Báo lỗi

Hư Lộ

Chương 30: Hư Vô linh căn

Càng tiến sâu vào Hư Lộ tầng 1 thì tầng suất gió lốc ngày càng lớn, Nguyên Hạo cũng không rõ tại sao tên bự con này có thể biết được hướng đi mà luôn giữ được tốc độ cực nhanh như vậy. Thời gian này đã gần 3 ngày như A Kim nói rồi, nhưng vẫn không có dấu hiệu gì khác lạ, xung quanh vẫn là cát vàng đến vô biên vô tận.

Hai canh giờ nữa trôi qua, phía trước A Kim gió lốc bùng lên cuồn cuộn cao vạn trượng, hắc khí tràn ra xung quanh, một đôi mắt tam giác đỏ như máu hiện ra bên trong cơn đại lốc xoáy kia.

- A Kim đại ca, cẩn thận á.

Nguyên Hạo thấy được cơn lốc xoáy này không đơn giản, có một dự cảm nguy hiểm trong lòng mà hắn không giải thích được. Thế nhưng tên A Kim vẫn hờ hững lao đến, từ trong tay gã từ lúc nào đã có sẵn một lệnh bài đồ án kỳ lạ. Khi tiến gần đến, lệnh bài chợt phát ra một tia sáng bắn thẳng vào cơn lốc xoáy, A Kim đồng thời bay thẳng vào mà không nhận phải khó khăn nào cả. Khi gã hoàn toàn lọt vào cơn lốc thì đôi mắt màu đỏ kia cũng khép lại, cơn lốc tan rã nhanh chóng như chưa từng xuất hiện, chĩ là trên sa mạc hoang vu không thấy bóng dáng của A Kim nữa.

Bên trong cơn lốc, A Kim đã tăng vòng bảo hộ lên thành màu vàng óng ánh và lao đi như một mũi tên rẽ sóng tiến thẳng vào trung tâm. Áp lực cứ tăng dần dần lên rồi bỗng dưng không còn nữa, trung tâm bên trong cơn lốc lại hoàn toàn bình lặng, chỉ hiện ra một điện thờ khổng lồ, tĩnh mịch, tang thương u ám. Nguyên Hạo cảm thấy như có ai đó đang triệu hoán mình, một cảm giác thôi thúc hết sức kỳ lạ, nơi này hắn chưa từng đến nhưng sao lại quen thuộc đến vậy. Lúc này, A Kim đã hạ xuống trước quảng trường, thật thú vị là những bật thềm kéo dài đến cổng đại môn lại chỉ nhỏ bé cho con người bình thường đi lại. Cúi người, A Kim mở bàn tay cho Nguyên Hạo bước xuống, sau đó hắn lại lấy cái lệnh bài ra và quăng thẳng về phía đại môn khổng lồ kia. Khi vừa chạm vào cánh cửa thì lệnh bài bỗng nhiên vỡ nát ra, cánh cửa điện thờ mở ra phóng ra một vầng sáng bao phủ lấy Nguyên Hạo rồi kéo hắn thẳng vào trong điện. Moi thứ diễn ra nhanh chóng chỉ trong nháy mắt, điện thờ lại đóng lại, khôi phục lại dáng vẻ im ắng thăng trầm vốn có của nó. Chứng kiến mọi thứ xong xuôi, A Kim khẽ gật đầu rồi quay lưng rời đi, hắn đã xong sứ mệnh của mình và khôi phục lại tự do. Tuy rất tò mò về kẻ được Hư Lộ chọn lựa và những gì bên trong thần điện kia nhưng hắn không dám, hắn không muốn mình ở lại Hư Lộ đáng sợ này thêm chút nào nữa.

-----------------

Bên ngoài sa mạc Hư Lộ tầng một, chiếc kiệu của Vạn Thiên Thư vẫn tiến lên một cách nhàn nhã, bọn họ cũng không hề gặp bất kỳ cản trở nào cả.Lúc này, Huyết lão đang yên lành ngồi uống trà.

- Hừ, hiếm được yên tĩnh như vậy. Hên là tên thần côn này bận tính toán địa điểm nên không phiền đến lão phu. Hê hê, không biết đây là trà gì mà thơm ngon như vậy, uống mấy tách vẫn không ngán.

- Tất nhiên là thơm ngon rồi, vì đó là nước tắm của bản thần toán mà. Lão kiếp này vận số lớn lắm mới được uống đó hì hì.

Vạn thần côn lần đầu bước ra khỏi kiệu đứng cùng với Huyết lão ngọt ngào nói.

- Ngươi.... Ngươi nói.. Cái..Cái thứ này..là..là... Nước tắm của ngươi..

Huyết lão run rẩy cà lăm hỏi, lão bị sốc thật rồi.

- Vạn Thiên Thư ta thích nói dối với ngươi sao. Còn cả thùng bên trong ta mới rửa chân xong, gồm 100 loại hoa cao cấp khác nhau. Ngươi có thể dùng nếu muốn đổi khẩu vị

Thiên Thư chỉ chỉ thùng nước to đùng còn đang bốc hơi nóng bên trong kiệu nói, vừa dứt câu thì Huyết lão quái ngã lăn ra sùi bọt mép, co giật từng cơn như bị động kinh. Thiên Thư nhìn thương hại lắc đầu:

- Người già đúng là người già, bản thần toán ta cho tí nước rửa chân thôi cũng đâu cần quá hạnh phúc đến ngất thế kia. Tâm lí quá yếu rồi haiz.

Lúc này thì trời bỗng tối sầm lại, gió cát ghít rào, cơn lốc xoáy khổng lồ với hai mắt tam giác đỏ lại xuất hiện. Nhưng lần này nó không im lặng mà ngưng tụ lại thành hình dạng một con rắn khổng lồ vạn trượng.

- Kẻ lạ mặt đứng lại, các ngươi đã xâm nhập vào cấm địa, nếu không có lệnh bài thân phận thì lập tức quay đầu lại. Nếu không... Chỉ có con đường chết.

Con rắn gầm lên cảnh cáo vô cùng hung tợn, rõ ràng chỉ cần Vạn Thiên Thư không đồng ý nó sẽ tấn công ngay. Trước khí thế dọa người của con quái xà thì Vạn Thiên Thư vẫn dửng dưng như không, gã chỉ nhẹ nhàng lấy quạt đung đưa che miệng lại cười khúc khích. Ngay giữa mi tâm trên trán Vạn Thiên Thư bỗng nhiên hiện ra một con mắt mờ ảo đang nhắm lại, nhìn vô cùng tà dị. Nhưng khi con mắt vừa xuất hiện thì con rắn cũng khựng lại, nó quan sát một chút rồi hóa lại thành cơn lốc xoáy như cũ.

- "Người bảo hộ" được phép thông qua.

Vạn thần côn vung tay thu cái kiệu lại, rồi kéo theo Huyết lão đang bất tỉnh ung dung tiến vào cơn lốc.

----------------

"Hư Vô thần điện"

Bốn chữ to lớn lơ lững ngay giữa đại sảnh của thần điện tỏa ra ánh sáng hết sức huyền ảo. Cái đại điện này to lớn rộng lớn như sân vận động thế vận hội vậy, Nguyên Hạo đi lững thững từng bước quan sát tứ phía.

- Cái điện thờ to như vậy mà chẳng có cái gì hết vậy, tên A Kim lừa đảo, dám nói có phần thưởng ở đây.

Hắn đã đi lòng vòng suốt mấy canh giờ bên trong điện rồi, nhưng trừ rộng lớn ra thì căn bản nơi đây giống như một căn phòng trống không. Hết đào bới rồi lại móc tường, sử dụng mọi biện pháp có thể nhưng Nguyên Hạo chả tìm được gì cả. Chán nản, hắn năm lăn ra đất nhìn lên trần, trừ 4 chữ đang lơ lững ra cũng chẳng thấy gì.

- Hừm, muốn đào bới hay lật tung chổ này lên thì không biết đến ngày nào, sợ rằng ta sẽ chết vì đói khác từ sớm rồi. Người ta nói thứ mình tìm thật ra luôn ở trước mắt, cái không thể nhất chính là cái hợp lí nhất.

Nguyên Hạo thì thầm, rồi hắn liếc nhìn qua bốn chữ trên không, khóe miệng cười nhạt.

"Thì ra là thế"

Suốt 5 canh giờ liên tiếp, Nguyên Hạo không ngừng tập trung nhìn bốn chữ "Hư Vô thần điện" mà suy tư. Cảm giác mệt mỏi xâm chiếm hắn dần dần, đói khát khiến thể lực hắn không thể duy trì quá 3 ngày, nên hắn phải tập trung thời gian của mình.

-------------

Huyết lão đang ngồi một góc trên quảng trường ngoài thần điện, lão thề với lòng không bao giờ lại gần tên biến thái thần côn đó trong phạm vi trăm bước. Ánh mắt lão không hề quan tâm đến điện thờ hay bất cứ gì mà cứ nhìn chằm chằm vào Vạn Thiên Thư, không cho hắn đến gần.

- Ta nói này, lão mặc cảm về bản thân mình cũng không cần tránh ra xa vậy. Bổn thần toán ta rất thương người nha, dù lão xấu xí, ngờ nghệch nhưng muốn làm nô bộc cho ta thì ta không chê lão đâu

Vạn thần côn vừa quắc tay lia lịa nói vọng lại, còn dùng ánh mắt đầy trìu mến dành cho Huyết lão nữa.

- Không...

Dùng tốc độ tốt nhất của mình, lão quái chạy ra xa hắn thêm 100 thước nữa. Con mắt lão đỏ lên, nhìn như đang đối mặt nguy cơ sinh tử vậy

- Ta cảnh cáo lần cuối, ngươi còn nói những lời như vậy, ta thà lao vào lốc xoáy chết chứ không để ngươi hành hạ chết đâu

Vạn Thiên Thư nhìn lão ánh mắt thương cảm rồi lại quay nhìn điện thờ.

- Đã ba ngày rồi, giây phút quyết định đã đến, ngươi không thể thất bại a, ta đã đánh cược hết tất cả vào ngươi rồi.

----------------------

Mọi thứ trước mắt Nguyên Hạo mờ đi, hắn đã kiệt sức từ hai canh giờ trước, chỉ có chấp niệm mới giúp hắn trụ đến giờ, nhưng cũng không bao lâu nữa rồi. Trước mặt hắn bây giờ không còn là 4 chữ "Hư Vô thần điện" nữa, mà là hình ảnh ngôi nhà xưa, hình ảnh mẹ đang cười với hắn.

Hắn đang rất vui vẻ, hắn muốn mình kết thúc cuộc đời trong ảo ảnh này, vậy là đủ rồi. Đột nhiên, mọi thứ biến mất trước mặt hắn, không còn gì nữa cả, chỉ còn tối tăm lạnh lẽo, không có gì tồn tại xung quanh nữa cả.

- Giờ phút của ta đến rồi sao

Nguyên Hạo đã chuẩn bị buông bỏ tất cả để kết thúc rồi, lúc này một giọng nói lại vang lên từ hư không

- Khi không còn gì cả, ngay cả một chút ký ức, ảo ảnh cũng không. Thật sự ngươi đã không còn hi vọng gì sao? Không có gì để ngươi bám víu được thật sao? Xiềng xích của ngũ quan, giới hạn của thiên địa, sự sắp đặt của tạo hóa có thật không thể phá vỡ không?

- Hi vọng? Bám víu? Thật sự có thứ thiên địa này không thể nắm giữ sao

Nguyên Hạo lẩm bẩm rồi nhắm mắt lại cảm ngộ, không còn đói khát, không còn mệt mỏi, không còn ký ức, không còn ảo ành tưởng tượng, không còn gì cả.

- Ta hiểu rồi haha. Thì ra đáp án ngay trước ta mà ta lại không hiểu, thứ duy nhất không chịu bất cứ ràng buộc nào chính là Hư Vô, nó không tồn tại nhưng cũng thật sự tồn tại. Thiên địa cho là Hư Vô không có thật nhưng thật ra chính Hư Vô không phụ thuộc vào bất kỳ điều gì cả.

Giơ tay lên, Nguyên Hạo chụp một cái vào khoảng không phía trước hét lên

- Ta muốn nắm lấy Hư Vô

"Răng rắc"

Không gian u tối, không có tí cảm giác tồn tại nào xung quanh Nguyên Hạo tan vỡ từng mảnh, bốn chữ Hư Vô thần điện tụ lại hóa thành 1 chấm sáng cực kỳ lung linh lao thẳng vào người hắn.

" Vạn vật tuy thật nhưng cũng là hư, những thứ hư cuối cùng lại thành thật. nắm giữ tất cả, biến hư thành thật, đem thật thành hư, không chịu sự ràng buộc nào, nắm giữ vận mệnh thuộc về chính mình. Chúc mừng ngươi đã lấy được báu vật đầu tiên, cũng là quan trọng nhất của Hư Lộ: Hư Vô Linh căn"


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT