Báo lỗi

Hư Lộ

Chương 40: Đội trưởng Phong Ảnh

Ta kháo, linh lực của ngũ hành sao? Năm nguồn linh lực phối hợp độ khó đến mức nào cơ chứ? Đã vậy còn thêm Phong thuộc tính linh lực nữa chứ. Nói vậy chẳng phải chỉ có ca đây mới có thể thực hiện tốt nhất sao. Khương Thượng nghe thấy khẩu quyết thực hiện cũng giật mình:

- Việc năm người cùng phối hợp linh lực không hề đơn giản, nó đòi hỏi sự ăn ý cực cao cũng như tu vi phải tương đương nữa. Theo ta được biết cũng có những nhóm họ tu luyện ngũ hành tương hỗ nhưng tỉ lệ thành công cho việc này không cao vì ngoài tu vi ra thi để khống chế linh lực đòi hỏi linh hồn lực cũng phải có thành tựu đáng kể. Phong thuộc tính vốn không thuộc ngũ hành căn bản, nhưng cũng không phải quá hiếm có, cái hồn kỹ này lý thuyết có thể thực hiện được dựa trên nhóm sáu người. Tuy nhiên thực tế độ khó là không tưởng.

- Haha, nói như vậy chẳng phải cái này sinh ra để dành cho con hay sao. Bản thân con có mọi loại thuộc tính linh lực và có thể cùng khống chế chúng với nhau. Tuy vậy con không dám chắc mình khống chế linh lực không phạm sai lầm a.

Nguyên Hạo cũng không phải ngốc, hắn hiểu rõ mình còn yếu kém rất nhiều mặt nên cứ khinh cử vọng động thì nguy cơ thất bại rất lớn.

- Làm không được thì thử nghiệm đến khi nào làm được thì thôi. Cường giả nào không phải khổ luyện chứ tên não nhỏ.

Vừa định mở miệng thì Khương Thượng đã bị một tiếng nói thân quen cất lên chen ngang khiến cho lão và Nguyên Hạo đều ánh mắt quái dị quay lại nhìn.

- Hai ngươi nhìn cái gì? Ta nói các ngươi đúng là số cha con nha, cả hai đều ngờ nghệch như nhau. Khương Thượng, ngươi định hỗ trợ hắn phải không. Ngươi có nghĩ Hồn kỹ bị kẻ khác tác động quá nhiều hậu quả sẽ thế nào không? Cho dù không sao thì nếu ngươi suốt ngày bảo bọc chúng nó thì bao giờ chúng nó mới trưởng thành. Vả lại bản thân ngươi cũng phải tu luyện, hiện tại ta nhắc nhở ngươi không còn la thần cấp nữa đâu đấy. Còn ngươi, tên não nhỏ, ngươi muốn là chủ nhân của ta thì ngươi phải chứng minh bản lĩnh cùa mình. Ngươi muốn bảo vệ người thân, thì phải mạnh mẽ, không lẽ ngươi muốn Khương Thiên phải vì ngươi mà thập tữ nhất sinh như lần trước sao?

Vừa xuất hiện, Tiểu Vô đã không cho cha con Nguyên Hạo tí mặt mũi nào cả. Biết là lời thật mích lòng, nhưng Khương Thượng vẫn có cảm giác mặt mình nóng lên, khiến lão ho khan vài tiếng. Còn Nguyên Hạo thì hai mắt long lên, câu nói của Tiểu Vô như cái tát vào mặt hắn. Cách đây chưa lâu, chính Khương Thiên đã không tiếc mạng sống để cứu hắn, vậy mà giờ hắn lại ở đây khoái hoạt, còn có cảm giác thành tựu nữa chứ. Trong khi thật sự bây giờ hắn vẫn chỉ là con kiến hôi trong tu chân giới mà thôi, thậm chí không bằng con kiến nữa. Xiết chặt nắm đấm của mình, Nguyên Hạo bước sang một góc ngồi xuống tĩnh tâm lại bắt đầu thao luyện khống chế linh lực, hắn chỉ buông ra một câu nói khàn đục đầy cương quyết:

- Ta sẽ không để bất cứ người thân nào vì ta mà phải chịu thiệt nữa. Kể cả ngươi... Tiểu Vô.

Không có quá nhiều lời hứa hẹn vô nghĩa, Nguyên Hạo hiểu muốn làm được những điều đó thì hắn phải nỗ lực rất nhiều. Suốt một tháng sau đó, Nguyên Hạo dành hầu hết thời gian cho việc rèn luyện khống chế linh lực dưới sự chỉ dẫn của Khương Thượng. Trong khi đó, liên quân hai nước đã không ngừng tiến sát Lạc thành, Trần Mưu mỗi ngày đều chạy đến xin gặp nhưng đều bị Khương Thượng từ chối. Đối với lão thì việc nhỏ nhặt này thì sao có thể phiền nghĩa tử của mình đang tu luyện được chứ, ta khinh. Chính vì vậy, dù ngoài kia dầu sôi lửa bỏng thế nào thì bên trong khu vực biệt lập của Nguyên Hạo vẫn thái bình như không có gì xảy ra. Vào lúc này Nguyên Hạo đang tập trung tối đa để vận chuyển linh lực, năm vòng xoáy ngũ sắc quấn lấy nhau hết sức nhịp nhàng. Đây là thành quả khổ luyện của hắn suốt ngày đêm, nhưng Hư Vô linh căn cũng tạo điều kiện cho hắn rất nhiều. Không chỉ có thể tạo ra tất cả loại linh lực thuộc tính khác nhau mà cảm giác về linh lực của hắn cũng vô cùng rõ ràng. Bề ngoài thì là năm loại khác nhau, nhưng Nguyên Hạo thấy trong cơ thể hắn tất cả vốn dĩ là một thể. Điều hắn còn thiếu để rèn luyện là phân tách linh lực ra theo từng mức độ khác nhau theo ý của mình, nếu để cho những người khác biết họ sẽ phải líu lưỡi mà nhìn. Đây không phải là vấn đề mà cấp bậc Ngưng Khí kỳ có thể làm a. Linh hồn lực của Nguyên Hạo cũng tiến bộ thần tốc khiến Khương Thượng phải hốt hoảng. Lão từng gặp nhiều kỳ tài nhưng quái thai như tên này thì mới gặp lần đầu. Kỳ thật, Nguyên Hạo không nói cho lão biết trong thời gian qua ngày nào hắn rèn luyện linh hồn lực dưới sự giúp đỡ của Tiểu Vô. Có thể nói Hư Vô linh căn chính là kỳ vật tuyệt thế, khi bước vào không gian của Tiểu Vô tu luyện, khả năng cảm nhận của Nguyên Hạo như găp thần dược nghich thiên mà tăng tiến vậy. Bởi lẽ Hư Vô linh căn đã tồn tại không biết bao lâu, trong không gian của nó mang theo tất cả những cảm ngộ kỳ diệu từ thời hồng hoang, chính là bảo địa tu luyện linh hồn lực.

Thái độ của Tiểu Vô cũng thay đổi rất nhiều, mặc dù vẫn hay ra vẻ nhưng nó tỉ mỉ hướng dẫn Nguyên Hạo từng tí. Nếu Khương Thượng nhìn thấy cảnh hai đứa cười đùa giỡn mỗi khi tranh cãi hay nghỉ ngơi thì lão sẽ giật mình a. Chỉ vài câu nói của lão đã đánh trúng tâm lí của Tiêu Vô, giờ đây nó cũng đã cảm thấy được hơi ấm, không còn cô độc tự kỷ như trước nữa. Nguyên Hạo cũng rất vui vẻ, hắn không bài xích Tiểu Vô bao giờ cả. Nguyên Hạo tu luyện chính vì người thân và bản thân mình, đó chính là động lực khiến hắn không bao giờ gục ngũ dù trải qua sóng gió gì.

---------------------------------------------------

Hôm nay, một ngày mùa thu mát mẻ, toàn bộ binh lực và nhân dân Lạc thành đều hết sức căng thẳng. Hai mươi vạn đại quân của Triệu quốc và Lương quốc đã dựng trại ngoài thành hai mươi dặm, khí thế hung hãn như muốn ăn tươi nuốt sống toàn thành. Trần thống soái và thành chủ cùng những tướng lĩnh cao cấp đều đứng bên ngoài biệt viện của Nguyên Hạo chờ đợi. Lòng của lão giờ như lửa đốt nhưng vẫn phải đợi tiên nhân bế quan ra, hắn không dám tự tiện xông vào. Phải biết tiên nhân mà tức giận thì còn đáng sợ hơn hai mươi vạn quân địch ngoài kia a.

Bên trong phòng lúc này, Nguyên Hạo đang hướng ngũ hành linh lực cuộn vào với nhau quấn lấy linh hồn của tên kim đan tu sĩ.

- Được rồi, bắt đầu dẫn Phong linh lực vào đi

Tiểu Vô và Khương Thượng đứng hai bên hỗ trợ, họ cũng lo lắng Nguyên Hạo thất bại bị phản hệ thì nguy hiểm. Sau khi đã ổn định ngũ hành thuộc tính thánh một quả cầu tròn bao quanh linh hồn, lúc này một tia phong thuộc tính màu trắng như ánh dao từ tay Nguyên Hạo truyền ra xâm nhập vào trong. Vừa xuyên qua lớp linh lực ngũ hành, phong linh lực khấy động dữ dội làm quả cấu có nguy cơ bị vỡ tan.

- Yên cho ta

Khóe miệng đã chảy máu vì tinh thần bị chấn động làm tổn thương nhẹ nhưng Nguyên Hạo vẫn giữ vững trạng thái của mình. Đẩy mạnh hơn nữa linh hồn lực vào để áp chế, sau vài khắc Nguyên Hạo cũng ổn định được 6 nguồn linh lực. Tiểu Vô và Khương Thượng cũng thở phào một hơi.

- Bây giờ đến khâu cuối cùng, dùng hồn lực để nuôi dưỡng âm hồn

Trong ma đạo tu luyện thì đa số sẽ hấp thu âm hồn chuyển hóa thành linh lực, cái này sẽ có thất thoát nhất định. Chỉ có một số tu linh hồn lực mới giữ lại hình thành hồn lực cho mình, nhưng không ai bá đạo như Nguyên Hạo. Hắn có thể chuyển hóa hồn lực thành linh lực 100% mà không hề sợ thất thoát, đặc biệt hơn hắn đã phát hiện hắn có thể chuyển hóa linh lực thành hồn lực ngược lại. Đây chính là nghịch thiên cực kỳ, phải biết linh hồn lực đáng giá thế nào. Hồn kỹ vốn ít ỏi, nếu đánh nhau với một tên mà linh hồn lực được cung cấp liên tục từ linh lực thì đấu thế nào nữa. Đáng tiếc Nguyên Hạo của chúng ta còn nghĩ việc chuyển đổi đó là chuyện hiển nhiên bình thường, hắn mà nói ra chắc cả khối người phun nước bọt dìm chết hắn rồi. Người ta vạn năm chưa ai làm được, ngươi thì cho rằng đó là chuyện nhỏ, thế thứ gì là to hả. Chính nhờ linh hồn lực dồi dào nên âm hồn trong quả cầu rung động ầm ầm như đang cố gắng hấp thu thật nhiều, càng thêm mạnh mẽ. Nửa canh giờ sau, Nguyên Hạo cũng ngã ra thở dốc ngừng tay, hắn đã dùng hết sức của mình để tạo ra tên âm hồn đầu tiên cho đội quân âm hồn danh chấn khắp linh giới sau này. Nhìn tên âm hồn trắng xóa, nhưng lại nhỏ như trái banh nhìn khá dễ thương, Nguyên Hạo cười to đắc ý:

- Haha, cuối cùng ta cũng thành công rồi. Ngươi chính là âm hồn binh sĩ đầu tiên của Nguyên Hạo này. Ta đặt tên gì cho ngươi đây nhỉ? Tên nào phải oách tí. Ngươi vốn từ Phong thuộc tính là chính. Hừm, gọi ngươi là Phong Ảnh đi, đến như gió, đi vô ảnh haha. Ngươi sẽ là đội trưởng đội tình báo của ta sau này.

Nhìn Nguyên Hạo nhảy nhót nhí nhố, Phong Ảnh cũng đung đưa theo nhìn khá tức cười. Khương Thượng và Tiểu Vô một bên cười khổ lắc đầu, tên này nhiều lúc nhìn không chững chạc tí nào. Trong lòng ngập tràn hài lòng, Nguyên Hạo bắt đầu ngắm nghía Phong Ảnh.

- Hử, theo hồn kỹ thì tên này có thể ẩn tàng cực giỏi. Ngươi biểu diễn tốc độ và khả năng ẩn nặc cho mọi người xem tí đi Phong Ảnh.

Nguyên Hạo vừa nói xong, cả Tiểu Vô và Khương Thượng cũng hứng thú chăm chú nhìn xem khả năng của tên âm hồn này đến đâu. Phong Ảnh như có linh trí, gật đầu một cái rồi cơ thể như nhạt đi trong một khắc rồi lại như cũ.

- Nó vừa làm gì vậy?

Nguyên Hạo nhăn mặt khó hiểu, Khương Thượng chắt lưỡi cảm thán:

- Tốc độ kinh khủng thật, trong một khắc vừa rồi nó đã bay mấy vòng Lạc thành rồi.

- Cái gì? Mấy vòng Lạc thành chỉ trong nháy mắt?

Nguyên Hạo trợn tròn hai mắt lên, cái tốc độ này khác gì hỏa tiễn ở địa cầu cơ chứ.

- Không sai, tốc độ rất tốt, xứng đáng để truy tung và thám thính. Theo ta thấy chỉ có Nguyên Anh kỳ mới có thể bắt được nó thôi, nhưng hình như âm hồn này có thể phát triển. Hắc hắc ta cũng mong chờ không biết cực hạn của tên nhóc này nhanh đến mức nào a.

Quá tuyệt! Nguyên Hạo ánh mắt chảy bỏng nhìn và Phong Ảnh. Hắn cũng không cần xem kỹ năng ẩn nặc của nó nữa, tốc độ bá đạo thế thì ngán gì ai rượt nữa chứ. Nó là do ca tạo ra đó nha, ca quả là thiên tài mà hắc hắc.

Đúng lúc này, một tiếng nói vang lên khắp cả Lạc thành:

- Chỉ là một thành trì nhỏ mà thôi, hắc hắc. Bọn ngươi mau mau mở cửa ra đầu hàng, rồi dâng rượu ngon mỹ nữ lên cho gia gia thưởng thức nào.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT