Báo lỗi

Khoa Kỹ Vấn Đạo

Chương 188: Những vụ mất tích

Moyock, Mỹ

Đêm đã về khuya, trên vùng bình nguyên rộng lớn bầu trời không bị che chắn bởi các tòa nhà cao tầng đang tràn ngập ánh sáng lấp lánh của những vì sao. Trời hôm nay khá trong nên có thể dễ dàng quan sát cả dải ngân hà vắt ngang trời như một làn lụa mỏng.

Không gian khá yên tĩnh, thậm chí ngay cả trong khu căn cứ quân sự vốn luon tấp nập các hoạt động diễn tập của Blackwater cũng đã ngưng ồn ào những tiếng la hét và tiếng đạn nổ. Binh sĩ đã được phép nghỉ ngơi sau một ngày luyện tập mệt nhọc để lấy lại sức lực cho buổi huấn luyện khắc nghiệt vào hôm sau.

Tất nhiên không phải ai cũng đã chìm vào giấc ngủ bởi đâu đó ở một vài nơi trong khu căn cứ, ánh đèn phòng ngủ vẫn sáng. Ví dụ như trong căn nhà dành riêng cho vị đoàn trưởng Bernard Ebbers chẳng hạn.

Lúc này, Bernard vừa mới chậm rãi đẩy cửa phòng tắm đi ra. Trên người ngoài chiếc quần con thì hoàn toàn ở trần để lộ ra cơ thể rắn chắc với những khối cơ bắp đầy tính bạo tạc.

Bernard đi tới trước tủ lạnh đang định mở cửa lấy ra một lon bia thì bỗng nghe thấy một tiếng động nhẹ. Như có giác quan thứ sáu, hắn quay ngoắt người ra phía sau quát lớn:

- Ai?

Bernard mở mắt trừng trừng nhưng không có âm thanh đáp lại câu hỏi của hắn, trong phòng ngoài hắn thì vắng lặng không một bóng người.

Bernard nhíu mày nghi hoặc, hắn rõ ràng vừa nghe thấy tiếng đồ vật bị di chuyển trong nhà, âm thanh dù rất nhỏ nhưng bằng thính lực khá tốt của mình Bernard vẫn có thể nhận ra.

Nhìn ngó thêm một hồi không phát hiện ra cái gì, Bernard mới khẽ lắc đầu tự mắng bản thân:

- Hừm… Mình quá đa nghi rồi! Nơi này thì ai vào được chứ!

Bernard nhếch miệng cười nhạt rồi quay lưng định tiếp tục kéo cánh cửa tủ lạnh thì một giọng nói khiến lông tóc toàn thân hắn dựng đứng:

- Chào Bernard!

- Chết tiệt!

Bernard quả không hổ là đặc nhiệm tinh nhuệ của SEAL, hắn phản ứng cực nhanh. Ngay khi vừa nghe có âm thanh lạ hắn không đột nhiên hốt hoảng như người khác mà đổ người lăn tròn về phía giường rồi nhanh tay rút ra một khẩu Glock có gắn giảm thanh từ dưới gối, lăm lăm chĩa về xung quanh đề phòng.

Bernard tập trung nhất có thể thế nhưng mặc cho hắn có tìm kiếm thế nào cũng vẫn không nhìn thấy một ai xuất hiện, căn phòng ngoài hắn thì chỉ còn những đồ vật vô tri khác.

Bernard không tin có quỷ nhưng bằng linh cảm nhạy bén của mình hắn vẫn cảm thấy có những ánh mắt như có như không đang tập trung lên người mình, điều này khiến Bernard lành lạnh ở sống lưng.

Bernard đang không biết nên giải thích chuyện này thế nào thì giọng nói khi nãy lại tiếp tục vang lên:

- Uhm… Không hổ là cựu thành viên của SEAL! Phản ứng rất tốt!

- Tạch… tạch… tạch!

Lần này thì Bernard lập tức trực tiếp nổ súng bắn thẳng vào nơi mà hắn cho là điểm phát ra âm thanh. Vừa bắn Bernard vừa nhanh chân lùi dần dựa hẳn lưng vào tường để khóa mặt hậu rồi căng mắt quan sát động tĩnh xảy ra xung quanh. Có điều vẫn như lúc trước, ngoài vết đạn nổ làm thủng vách tường thì trong phòng vẫn tĩnh lặng không có chuyện gì khác xảy ra.

Lúc này Bernard bỗng có cảm giác như mình đang tham gia vào trò chơi mèo vờn chuột mà trong đó vai trò chuột thì đương nhiên là của hắn.

Bernard đã tham gia vào rất nhiều chiến dịch, gặp nhiều tình huống bất ngờ nhưng chưa lần nào lại kỳ quái như lần này. Phải hiểu đây không phải là chiến trường với nhiều chướng ngại vật, nhiều lô cốt và chỗ ẩn náu, đây là phòng riêng của Bernard đặt tại sào huyệt của chính hắn, diện tích cũng không quá lớn nhưng Bernard lại không thể phát hiện ra đối thủ ở đâu.

Chính vì hoang mang mà mặc dù trời đêm khá mát mẻ nhưng mồ hôi lạnh bỗng chảy ra lấm tấm trên trán Bernard. Sau giây lát như để giải tỏa đi căng thẳng trong lòng, Bernard quát lớn:

- Mẹ nó, rốt cục mày là thứ chết tiệt gì? Trốn ở đâu thì cút ra đây?

Bernard vừa dứt lời thì một tiếng cười lành lạnh vang lên:

- Ha ha… Được thôi, như ý mày!

Lời nói vừa kết thúc thì đồng thời Bernard bỗng cảm thấy sau gáy trúng phải một cú đập rất mạnh, hai mắt hắn hoa lên rồi từ từ quỵ xuống ngất đi. Có điều trước khi hoàn toàn bất tỉnh, bằng chút ý thức cuối cùng Bernard vẫn kịp nhận ra kẻ vừa ra tay với mình là một người mờ ảo trong trang phục đang lấp lóe một thứ ánh sáng khá là quái dị.

*************

Cùng lúc này, tại Viện nghiên cứu kỹ thuật không gian TQ

- Tiến sĩ, sao giờ này tiến sĩ vẫn còn ngồi ở đây?

Nghe có người hỏi, người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm khẽ ngẩng đầu nhìn lên. Nhận ra là người bảo vệ trực ca, ông ta mỉm cười trả lời:

- À, cậu Lượng hả? Uhm… Tôi đang có chút ý tưởng mới nên cần ngồi lại để tính toán xem thế nào. Có lẽ sẽ kết thúc công việc hơi muộn một chút hoặc sẽ phải ở lại đây qua đêm cũng nên!

Người bảo vệ tên Lượng nghe vậy thì tỏ vẻ khâm phục mức độ đam mê khoa học của người trước mặt, tuy vậy anh ta vẫn lên tiếng nhắc nhở:

- Vâng, vậy tiến sĩ tiếp tục làm xong việc đi ạ. Có điều tiến sĩ cũng nên nghỉ ngơi sớm, ngài là người quan trọng nhất ở trung tâm này nên lại càng cần phải giữ gìn bản thân, sức khỏe mới là quan trọng, ngài có khỏe thì mới cống hiến được nhiều hơn cho đất nước chứ.

Vị tiến sĩ cười xòa gật gật đầu tỏ vẻ cảm ơn rồi không nói gì thêm tiếp tục cắm cúi vào trên trang giấy dày đặc những ký hiệu và thông số khó hiểu.

Người bảo vệ biết khó mà khuyên nhủ được nhà khoa học yêu việc hơn mạng này nên khẽ lắc đầu cười khổ rồi đi ra ngoài, không dám quấy rầy thêm ông ta làm việc nữa.

Còn lại một mình, như để kích thích sự tập trung và đẩy nhanh mạch suy nghĩ, vị tiến sĩ đưa tay lấy bao thuốc rồi rút một điếu châm lửa đốt. Từng làn khói mờ ảo theo đó dần tràn ngập trong căn phòng nghiên cứu.

Vị tiến sĩ này thực ra là một người rất nổi danh. Ông ta chính là Thích Phát Đạt, Viện sĩ Viện công trình TQ đồng thời là Tổng Công trình sư của loạt tàu vũ trụ Thần Châu. Có thể nói Thích Phát Đạt chính là linh hồn, là thuyền trưởng dẫn dắt đội ngũ các nhà khoa học hàng đầu của đất nước TQ sáng tạo nên những thành tựu khoa học vượt bậc, tạo nên những bước tiến cực lớn trong lĩnh vực hàng không, giúp TQ trở thành một trong những quốc gia ít ỏi đưa được người chinh phục không gian. Sơ lược một vài điều như vậy cũng đã thấy được tài năng xuất chúng và vai trò của nhà khoa học này đối với TQ là lớn như thế nào.

Khi này, mải mê với những tính toán, Tiến sĩ Thích Phát Đạt không để ý tới thời gian trôi qua càng không để ý đến những thay đổi xung quanh mình. Nét mặt của ông ta lúc co lúc giãn, tinh thần vô cùng tập trung.

Sau cùng như nghĩ ra được điều gì đó, Thích Phát Đạt vội vàng bỏ điếu thuốc đang cầm trên tay xuống rồi lật một tờ giấy trắng A4 định viết xuống nội dung nào đó thì bất ngờ không gian sau lưng ông ta bỗng nhiên lại nhập nhoạng xuất hiện một bóng người.

Người tới cũng không nói lấy một lời đã lập tức dùng một loại dụng cụ gì đó bắn nhẹ vào sau lưng Thích Phát Đạt. Theo đó bàn tay cầm bút của vị tiến sĩ mới giơ được tới nửa chừng thì bất chợt khựng lại.

- Cạch…

Cây bút rơi xuống đất. Thích Phát Đạt chống vội hai tay xuống bàn nhưng một cảm giác mệt mỏi ập đến, cánh tay dần trở nên vô lực cuối cùng cả người ông ta cũng dần dần đổ gục xuống.

Người bí ẩn khẽ cúi người xuống kiểm tra giây lát đảm bảo đối tượng đã hoàn toàn hôn mê hắn mới đưa tay xốc nách ôm vị tiến sĩ lên rồi vắt qua vai sau đó ấn vào một nút ở bộ trang phục trên ngực.

- Roẹt!

Một luồng ánh sáng màu xanh nhạt lóe lên bao trùm cả hai người sau đó hình dáng bọn họ mờ nhạt dần rồi hoàn toàn biến mất khỏi mắt người thường. Lúc này, nếu không phải trên bàn vẫn còn điếu thuốc đang cháy dở tỏa ra từng làn khói mỏng manh thì không ai có thể nhận ra nơi này là vừa có người vừa tại.

*****************

2h đêm cùng ngày, Khu nhà ở dành cho cán bộ cấp cao của Tập đoàn công nghiệp và khoa học Hàng không vũ trụ TQ

Cánh cửa của một loạt căn phòng bỗng nhiên mở ra. Khóa cửa như đã bị một thứ gì đó phá hủy nhưng lại không hề thấy có ai đột nhập vào bên trong, tình cảnh cứ như cửa ra vào là bị gió thổi bung ra vậy.

Đây là nơi ở của các kỹ sư hàng đầu về công nghệ tên lửa, những người chịu trách nhiệm nghiên cứu và sản xuất khí tài thuộc dự án tên lửa liên lục địa Đông Phong, thứ vũ khí mà TQ tự tin nếu sản xuất thành công thì có thể mang đầu đạn hạt nhân bắn tới bờ kia của Đại Tây Dương, tức là đủ sức uy hiếp tới an ninh của cường quốc kinh tế quân sự số một bây giờ là Mỹ.

Loại tên lửa này được tính toán và thiết kế đủ tinh vi để có thể vượt qua hàng rào phòng vệ dày đặc và hủy diệt các Hàng không mẫu hạm tiên tiến nhất vốn là vũ khí chiến lược trên biển của nhiều quốc gia. Với Đông Phong, các lãnh đạo quân sự của TQ cho rằng bọn họ sẽ cân bằng được sức mạnh tấn công tên lửa với Nga và Mỹ.

Do vai trò cực kỳ quan trọng của loại khí tài này mà chính phủ TQ đã đặt rất nhiều tâm huyết, tiền bạc và nhân lực vào để có thể liên tục cải tiến những hạn chế cũng như nâng cấp các tính năng quan trọng nhằm sớm sở hữu chúng, từ đó tạo ra tiền đề thực hiện nhiều tham vọng chính trị to lớn khác.

Việc đầu tư mặc dù tốn kém nhưng quả thật đã mang lại hiệu quả thực sự khi các thế hệ tên lửa đạn đạo mang đầu đạn hạt nhân ICBM đầu tiên của TQ đã được ra đời. Mặc dù tính năng của nó chưa thể so với các thế hệ tên lửa tiên tiến khác của Mỹ hay Nga nhưng năng lực rút ngắn khoảng cách cũng đã ở trong tầm tay bọn họ. Theo đánh giá của các chuyên gia, nếu dự án còn tiếp tục được đầu tư mạnh mẽ như hiện tại thì chẳng bao lâu nữa TQ chắc chắn sẽ thực sự sở hữu được những con rồng bầu trời này.

Giới lãnh đạo Trung Quốc rất tin tưởng vào điều này và họ cũng đang chờ đợi kết quả sẽ đến trong nay mai. Những nguồn lực tiếp tục đổ về bao gồm tài chính, kỹ thuật và tất nhiên cả phần quan trọng nhất trong dự án này chính là yếu tố con người hay nói cụ thể hơn là đội ngũ kỹ thuật. Do vậy việc duy trì và đảm bảo sự an toàn cho những thành viên chủ chốt trong dự án này cũng là một vấn đề vô cùng quan trọng.

Có điều biết được là như vậy và cũng đã xây dựng các hàng rào an ninh nhưng khả năng bảo vệ tới đâu cũng còn phụ thuộc nhiều vào năng lực của đối thủ bởi lúc này, một sự việc kỳ quái đang được diễn ra tại nơi ở của những nhà khoa học.

Nếu có ai đang quan sát ở những căn phòng của đội ngũ này thì sẽ thấy được một cảnh tượng vô cùng rùng rợn. Theo đó ngay sau khi cánh cửa được mở ra độ chốc lát thì nó bỗng nhiên tự đông được khép, càng kinh hoàng hơn là chủ nhân trong các căn phòng này cũng đột ngột biến mất không rõ lý do, tất cả giống như trong một bộ phim kinh dị vậy.

Thực tế đó cũng chưa phải là hết bởi tình cảnh kỳ lạ này cũng không chỉ diễn ra đơn lẻ ở một vài nơi mà nhiều nhà khoa học, chuyên gia, kỹ sư có trình độ trong các lĩnh vực quốc phòng, công nghệ hàng không, tin học, sinh học, vật lý trên khắp đất nước TQ… đều đồng loạt biến mất bí ẩn như vậy.

Số vụ mất tích trong một đêm nếu thống kê ra có thể lên đến hàng nghìn người. Tin tưởng rằng một khi tin tức này được loan ra sẽ thực sự gây nên một cơn hoang mang và chấn động đến toàn giới chính trường, an ninh và quân sự của đất nước đông dân nhất thế giới này. Nguyên nhân cũng vô cùng dễ hiểu bởi sự biến mất của các nhà khoa học cũng có nghĩa là căn cơ kỹ thuật của TQ sẽ bị tổn thương nghiêm trọng đồng thời một mối lo về việc rò rỉ các bí mật quốc gia chắc chắn sẽ bành trướng ở một cấp độ vô cùng to lớn.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT