Báo lỗi

Hư Lộ

Chương 7: Âm mưu thâm độc - Tử cục

- Lấy cho hắn xô nước để tỉnh ngủ đi

Phàm đại úy cười lạnh, giở trò với ta sao, 10 năm trong nghề phải lấy cung biết bao tên tội phạm cộm cán lì lợm, dù mày diễn trò thế nào cũng không thể qua mặt được tao đâu.

2 tên cai ngục vâng dạ rồi lấy 1 xô nước lạnh dội thẳng vào Nguyên Hạo, xong 1 tên lại túm lấy cổ Nguyên Hạo lôi dậy.

"Chát"

1 bạt tay bất ngờ giáng vào mặt tên cai ngục, hắn trừng mắt lên cảm giác không tin được.

- Dám phá giấc ngủ của lão tử, lũ gia nhân Triệu gia các người đối xử khách quý vậy à.

Nguyên Hạo lờ mờ tỉnh dậy giận dữ, hắn còn tính bồi thêm vài chiêu karate nữa thì tên cai ngục đã ném hắn như giẻ rách vào vách tường.

"Nga"

Khương Thiên vội lao đến đỡ hắn

- Nguyên Hạo ca, chúng ta bị bắt vào lao ngục rồi, huynh mau tỉnh lại đi, bọn chúng rất hung dữ a.

Nguyên Hạo ngơ ngác, hắn nhìn Khương Thiên, rồi lại nhìn đám cai ngục, rồi ngắm nghía tổ trọng án, cuối cùng hắn phá lên cười haha

- Mày cười cái gì đó

Tên cai ngục quát

- Ta say quá rồi, giấc mơ cứ y như thật đấy nhỉ, haiz mà tại sao lại mơ ra 1 đám cơ bắp thế này, mỹ nữ đâu không thấy.

Nguyên Hạo kinh đạm phong vân mỉm cười lắc đầu bâng quơ.

- Đưa vào Phòng

Phàm đại úy ra lệnh cụt ngủn, hắn không quan tâm cù nhây với tên kia, hắn sẽ kết thúc mọi thứ nhanh thôi.

---------------------------

Bệnh Viện Nam Kinh.

Đèn phòng cấp cứu đã tắt, viện trưởng Điền Bá dẫn đầu đi ra, hắn cuối cùng cũng thả lỏng được rồi.

- Ông nội tôi đã qua cơn nguy hiểm chưa Viện trưởng, có kết quả chưa?

Triệu Khánh Tuyết vội vàng nhất, cô đã khóc suốt đêm, tinh thần rối loạn, chỉ cần 1 tin tức không tốt thôi cũng sẽ đánh gục cô vào lúc này.

- Thưa Cô Triệu, Lão gia... không....

Triệu Tử Phi và Tư Dao bước đến bên cạnh con gái

- Anh cứ nói đi Viện Trưởng, chúng tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi

Triệu Tử Phi thở dài nói

- Không, Triệu ủy viên, Triệu lão gia không có vấn đề gì cả, chỉ là chúng tôi không tìm ra độc tố trong người ông mặc dù đã làm mọi cách rồi. Điều kinh dị nhất là căn bệnh lạ của lão gia cũng tự dưng biến mất rồi, thật là kỳ tích a.

Viện Trưởng run run nói, ông ta hiểu việc này đáng sợ đến mức nào, 1 năm trước, ông đã mời toàn bộ bác sĩ giỏi nhất tỉnh Hà Giang về để nghiên cứu căn bệnh Triệu lão gia nhưng cuối cùng đều không có kết quả, theo suy đoán, Triệu lão gia không thể sống hết năm nay nhưng hiện giờ căn bệnh đó lại tiêu thất như chưa từng tồn tại.

Triệu Khánh Tuyết mừng như điên, nhưng cô sực bừng tỉnh, chẳng lẽ thằng nhóc đó thật sự chữa khỏi cho ông mình rồi sao, vậy mình đã trách oan người tốt mất rồi, cô vội quay lại níu tay cha mình

- Papa, con đã trách lầm 2 anh em điều trị cho ông nội rồi, họ thật sự chữa được bệnh của ông á, papa báo cảnh sát thả họ ra đi.

Ánh mắt của Triệu Tử phí lóe lên 1 cái, ông mỉm cười xoa xoa đầu con gái

- Tuyết nhi ngoan, đừng lo, ba sẽ nói cảnh sát không những thả họ ra còn chiêu đãi nồng hậu nữa, con và mẹ vào thăm ông nội đi, ba cần cảm ơn viện trưởng Bá đây rồi vào sau

Triệu Tử Phi quay sang mỉm cười với Điền Bá

- Anh Bá, chúng ta vào phòng anh uống trà nói vài câu nhé

Triệu Tử Phi Khóa cửa ngay khi vào phòng, gã mỉm cười vỗ vỗ vai Điền Bá

- Viện Trưởng Bá, bệnh viện anh rất tốt, tôi không nghĩ cha mình lại có thể thoát khỏi căn bệnh kia.

Điền Bá cảm thấy câu nói của Triệu Tử Phi đầy rét lạnh, nhưng gã cũng lăn lộn cả đời, nên vội đáp:

- Triệu tiểu thư kể là do 2 anh em lang y đã chữa hết cho Lão gia, chúng tôi nào có làm gì mà dám nhận công

Triệu Tử phi nhìn Điền Bà đầy ý vị

- Không, tôi không lầm, tôi chỉ biết bệnh viện các anh đã cứu cha tôi thoát khỏi bị đầu độc, đồng thời còn chữa được bệnh nan y của ông ấy nữa

Điền Bá giật mình, hắn cảm thấy vị Triệu ủy viên trước mắt này không đơn giản, Triệu ủy viên đã nói vậy nghĩa là muốn mọi công lao đều thuộc về bệnh viện Nam Kinh gã

- Tôi cũng biết anh đã theo đuổi chức chủ tịch ngành y tế tỉnh Hà Giang lâu rồi, nhưng vẫn không được, nếu tôi thành công đắc cử thị trưởng, tôi nghĩ tôi có thể ủng hộ làm 1 trợ lực lớn cho anh

Ánh mắt của Điền Bá nóng rực lên, gã đã theo đuổi chức vị đó nhiều năm nhưng trong tỉnh Hà Giang quá nhiều ứng cử viên nặng ký và gã cũng không có chỗ dựa để leo lên được, gã cúi đầu trầm tư im lặng. Ta không thể bỏ lỡ cô hội này, Điền Bá gã không thể chỉ giậm chân ở chức viện trưởng này, gã cắn răng nhìn thẳng vào Triệu Tử Phi, nghiêm trang nói

- Anh cần tôi làm gì

--------------------------------------------------

Giọng Tiêu Tổng Trưởng mệt mỏi vang lên

- Mọi việc vẫn theo kế hoạch anh Triệu, 2 thằng nhóc đó có khai hay không thì Lý gia sẽ không thoát khỏi bố cục của chúng ta đâu

- Hảo, tên Điền Bá kia cũng khá hiểu chuyện, thông tin sẽ được bưng bít hết, lũ bác sĩ này cũng không phải đầu đất a. Giờ tôi sẽ nhờ cánh nhà báo chuẩn bị chờ tấn công Lý gia thôi

- Haha Chắc Lý gia có năm mơ cũng không nghĩ Triệu huynh lại có thể dàn dựng kế hoạch sâu như vậy, cả Triệu lão cũng......

- Lão sống quá lâu rồi, thật ra tôi cũng không muốn nhưng chỉ có hạ độc lão thì mọi người mới dồn hết mũi nhọn vào kình địch Lý gia được, cũng may mạng lão còn tốt, thôi, tôi phải đi xử lý tiếp, anh giải quyết gọn gàng rồi báo tôi

Tiêu Tổng Trưởng ngã người xuống ghế, lão cảm giác mình đang hợp tác với 1 con sói thật sự, quá ác độc rồi, đêm nay thật quá dài, lão châm điếu xì gà rồi lại nhấc điện thoại lên

--------------------------------------------------------

- Bắt đầu từ mày

Phàm đại úy cười lạnh nhìn Nguyên Hạo, gã quơ quơ con dao sắc nhọn trên tay mình như cành bướm.

- Tao không muốn tốn thời gian, cứ tao đếm 5 tiếng, mày không trả lời thì tao sẽ lấy đi 1 ngón tay của mày, yên tâm con dao này rất bén, cắt xương như cắt củ cải thôi. Bắt đầu, Mộ...t....

Gã còn chưa kịp đếm xong số một thì Nguyên Hạo đã sùi bọp mép guc xỉu rồi.

- Mày Nghĩ trò giả chết này thì tao sẽ tha à, vậy thì để tao cắt hết bàn tay mày coi mày con giả bộ đến đâu

Khương Thiên thấy Phàm đại úy đi đến Nguyên Hạo thì lao ra chặn lại

- Sao ông ra tay tàn ác quá vậy. Tôi đã nói là Triệu gia gia là do tôi chữa bệnh, không liên quan gì Hạo ca hết.

Phàm Đại úy túm ngay đầu của Khương Thiên, ánh mắt như lang sói

- Nếu mày muốn mày và nó được tha, thì mau khai ra kẻ đứng phía sau cho tao, đừng để tao bực lên rồi hối hận không kịp

Khương Thiên cảm giác tên trước mặt này thật sự nói sẽ làm, nhưng không có nghĩa là cậu sợ hãi

- Không ai sai khiến chúng tôi hết, tôi thật sự biết chữa căn bệnh đó, tôi muốn gặp Triệu gia gia, mau thả chúng tôi ra

- Phàm đại úy không kiên nhẫn, hắn chụp lấy bàn tay Khương Thiên, giơ con dao xả xuống 1 đường sáng

"Bụp"

Lúc này thì Nguyên Hạo bỗng nhiên chồm dậy, lao người ủi thẳng vào Phàm đại úy khiến gã bị ngã ra con dao lệch đi trong nháy mắt

- Hạo ca

Khương Thiên mừng rỡ kêu lên

- Đứng ra sau lưng của huynh, tên này rất nguy hiểm

Nguyên Hạo tự chửi hắn cả ngàn lần, hắn không biết ma xui quỷ khiến nào mà đang giả chết lại lao ra giúp thằng nhóc này. Anh hùng không phải những lúc như thế này a. Nói thế nhưng Nguyên Hạo vẫn giữ vững tư thế hiên ngang chắn trước Khương Thiên. Khương Thiên chụp lấy tay Nguyên Hạo đầy xúc động

- Hạo ca, anh thật dũng cảm, Trừ cha em ra không ai liều mình vì em hết

Nguyên Hạo khoát tay

- Bảo vệ chính nghĩa, kẻ yếu là định mệnh của anh

- Nhưng Hạo ca, để đệ xử lí vết thương giùm huynh, chân huynh bị con dao ghim vào rồi kìa

Nguyên Hạo đang thấy mình tỏa sáng nhìn xuống chân, chỉ kịp hả 1 tiếng rồi ngã ra xùi bọt mét xỉu thật sự


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT