Báo lỗi

Hư Lộ

Chương 33: Tòng quân (Thượng)

- Nguyên Hạo, ngươi vẫn bình an, lão già ta thật mừng quá

Huyết lão như thấy được cọng rơm cứu mạng, khuôn mặt giàn giụa nước mắt lao thẳng đến Nguyên Hạo. Chưa bao giờ lão thấy Nguyên Hạo đáng yêu như lúc này, những giây phút lão ở cạnh tên Vạn thần côn này chả khác nào địa ngục.

- Lão bị sao thế?

Nguyên Hạo nghệch mặt ra, nhìn cảnh Huyết lão bình thường lạnh lùng giờ như đứa con nít đang túm lấy tay áo hắn sụt xùi rơi lệ. Không ổn nha, Nguyên Hạo lập tức cảnh giác, hắn vội quên đi Tiểu Vô vì hắn nhớ đến một kẻ đáng sợ không kém: Vạn Thiên Thư. Một bóng đen khác bất chợt cũng nhanh như cắt phóng đến ôm chầm lấy Nguyên Hạo

- Nguyên Hạo, ta cũng nhớ ngươi quá à

Nguyên Hạo chết đứng như tượng đá, Huyết lão quái thì ré lên như bị thọt tiết rồi lồm cồm lủi chạy ra xa ngay. Lão còn ngoái lại nhìn Nguyên Hạo một cách đồng cảm, nhưng cũng lóe lên ánh mắt kính phục. Thật là khí tiết nha, gặp chuyện vậy mà vẫn đứng vững vàng được như thế. Nhưng lão nào biết giờ phút này Nguyên Hạo hắn khóc đâu ra nước mắt, từ lúc sinh ra đến giờ chưa có người yêu, thế mà giờ lại bị một tên nam nhân ôm ấp như thế. Sốc, thật sự bi kịch nhân gian mà.

- Ngươi làm sao vậy Nguyên Hạo? Ngươi quá hạnh phúc khi gặp ta đúng không? Ngoan, bình tĩnh lại nào.

Vạn thần toán hết sức quan tâm vỗ vỗ má của Nguyên Hạo, nhìn hết dịu dàng âu yếm nha. Lúc này Nguyên Hạo mới giật mình ngã chổng vó ra, mồ hôi chảy ướt nền đất, mặt tái ngắt không còn chút máu nào. Tên này mới là đệ nhất, lão tử dám cá Tiểu Vô mà gặp hắn cũng bỏ chạy mất bóng thôi.

- Hì hì không đùa với ngươi nữa, chúc mừng ngươi đã đạt được đại kỳ ngộ. Bây giờ số phận của ngươi chỉ mới bắt đầu thôi

Vạn Thiên Thư đột nhiên nghiêm túc lại, phải nói khả năng diễn xuất của hắn là vô hạn.

- Kỳ ngộ, ngươi nói cái phế căn đó à? Tên gì ấy nhỉ? À hình như là Hư Vô linh căn.

Nguyên Hạo bè dỉu nói, hắn không biết cái gì đệ nhất chứ chém gió mặt dày thì cái linh căn này đúng là vô đối rồi. Vạn Thiên Thư nghe vậy suýt nữa phun ra, nhưng hắn đảo mắt vài cái cũng hiểu sơ sơ vấn đề nên cười xòa nói:

- Trong thiên địa này chỉ có linh căn của ngươi có linh tính thôi, ngươi có hiểu diều đó là gì không? Thử tưởng tưởng ngươi có thêm một đồng đội trong lúc tu luyện thì sẽ ra sao? Hư Vô linh căn không bao nhiêu người biết về nó cả, nhưng những ai biết đều khát khao có được nó dù phải trả giá nào. Vì nó sẽ giúp họ có cơ hội chứng đạo tối cao, nhưng đó là chuyện sau này. Hiện tại, ngươi chỉ còn một nén hương nửa thôi, sau đó ngươi sẽ bị truyền tống khỏi Hư Lộ, những thắc mắc ngươi có thể hỏi linh căn của ngươi. Nó tồn tại không biết bao lâu rồi, có thể cùng với thiên địa này, nên kiến thức nó thôi cũng đủ cho ngươi ngạo thị thiên hạ rồi. Ta chỉ muốn nói vài điều riêng với ngươi.

Vạn Thiên Thư sắc mặt trở nên nghiêm trọng, hắn quỳ một chân xuống vái Nguyên Hạo một cái, ánh mắt bi thương:

- Vạn gia chúng ta, từ biết bao vạn năm xưa, vốn là đệ nhất thần toán trong ngũ đại tiên tri gia tộc lớn nhất thần giới. Sau việc tiên đoán sấm truyền của Hư Lộ, rất nhiều trưởng lão trong ngũ đại gia tộc đã ngã xuống. Khi đó mọi người luôn tin tưởng vào lời tiên tri và quyết tâm sẽ bảo hộ cho bí mật muôn đời, chờ người mà Hư Lộ lựa chọn đến để giao chìa khóa cho hắn. Gia tộc ta chính là người thủ hộ chính của bí mật đó, nhưng thế sự thay đổi,rất lâu sau các gia tộc khác đã không còn tin vào tổ huấn. Bọn họ đã nhiều lần kiến nghị muốn chúng ta giao ra chìa khóa để tìm hiểu về bí mật muôn đời, chúng ta đã kiên quyết phản đối. Thế là đến một hôm, tứ đại gia tộc đã liên kết với những kẻ ngoài để tấn công vào Vạn gia...

Nói đến đây, mắt của Vạn Thiên Thư đỏ ngầu lên, hai tay nắm chặt, nghe được cả tiếng xương kêu răng rắc.

- Chúng ta đã chiến đấu vô cùng quả cảm, trận đánh đó hết sức khốc liệt, diễn ra suốt 3 ngày liền nhưng bọn viện binh của chúng rất mạnh. Cuối cùng các vị trưởng lão và cha ta, gia chủ Vạn gia đã liều mạng mở đường máu để ta, nhị ca và đại tỷ phá vòng vây chạy ra. Nhưng giữa đường bị truy đuổi, nhị ca ta đã bị bọn chúng đuổi kịp, sống chết chưa rõ, ta đã đoán mệnh cho nhị ca nhưng không được. Cuối cùng để đánh lừa bọn địch, đại tỷ ta cũng dắt hết mọi người đánh lừa chạy theo hướng khác, người đã giao lại chìa khóa của bí mật muôn đời cho ta nắm giữ. Ngươi có biết ta đã từng rất hận ngươi không? ta hận Hư Lộ, vì nó mà gia tộc ta đã bị phục kích, gần như tất cả đều đã ngã xuống. Sau này, ta biết được, vốn bọn họ cũng ganh ghét với gia tộc ta từ lâu, chỉ là e ngại thực lực của chúng ta thôi. Ngươi... Từ bây giờ ngươi phải tự mình bước đi, nếu ngươi có thể đến được thần giới, lúc đó mới có thực lực đưa ta ra khỏi Hư Lộ này. Lúc đó, Vạn Thiên Thư ta sẽ vì ngươi mà cống hiến sức mình.

Nguyên Hạo nhìn Vạn Thiên Thư thật sâu, giờ này tên kia không còn là gã biến thái sặc sỡ nữa mà là một người đầy nghị lực mạnh mẽ. Rõ ràng tên thần côn đã chịu sự truy đuổi gắt gao, đau khổ thương tâm rất nhiều, hắn mang theo ý nguyện của cả một gia tộc trên vai mình. Lúc này một luồng lốc xoáy hiện ra, hướng Nguyên Hạo mà đến nhưng hắn không quan tâm, hắn bước đến đặt một tay lên vai Vạn Thiên Thư kiên nghị nói:

- Ta không biết an ủi kẻ khác, ta chỉ có thể nói nếu Nguyên Hạo ta có ngày như ngươi nói. Ta nhất định sẽ giúp ngươi đòi lại tất cả những gì Vạn gia các người đã hứng chịu. Giờ ngươi hãy buông bỏ xuống đi, ôm hoài một thứ chắc ngươi cảm giác mệt mỏi lắm.

Dứt lời thì Nguyên Hạo cũng bị cuốn mất vào dòng xoáy, chỉ còn lại Vạn Thiên Thư đứng đó. Bóng gã hết sức tịch liêu, gã chưa từng quên mối thù gia tộc và trách nhiệm của mình. Bước từng bước dài đến gần Huyết lão, gã không nhìn nói với một giọng điệu đầy chất nam tử khác ngày thường:

- Về thôi lão, ta mệt mỏi rồi.

---------------

Đông đại lục, có hàng trăm quốc gia lớn nhỏ khác xen kẽ nhau, ở An Nam quốc, một quốc gia thuộc dạng nhỏ bé nhất cách Đông Vũ quốc cũng không xa lắm, chiến sự đang diễn ra khá gay gắt. An Nam quốc nằm trong khối thập quốc Hành sơn, tức là gồm mười quốc gia nhỏ xíu có lãnh thổ được dãy núi Hành sơn chạy dọc qua. Bản thân các nước này tuy nhỏ bé nhưng lại không hề đoàn kết, cứ đánh nhau suốt ngày nên dân chúng lầm than vô cùng. Cũng may vì tài nguyên thập quốc quá kém nên không nước lớn nào hứng thú với họ cả nên các cuộc chiến chỉ là nội bộ lẫn nhau thôi, An Nam quốc trong đó lạ thuộc hàng yếu nhất nên chủ yếu phòng ngự chứ không thể đi xâm chiếm các nước khác được.

Lạc thành nằm ở biên giới An Nam quốc, là nơi đầu chiến tuyến, các cuộc tấn công của các nước là hết sức khốc liệt. Tướng giữ thành là Trần Mưu, cực kỳ dũng mãnh, chính nhờ ông mà Lạc thành vẫn giữ vững sau nhiều năm khói lửa. Hôm nay ông đang cùng các tướng lĩnh họp khẩn cấp, hai nước sát bên là Triệu quốc và Lương quốc liên kết với nhau nhằm xâm lấn An Nam quốc. Nhận được tình báo, Trần Mưu lập tức triệu tập mọi người bàn mưu lập kế. Thấy bộ hạ đến đông đủ, Trần thống soái đập bàn tuyên bố:

- Hôm nay ta triệu tập khẩn cấp các ngươi đến đây là vì có tin tình báo hết sức quan trọng. Triệu quốc và Lương quốc đã cấu kết vời nhau đem hai mươi vạn đại quân sang xâm chiếm nước ta. Lạc thành chúng ta bằng mọi giá phải cản bước quân thù bằng mọi cách, các tham mưu tướng lĩnh có mưu lược gì hãy nêu ra để chúng ta cùng thảo luận.

Trần Mưu nhìn lướt qua mọi người, một lão tướng nhìn dày dạn kinh nghiệm đứng ra chắp tay nói:

- Theo mạc tướng thấy thì chênh lệch về quân số quá lớn, chúng ta nên tử thủ trong thành, đợi viện binh đến mới là thượng sách.

- Chênh lệch quá lớn, theo hạ thần chúng ta phải di dời dân chúng trước rồi cho quân đội lui binh về Quảng Hà thành có trọng binh canh giữ để phòng ngự thì khả năng sẽ tốt hơn.

Lại một vị tướng nữa đứng ra ý kiến, nhất thời cả đại sảnh ồn ào hẳn lên. Mọi người nhất thời không thống nhất ý kiến, ngay cả Trần Mưu cũng khó xử. Đây chính là một trong những trận chiến lớn nhất đời cầm binh của ông, sai một bước sẽ ảnh hưởng rất nghiêm trọng. Ánh mắt lóe lên, Trần Mưu vung tay nói lớn:

- An Nam chúng ta chiến đấu bảo vệ bờ cõi, tại thiên chứng giám. Nay bỏ thành hay tử thủ thật sự là là quyết định không dễ dàng, tính mạng mấy vạn dân chúng, ta không thể tùy ý được nên ta muốn xin ý chỉ trời cao. Hãy triệu hồi pháp sư của Lạc thành đến làm phép cầu cúng đi

Một canh giờ sau, đàn cầu trời được lập trên đài cao phủ thành chủ, mọi người đều tín tâm cầu khấn. Thành chủ và Trần Lưu nghiêm trang thấp hương, hai hàng dài đạo sĩ không ngừng niệm kinh chú. Lúc này trời bỗng nỗi gió sét lên dữ dội, mây đen che kính, một con đường âm u hiện ra giữa không trung. Tất cả đều khiếp đảm, vội quỳ lạy liên hồi, Trần Mưu chỉ hi vọng cầu cúng lấy niềm tin cho mọi người không ngờ lại động lòng trời cao thật sự. Một cơn lốc xoáy truyền thẳng xuống tế đàn rồi rút đi, chỉ để lại một người đứng hiên ngang. Thần, nhất định là thần nhân xuống giúp chúng ta đánh đuổi bọn giặc rồi. Tất cả mọi người quỳ rạp, lệ nóng oanh tràn.

- Ta đang ở đâu đây nhỉ?

Nguyên Hạo sau khi bớt choáng do truyền tống thì thấy rất nhiều người đang quỳ lạy mình, cảm giác có gì không đúng. Hắn không biết mở lời thế nào thì đột nhiên Trần Mưu đứng dậy đi đến trước hắn ôm quyền kinh cẩn, sau đó hét lên với mọi người:

- Đây là trời cao phái sứ giả xuống giúp chúng ta diệt giặc, bảo vệ quê hương. Trận này nhất định chiến thắng.

Tất cả đều khí thế hào hùng gào thét hai từ chiến thắng theo Trần nguyên soái, tiếng van khắp cả Lạc thành. Cứu tinh đã đến, chúng ta sẽ liều mang với kẻ thù.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT