Báo lỗi

Hồng Liên Bảo Giám

Chương 87: Địa Phủ Chi Môn

Tô Kính biết Nguyên Thùy Vũ không thể nào vì tính kế hắn mà kiếm cái hòm này. Nếu Nguyên Thùy Vũ muốn giết hắn thì ra tay ngay bây giờ cũng được, Tô Kính không thể đánh trả. Dụ hắn vào tiểu thế giới địa phủ thì Nguyên Thùy Vũ cũng không thoát khỏi liên quan, miễn gã làm gì sẽ bị Tiêu Dao Hầu giết ngay, không cần chứng cứ.

Miễn Nguyên Thùy Vũ không bị điên thì sẽ không xuống tay với Tô Kính. Tô Linh, Tô Kiến chưa có giá trị cao đến mức một cường giả Kim Đan chôn cùng họ.

- Tô Tuyết, ngươi sợ cái gì?

Nguyên Thùy Vũ cau mày nói:

- Tỷ phu anh hùng cả đời, tử nữ của tỷ phu không thể có người yếu đuối!

Nguyên Thùy Vũ nói câu đó hơi nghiêm khắc.

Tô Tuyết chu môi ló ra nửa khuôn mặt cãi lại Nguyên Thùy Vũ:

- Nhưng cữu cữu, ta không có một món pháp khí nào ra hồn.

Nguyên Thùy Vũ bật cười, nói:

- Tỷ phu vẫn không khác gì. Thôi, cữu cữu tặng cho ngươi một món pháp khí là được, dù sao...cũng là xử lý người khác lấy được nó, không tiện lấy ra dùng.

Nguyên Thùy Vũ lấy một tiểu kiếm dài bảy tấc nâng trong bàn tay tựa như linh xà chói mắt, tiểu kiếm vặn vẹo rung bần bật như muốn trốn khỏi tay gã.

Nguyên Thùy Vũ hé môi thổi một hơi bảy sắc vào tiểu kiếm, trong tiểu kiếm phát ra tiếng thét thê lương rồi ngừng vặn vẹo.

Nguyên Thùy Vũ cẩn thận dùng hai ngón tay kẹp thân kiếm đẩy tới trước, hơi thở bảy sắc trên thân kiếm bị lau đi, ánh sáng vụt tắt lộ ra hoa văn cổ xưa.

Tô Tuyết không đến mức không có món pháp khí nào, nàng chỉ lấy cớ từ chối để không vào tiểu thế giới địa phủ. Ai ngờ Nguyên Thùy Vũ trực tiếp đưa đạo kiếm hạ phẩm, hơi tốt hơn pháp khí. Nghe Nguyên Thùy Vũ nói thì đạo kiếm này là gã giết người cướp của lấy được, không thấy khoe ra ngoài, phỏng chừng người bị gã diệt có chút bối cảnh.

Tô Tuyết bất đắc dĩ nói:

- Vậy cữu cữu đợi ta một lát.

Tô Tuyết nhận lấy đạo kiếm há miệng nuốt vào bụng.

Nguyên Thùy Vũ nói:

- Không cần, ta giúp ngươi.

Ngón tay Nguyên Thùy Vũ điểm vào giữa trán Tô Tuyết, Tô Kính thấy tiểu kiếm bay ra từ mũi nàng. Trong lúc Tô Tuyết bất ngờ thì đạo kiếm đã bị luyện hóa, đạo kiếm có năng lực bay giết địch, trực tiếp bay ra ngoài người hộ chủ.

Tô Kính một lần nữa cảm thán Nguyên Thùy Vũ khống chế lực lượng thật đáng sợ, xóa sổ khí linh trong đạo kiếm rất là dứt khoát hung tàn.

Tô Tuyết nhảy mũi muốn nín thở, tiểu kiếm đột nhiên dấy lên từng đợt kiếm phong, cái bàn trước mặt bị kiếm phong cắt nát vụn. Tô Tuyết đỏ mặt.

- Không kiểm soát được cũng không sao, chờ chút nữa vào địa phủ ta sẽ kiếm vài quỷ vật cho ngươi luyện tập tay.

Nguyên Thùy Vũ chưa chịu thôi, lại lấy ra một hạt châu chói mắt ném hướng đỉnh đầu Tô Tuyết. Hạt châu lơ lửng cách đầu Tô Tuyết ba thước, ánh sáng mông lung xoay tròn.

Tô Linh kiến thức rộng nhận ra ngay lai lịch của hạt châu, hét lên:

- La Hán xá lợi!

- Không sai, là La Hán xá lợi, chuyên phá tai họa. Tô Tuyết, có xá lợi hộ thể cũng tương đương với Bách Quy Dạ Hành Y. Đi theo ta.

Nguyên Thùy Vũ dứt khoát nhảy vào hòm, ẩn vào dòng khí đen. Khí đen xoay tròn nhanh, vạt áo đạo y của Nguyên Thùy Vũ chớp mắt bị nuốt mất.

- Tam đệ nói xem nên làm sao?

Tô Linh rất muốn đi vào, khác với Tô Kính, gã và Tô Kiến đều muốn cầu may. Tiểu thế giới như vậy kiếm chiến lợi phẩm dễ hơn đánh yêu quái hoang dã trong Đông Tần đế quốc.

Bởi vì bắt giết quá độ nên trong Đông Tần đế quốc cảnh có rất ít yêu quái ra hồn, dù có yêu quái hoang dã cường đại cũng sẽ được vài thế lực bảo vệ, chờ khi yêu quái trưởng thành đến trình độ nhất định mới gặt. Tiểu thế giới thì khác, dù bị cường giả Kim Đan cường đại cướp đoạt một phen cũng sẽ còn nhiều mục tiêu thích hợp.

Hơn nữa địa phủ vỡ nát hình thành tiểu thế giới không chừng còn tiên khí thượng cổ để lại. Không cần tiên khí hoàn chỉnh, chỉ một mảnh phế liệu đem về có thể rèn thành đạo khí.

Nhưng Tô Kính là thế tử, dù Tô Linh là đại ca cũng phải trưng cầu ý kiến của hắn.

Tô Kính nói:

- Vậy đi xem thử, cẩn thận, đừng đi rời ra.

Tô Kính sờ hai cấm chế thiên cương trong cổ áo, định nhảy vào hòm.

Tô Linh giơ tay ngăn Tô Kính lại:

- Ta đi trước, Tô Kiến, ngươi đi cuối.

Tô Tuyết ở sau lưng kéo tay áo Tô Kính, nàng vẫn còn rụt rè. Lúc này Tô Kính không có cảm giác tò mò, hưng phấn thám hiểm, cảm giác sâu sắc nhất là hắn có huynh đệ tỷ muội.

Hấp thu vô số tri thức Đạo Môn làm Tô Kính hiểu đại khái sau khi hắn đoạt xá thì thừa hưởng khí vận của thế tử Tiêu Dao Hầu, cũng kết nhân quả.

Kiếp số của thế tử cũ do Tô Kính gánh chịu hết, nếu cử chỉ lỗ mãng sẽ dẫn đến rắc rối càng lớn hơn nữa.

Nước chảy bèo trôi thì không được, ngược dòng vượt lên phải có lòng nghịch với trời. Nên Tô Kính sống rất cẩn thận, từng bước đi tới hôm nay, Tô Linh khiến hắn cảm nhận tình thân ấm áp, chỉ một chút xíu đủ làm mềm lòng hắn.

Tô Kiến đoạn hậu có khả năng bị lạc lớn nhất, Tô Linh đi đầu nếu gặp rắc rối thì gã sẽ đứng mũi chịu sào.

Tô Linh nói xong khoác Bách Quỷ Dạ Hành Y vào, nhìn nhị đệ Tô Kiến cũng mặc đồ, sau đó gã nhảy vào trong hòm chớp mắt biến mất. Tô Kính theo sau, Tô Tuyết vào theo, cuối cùng là Tô Kiến. Bốn huynh đệ tỷ muội đều nhảy vào Địa Phủ Chi Môn.

Tô Kính nhảy vào khói đen chợt nhận ra khói đen kia dính đặc như nước biển, có lực hút rất lớn, như một vòng xoáy hút hắn xuống dưới. Bách Quỷ Dạ Hành tỏa ra dao động linh lực mỏng manh, khói đen chỉ lượn lờ quanh người Tô Kính chứ không xâm thực.

Tiếng gào thét thảm thiết, rên rỉ, gầm rống từ bốn phương tám hướng trong khói đen vọng lại, thanh âm như sóng dữ đánh vào người trong vòng xoáy.

Tô Kính không thể kiểm soát Bách Quỷ Dạ Hành biến đổi, đạo y này chỉ tự động phát ra linh lực triệt tiêu trùng kích linh hồn đến từ khói đen.

Rơi xuống cỡ một phút nhưng chưa qua phạm vi khói đen. Tô Kính động ý niệm, một linh lực trong Hoàng Đình Thần Ngọc được hắn dùng chân khí kích phát thành một giọt nước nhỏ dọc theo đầu ngón tay của hắn bay ra ngoài.

Đây là một đạo pháp kèm theo Hoàng Đình Thần Ngọc, thủy lôi thuật. Uy lực thủy lôi nhỏ nhưng Tô Kính nhớ quỷ vật gì cũng sợ lôi pháp, thủy lôi từ Hoàng Đình Thần Ngọc bắn ra, chân khí của Tô Kính nhiều hay ít không quan trọng. Khoảng

mười lăm giây Tô Kính có thể phát ra một thủy lôi, khoảng cách công kích là mười trượng.

Giọt nước bay vào khỏi đen, đột nhiên ánh sáng màu lam phình to, khói đen trước mặt bị xé rách, sau đó có tiếng sấm nổ bên tai.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT