Báo lỗi

Hư Lộ

Chương 20: Bóng hình của mẹ

Tất cả mọi người trong đại sảnh đều hít vào 1 hơi lạnh, Thần thú a, mặc dù chưa ai nghe kể về chúng, nhưng nghe tên kiêu như vậy chắc là 1 tồn tại vô cùng khủng bố rồi, giờ phút này mọi ánh mắt đều tập trung vào bức tranh vẽ 1 sinh vật mà mọi người không thể hình dung nó với loài nào khác, 1 tồn tại truyền thuyết, tồn tại của thần.

- Ta đoán kích thước thật của thần thú này chắc chắn phải to bằng ngôi nhà nha

- Ấu trĩ, đã gọi là thần thú mà chỉ bằng ngôi nhà thôi sao, ta đoán phải to bằng quả núi mới xứng

- Núi vẫn quá tầm thường, ta nghĩ thần thú to lớn có thể che cả bầu trời nha

- Đúng đúng, chắc chắn xung quanh còn có sấm sét, vòng lửa thôn thiên địa ám nữa

Chòm râu của Phùng lão giựt giựt liên tục, không ngờ chỉ lỡ chém tí mà cả đám công tử này lại có thể liên tưởng sinh động như vậy. Ở phía dưới sảnh, Bàn tử lúc này vẫn chưa hoàn toàn bình tỉnh lại, ta kháo, chỉ vì lúc nãy thấy tên Hứa An Tài vẽ 1 bầy chiến mã đang phi nước đại nên cũng muốn vẽ 1 con thú oai dũng hơn bầy ngựa đó. Ôm ý tưởng đó, Bàn tử ta đã muốn vẽ 1 con sư tử to như trâu, nhưng ý tưởng và tài năng lại không song hành nên kết quả lại thành 1 con thú chẳng giống ai. Vô tình cắm liễu liễu lại xanh, Bàn tử vô tình cắm ra 1 cây đại thụ nha, vẽ đại vài cái thành ra vẽ thần thú, nếu lũ thần thú có thật thì chúng cũng khóc không ra nước mắt a: bọn ta ít nhiều cũng là "thần" nha, không phải rau cải trắng ngoài chợ mà muốn là vẽ đâu thế.

- Bàn tử ca không ngờ lại là 1 cao nhân hội họa nha, vậy mà đó giờ huynh lại giấu diếm mọi người, huynh thật xấu nha

Khương Thiên 1 bên vô cùng hãnh diện nhìn Bàn tử nói, với cậu nhóc này thì cái gì mới mẻ đều tuyệt vời hết thảy. Bàn tử lúc này mới sực tỉnh, thì ra ta là thiên tài hội họa sao, không ngờ Bàn tử ta cũng có tài năng kinh động tuyệt thế vậy, nhất định phải đem bức tranh này về để khoe với ông cha mới được, từ bé đến lớn lão từng mắng ta là phế vật, trừ ăn chơi phá ra chả biết làm gì, thật là tốn cơm. Nghĩ đến cảnh cha mình trố mắt ra nhìn thành quả của mình, Bàn tử như nở hoa trong lòng, thấy mọi người vẫn lo bàn tán mà không chú ý đến tác giả là hắn khiến Bàn tử bực mình. Hắn vội ho khan vài tiếng, rồi bắc chước Nguyên Hạo chắp tay sau đích, tỏ vẻ cao thủ tịch mịch:

- Thật không nghĩ ở nơi này có người nhìn ra được ý nghĩa họa hình của Bàn gia ta, Phùng lão, người thật là tri kỷ của ta a.

Khuông mặt Phùng Bá Thiên đen lại như nhọ nồi, tên mập này được gói xôi lại muốn thêm đùi gà, tài năng có hạn mà da mặt dày thì không có đối thủ nha. Mặc dù vậy, lão vẫn cố rặn ra nụ cười:

- Bàn công tử tuổi trẻ mà hiểu biết, tài năng hơn người như vậy, ta rất là tán thưởng. Hi vọng công tử tiếp tục phát huy

Lão nói xong thì cảm giác quá buồn nôn rồi, còn Bàn tử thì khuôn mặt đắc ý dạt dào, cười không ngậm miệng lại được:

- Lão nhận xét vô cùng chính xác nha, Bàn tử ta rất thích, ta quyết định sẽ tổ chức 1 buổi triển lãm thật lớn để mọi người thiên hạ biết đến bức họa truyền kỳ này haha

" Phụt"

Suýt tí nữa thì Phùng lão không kìm được mà buông lời chửi tục, $%#$#%# tên mập này còn nghĩ đến việc triển lãm nữa chứ, lúc đó lỡ tông sư nào đi qua biết chuyện thì danh tiếng mấy trăm năm của ta coi như xong, giờ này lão chỉ hận không thể 1 hit đập chết Bàn tử cho rồi. Nhưng lão sống đến tuổi này cũng không phải ăn chay, lập tức vung tay thu bức tranh lại ngay

- Bức tranh này là 1 kiệt tác, không phải người thường có thể nhìn ra cao thâm bên trong, ta sẽ mang bức tranh này đi về tổng hội họa sư để cùng nghiên cứu mới được

Bàn tử giật mình 1 phát, nhưng nhanh chóng tỏ ra vô cùng hào phóng phất phất tay:

- Chuyện nhỏ thôi, Phùng lão sư là tri kỷ của ta, ngài cứ cầm lấy, nếu thích thì ta vẽ thêm vài chục tấm để ngài mang theo làm kỷ niệm cũng được

Trời ơi, lúc này khuôn mặt Phùng lão cười còn khó coi hơn khóc

- Tài hoa của Bàn công tử lão già này sao dám bắt người nhọc công, với lại tài năng thì không nên thi triển quá nhiều, làm vậy sẽ mất giá trị lắm

- Đúng đúng, lão nói chí phải, tài hoa của ta thì ngàn vàng khó cầu, sao lại dễ dàng cho thiên hạ thấy chứ

Bàn tử cảm thấy Phùng lão này quá thuận mắt rồi, thế này mới là tông sư, là tấm gương cho đời chứ. Hắn chỉ muốn lao lên ôm hôn Phùng lão ca 1 cái để tỏ lòng tri âm a.

" Khụ Khụ"

Nhìn ánh mắt đầy thâm tình mà Bàn tử dành cho mình, Phùng lão có cảm giác lông tơ toàn thân dựng đứng, lão từng chiến đấu với yêu thú cao cấp đáng sợ, nhưng chưa bao giờ thấy run rẩy như lần này, tên mập này quá kinh khủng rồi. Vội vàng né đi, lão lao như gió đến bức họa của Đường Trần

- Mọi người chú ý

Xảo Nương đứng phía sau đã nhìn ra kỳ quái của Phùng lão nên vội hô lên để mọi người chuyển dời chú ý. Bức họa của Đường Trần là cảnh núi non hùng vĩ, từng thế núi, cái cây, ngọn cỏ, chiếc lá rơi đều như thật, tạo ra 1 cảm giác đứng trên đỉnh cao. Trong tích xưa, Khổng Tử từng nói “Đăng Thái Sơn nhi tiểu thiên hạ” nghĩa là lên núi Thái Sơn cao nhìn xuống thấy thiên hạ nhỏ bé, đó không chỉ là cái nhìn còn là vị trí, cảm giác của địa vị đứng trên tất cả, thiên hạ chúng sinh nhỏ bé dưới chân mình. Bức tranh thể hiện rất rõ tâm tính cao ngạo của Đường Trần, trong mắt hắn những kẻ ở đây về hội họa chỉ là chúng sinh nhỏ bé so với hắn mà thôi, hắn đứng trên đỉnh cao nhìn xuống, ngạo nghễ với tất cả.

- Hảo, hay cho 1 tuyệt tác, nếu cố gắng ngươi sẽ đột phá đến tông sư hội họa không lâu nữa

Phùng lão hết sức tán thưởng, ở tuổi chưa đến 30 nhưng Đường Trần đã có bản lĩnh như vậy, hắn sẽ còn tiến xa. Đường Trần đứng dưới sảnh ánh mắt nhắm lại, nhưng hắn vẫn cảm thấy được ánh mắt sùng bái mọi người nhìn mình, hắn thích cảm giác này, cảm giác là trung tâm, là ngôi sao sáng chói tất cả, Bàn tử xa xa bĩu môi:

- Chỉ là họa cái núi thôi, có gì to tát chứ, sao bằng Thần thú của Bàn gia được chứ

Nhưng giờ phút này chẳng ai quan tâm đến gã, nghệ thuật chân chính không cần tâng bốc mà mọi người vẫn cảm nhận được, tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được vẻ đẹp hùng tráng mà bức họa của Đường Trần mang lại. Tâm tình như tốt hơn, Phùng lão nhẹ nhàng cất bước đến trước bức họa cuối cùng, bức họa của Nguyên Hạo. Một buổi chiều tà, mái nhà xiêu vẹo, mọi thứ trong sân nhà không thể bình dân hơn được, 1 màn khói nhẹ bay lên, 1 bóng lưng phụ nữ, có lẽ tuổi tác không trẻ vì tóc đã lấm tấm bạc. Bức tranh không vẽ gì xa xôi cả, mọi người có cảm giác như đang trở về nhà sau 1 ngày dài, nhìn thấy người thân yêu nhất của mình đang chuẩn bị bữa cơm.

Bữa cơm chiều hiu quạnh

Của hai đấng sanh thành

Nơi vùng quê hẻo lánh

Buồn như một bức tranh

Bao lâu rồi ta nhỉ

Chưa về thăm Mẹ Cha

Cơm chiều nay cũng chỉ

Đúng mỗi đôi bạn già

(Trích mượn từ bài thơ Nhớ Quê

Tác giả: VŨ THỊ MINH NGUYỆT)

Không 1 tiếng ồn, không có những lời hoa mỹ bình phẩm, tất cả chỉ lặng người lại, không ai chú ý trên mặt họ nước mắt đã thành dòng, bức tranh chính là hình ảnh khắc sâu nhất trong tâm hồn của Nguyên Hạo, nơi bình yên nhất của hắn. Không có mưa gió bên ngoài, không có lo lắng của dòng đời, chỉ có mẹ và những củ khoai nóng, chỉ có bóng lưng dài của mẹ đã còng vì thời gian, chỉ có lưng mẹ cõng hắn qua những ngày thơ ấu, chỉ có bóng hình của mẹ trong tim mà thôi...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT