủy lôi này là cực hạn luyện khí sĩ Tiên Thiên kỳ có thể đạt tới nhưng đánh thẳng vào mặt làm Sửu Đạo Nhân mù lòa, đau muốn chết.

Tô Kính chớp mắt lật ngược bàn cờ, nếu hắn quyết đấu với Sửu Đạo Nhân thì sẽ chết ngay tại chỗ, nhưng ngay lúc này một cái chân to từ trên trời đạp mạnh xuống, viện tử nằm trọn trong phạm vi công kích của cái chân to.

Lòng Sửu Đạo Nhân nặng trĩu, há mồm phun ra một miếng lá màu đen bắn hướng cái chân to trên trời. Phụp một tiếng miếng lá và Sửu Đạo Nhân bị đạp lún xuống đất.

Một luồng sáng đỏ chợt lóe bao bọc Tô Kính hút ra khỏi viện.

Đại Quản Gia hiện hình, biểu tình tức giận. Đại Quản Gia ném miếng lá đen sang một bên, nhổ Sửu Đạo Nhân lên khỏi lòng đất.

Đại Quản Gia tức giận quát:

- Nói, ai sai ngươi đến!

Khúc xương ngón tay trắng nhích nhẹ trong tay Sửu Đạo Nhân, Đại Quản Gia lập tức chộp hai vai gã xé mạnh. Sửu Đạo Nhân gào thảm, giây sau tiếng hét khàn khàn. Đại Quản Gia xé lớp da Sửu Đạo Nhân xuống, khúc xương ngón tay cũng lăn xuống đất.

Mặt Đại Quản Gia liên tục hiện lên khói xanh, hai tay bốc cháy lửa đốt da người sạch sẽ, rống to:

- Nói, ai kêu ngươi đến!

Sửu Đạo Nhân mới thở dốc được một chút, da cả người bị xé xuống đau đớn dù là cường giả Kim Đan cũng không chịu nổi.

Sửu Đạo Nhân khàn giọng rống to:

- Thả ta ra, ta là...!

Bốp!

Đầu gối Đại Quản Gia đánh mạnh vào bụng Sửu Đạo Nhân. Sửu Đạo Nhân cảm giác chút chân khí miễn cưỡng vận chuyển bỗng chốc tan biến, viên kim đan mất cảm ứng.

- Ngươi...!

- Ta tiễn ngươi lên đường!

Khói xanh chuyển ba vòng trên mặt Đại Quản Gia rồi đổi thành màu đỏ rực, hai tay vỗ mạnh vào trong đập nát đầu Sửu Đạo Nhân.

Sửu Đạo Nhân bị Đại Quản Gia đánh chết, trong bàn tay đẫm máu có một ngọc bài vuông vức rớt xuống đất. Đại Quản Gia nhấc chân nghiền nát ngọc bài.

Đây là ngọc phù cầu cứu của Thanh Dương Đạo Cung, nếu bóp nát ngọc phù thì dù Sửu Đạo Nhân phạm sai lầm lớn cũng phải nể mặt Đạo Cung, chờ gã về Đạo Cung rồi mới xử lý.

Nếu Sửu Đạo Nhân được thả về rồi bị Thanh Dương cung giết cũng đành thôi, chuyện này sẽ không điều tra nữa. Hơn nữa linh hồn của Sửu Đạo Nhân sẽ đầu thai chuyển kiếp lại làm đệ tử Thanh Dương cung. Đại Quản Gia đi theo Tiêu Dao Hầu ở Nam Cương mười năm, hai tay dính máu còn nhiều hơn Tiêu Dao Hầu.

Người này dám tổn thương người ngay trong Hầu phủ, suýt giết thế tử, có chết cũng chưa hết tội. Nên Đại Quản Gia dứt khoát tiêu diệt linh hồn Sửu Đạo Nhân, trong thiên địa này như chưa từng có người đó, hoàn toàn biến mất.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT