Báo lỗi

Hư Lộ

Chương 1: Cầu Sinh - Khởi đầu 1

Nhân sinh một bước sai vạn kiếp bất phục.

Khi bạn cảm thấy vào ngõ cụt rồi thì có thật sự không còn đường để bước tiếp?

"Thiên nhi, mau chạy đi... bọn khốn kiếp!!!"

" Tiểu Thiên, Đừnnnnng quay lại"

" Thiên ca, Đệ...không bước được nữa. Đệ.. Đệ rất muốn làm thấy thuốc như...ca. Đệ...."

Tách tách... Từng giọt mưa thấm vào những vết thương loang lỗ làm hắn tỉnh lại. Cảm giác đau đớn vô lực khiến hắn không thể đứng dậy được nữa, hắn đã chạy bao lâu rồi chính hắn cũng không nhớ được nữa. Cười chua chát, thừa hưởng y thuật từ ông già truyền lại hắn đã cứu mạng rất nhiều người trong làng nhưng hắn lại chưa từng cảm giác rõ ràng tử vong là thế nào. Khương Thiên, 14 tuổi, hành y từ lúc lên mười, già trẻ trong làng đều trìu mến gọi hắn là "tiểu thần y".

"Tam Thúc, Tiểu Quý, Diệu thẩm, các người có đau không?"

Hắn hoài niệm rồi tự lẩm bẩm, Lão già hắn mất sớm khi hắn lên tám nên hắn sống dưới sự bảo bọc của dân làng, cuộc sống êm đềm của hắn cứ lửng lờ trôi qua như vậy cho đến 2 hôm trước. Khác với ngày thường, lần hái thảo dược này Khương Thiên đi sâu vào Hắc Ám lâm vì hắn muốn tìm 1 Hoàn Thảo quả để chữa bệnh cho lão Bạch cuối làng. Vì là 1 loại thảo dược hiếm nên Khương thiên quyết định tiến sâu vào khu rừng tối tăm, "Lão bạch không thể đợi nữa", đó là suy nghĩ của hắn. Nhưng Khi trở về thì đập vào mắt hắn là cảnh khói lửa và giết chóc, khương Thiên hắn cứu người cũng cả trăm lần nhưng đứng trước cảnh tượng lần đầu trong đời như vậy thì hắn chỉ thấy hô hấp mình dừng lại, tay chân như dại ra. Có lẽ nếu không có Tam Thúc và Tiểu Quý, Diệu thẩm lôi kéo hắn thì giờ hắn đã chết trong tay đám cường đạo rồi.

"Thế nhưng giờ ta còn sống được sao.."

Máu hắn đã thấm ướt cả áo hòa với nước mưa nhìn không khác gì 1 huyết nhân, thế nhưng hắn lại không có ý định cầu sinh. "Hành y cứu người" là tôn chỉ sống của hắn nhưng giờ cả làng không còn, hắn sống để cứu ai, với lại hắn có thể cứu hắn được không khi hắn cảm giác rõ ràng sinh cơ mình càng ngày càng mất dần.

"Khương nhi, con muốn sau này làm gì"

Giờ phút này hắn lại văng vẳng nghe thấy lời lão cha của mình, ừ có lẽ tí nữa mình sẽ gặp lại ông già rồi, hẳn là không có mình nấu ăn cho chắc lão ốm ghê lắm.

"Con muốn cứu người giống như phụ thân, con sẽ không để ai đau đớn, không ai phải "ngủ" hết"

"Tiểu tử ngốc, ai rồi cũng phải già, bệnh, rồi họ sẽ ngủ không tỉnh lại nữa, chúng ta cũng không gặp lại họ nữa"

" Tại sao phải Ngủ? Vậy sau này lớn lên con sẽ chế ra 1 loại thuốc khiến mọi người không Ngủ nữa, Khương nhi cũng không muốn phụ thân ngủ bỏ Khương Nhi đi"

Ánh mắt phụ thân nhìn hắn thật sâu, ánh mắt đó y hệt ngày Phụ thân hắn thật sự "ngủ" mất.

"Khương nhi, nguyện vọng cả đời ta là hi vọng con có được 1 cuộc sống hạnh phúc, êm đềm nhưng ta không thể tiếp tục bảo hộ con..."

"Con cũng sắp ngủ rồi phụ thân à..."

"Ầm...ầm"

Tiếng rền vang khiến hắn lại ngước nhìn lên...

Bụi cây trước mặt hắn giờ là 1 con đường nhỏ âm u đầy quỷ dị

**Thông thiên nhất Hư Lộ

Vong ngã nhất trùng sinh **


  • Chương sau  


COMMENT