Báo lỗi

Khoa Kỹ Vấn Đạo

Chương 206: Thấu suốt

Đài thủy tạ, Đông gia Biệt thự

Vũ Nhung xa xăm nhìn về mặt hồ đang lung linh phản chiếu những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng, ánh mắt có chút mơ màng.

Trời đã về khuya nhưng cố gắng thế nào nàng cũng không ngủ được. Chuyện của cô gái lúc tối như một lời cảnh tỉnh đến nàng, nội tâm của Vũ Nhung khi này đang là một mảnh rối rắm với những đấu tranh vô cùng phức tạp.

“Mình đang làm gì thế này? Mình muốn gì đây? Muốn quấn lấy chủ tịch sao? Nhưng còn Trương Ngọc? Nếu cô ấy phát hiện ra điều này thì thế nào? Sẽ giống như cô gái lúc tối?”

“Không, mình không muốn Trương Ngọc bị tổn thương như vậy! Phải từ bỏ thôi”

“Nhưng nếu phải rời xa chủ tịch, mình sẽ sống thế nào chứ? Mình đã quá quen việc được hàng ngày cùng chủ tịch rồi, không có cậu ấy mình biết làm thế nào? Liệu mình còn yêu thích được ai khác nữa đây?”

“Ông trời ơi, con biết phải làm thế nào được? Xin ông hãy chỉ cho con một con đường!”

- Khuya rồi, ngồi đây khá lạnh đấy!

Vũ Nhung đang thất thần tư lự thì một giọng nói ấm áp vang lên kèm theo đó là một chiếc áo mơ mi mỏng phủ lên người nàng.

Có chút giật mình, Vũ Nhung quay sang nhìn Lý Đông rồi bối rối giải thích:

- À… tại giường không quen nên có chút khó ngủ.

Nói xong và bắt gặp ánh mắt thâm thúy của Lý Đông đang nhìn mình, Vũ Nhung vội quay mặt đi lảng tránh. Nàng không muốn Lý Đông thấy được những tâm sự ngổn ngang trong lòng mình khi này.

Lý Đông không nói thêm gì, cúi người cầm lại hai ly sữa ấm tiến tới ngồi cạnh Vũ Nhung rồi đưa một ly cho nàng:

- Uống đi! Không đường, ít chất béo! Không sợ bị mập lên đâu!

- Uhm… cảm ơn!

Vũ Nhung đón lấy ly sữa rồi xoay vần nó giữa hai lòng bàn tay nhưng lại không có uống mà tiếp tục nhìn ra ngoài trời.

- Có tâm sự à? – Lý Đông chủ động gợi chuyện!

Vũ Nhung mỉm cười rồi sâu xa nói:

- Nào có, nhìn từ đây, cảnh Tây Hồ về đêm đẹp và tĩnh lặng quá nên muốn ngắm nhìn một chút. Dù sao cơ hội cũng không nhiều mà!

Lý Đông cười nhẹ:

- Sao lại nói vậy chứ? Chị lên Hà Đô nhiều một chút là được mà. Nơi này luôn chào đón Chị!

- Uhm… giống như một vị khách qua đường phải không? – Vũ Nhung có chút xúc động quay sang nhìn Lý Đông buột miệng hỏi.

Gặp ánh mắt như có chút ai oán, lại có chút chờ mong, Lý Đông lâm vào bối rối. Hắn nên trả lời nàng thế nào đây? Không thể giả vờ như không hiểu được nhưng nếu trả lời dứt khoát quá rất có thể làm tổn thương cô gái này. Mà điều này thì Lý Đông rõ ràng là không hề muốn.

Thấy Lý Đông lâm vào thế khó xử, Vũ Nhung chua xót trong lòng. Không cần Lý Đông trả lời, chỉ cần nhìn thái độ của hắn nàng cũng đoán ra được ý nghĩ trong lòng Lý Đông rồi.

Nâng ly sữa khé nhấp một ngụm, Vũ Nhung cất lời:

- Uhm, muộn rồi! Chúng ta vào thôi! Mai chị còn trở về Đông Thành sớm!

Nói xong, cũng không quản Lý Đông nói gì, Vũ Nhung đứng lên định đi vào trong trước thì bất ngờ bị Lý Đông dùng một cánh tay giữ lại rồi kéo nàng vào lòng hắn.

Vũ Nhung trợn tròn mắt, nàng không ngờ tới Lý Đông lại làm ra hành động như vậy. Cảm nhận lồng ngực rắn chắc cùng hơi thở nam tính ập vào mặt, Vũ Nhung có chút mê say, mặt đỏ lên trái tim thì như nai con chạy loạn nhảy lên ầm ầm.

Đây chẳng phải là giây phút nàng vốn chờ đợi bao năm nay hay sao? Rốt cục thì nàng cũng đợi được!

Có điều… chếnh choáng qua đi, như nghĩ tới cái gì Vũ Nhung bỗng đưa tay đẩy Lý Đông ra rồi hờn dỗi nói:

- Đông, không cần phải làm như vậy! Giữa chúng ta không cần phải xảy ra chuyện này! Em không cần phải đáng thương chị!

Lý Đông lắc đầu:

- Đừng nói thế, em biết tình cảm của chị và em trân trọng nó. Một cô gái tốt như chị xứng đáng có được hạnh phúc, em không muốn phụ lại tấm lòng này.

Vũ Nhung nghe hiểu ý Lý Đông, nàng khẽ mấp máy môi

- Nhưng Trương Ngọc…

Không để cho Vũ Nhung nói hết, Lý Đông lại tiếp tục vươn tay kéo nàng vào mình.

- Em hiểu chị nói gì có điều chuyện này hãy để thời gian trả lời. Nếu chúng ta là có duyên phận ắt sẽ có một con đường để giải quyết. Chị cũng biết, bên em hiện còn có Trương Ngọc, cô ấy đã cùng em lớn lên, gắn bó nhiều năm với em, là mối tình thanh mai trúc mã. Trừ phi cô ấy từ bỏ em, em sẽ không bao giờ từ bỏ cô ấy. Có thể chị sẽ trách em tham lam nhưng em không thể phụ bạc cô ấy được

Vũ Nhung nghe xong thì vòng tay ra phía sau ôm lấy eo Lý Đông nghẹn ngào nói:

- Đông, đừng tự trách bản thân mình! Trong chuyện này nếu có người sai thì phải là chị! Trăm sai, nghìn sai vẫn là Chị. Chị chính là kẻ tham lam, là kẻ không biết liêm sỉ xen vào chuyện của hai người. Nhưng… nhưng chị không thể tự kiềm chế được lòng mình, chị phải làm sao đây… Hu hu…

Vũ Nhung khóc nấc lên, bao nhiêu dày vò chôn dấu dưới mấy năm nay mới có dịp được bùng nổ. Chuyện này nàng không dám nói với ai, ngay cả những người thân cận nhất.

Yêu một người nhưng không dám nói, chỉ có thể đè nén ở trong lòng là một cảm giác khó chịu và đau khổ tới mức nào thì chỉ có những người yêu đơn phương mới hiểu được.

Lý Đông xiết chặt đôi vai đang run rẩy của Vũ Nhung rồi nói:

- Uhm… được rồi! Chúng ta đều là người trưởng thành, làm việc gì chỉ cần không trái với lòng mình là được.

- Không trái với lòng mình sao?

Vũ Nhung khẽ lẩm bẩm…

Sau một hồi như đã thấu triệt cái gì, nàng ngước mắt nhìn Lý Đông rồi nói:

- Đông, Cảm ơn em đã tiếp nhận chị! Chị sẽ không bao giờ đòi hỏi ở em bất cứ điều gì, chỉ cần được là một cái bóng ở bên cạnh em, chứng kiến mỗi bước đi của em, vậy là đủ rồi.

Lý Đông có chút tiếc thương nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mặt. Hắn quả thật muốn làm một điều gì đó cho Vũ Nhung, bù đắp cho nàng những thiệt thòi mà nàng phải chịu.

Sau việc vừa rồi, hắn cũng đã nghĩ thông rồi. Lý Đông hắn không phải kẻ đa tình, hắn chưa từng bao giờ chủ động tiếp cận ai, những cô gái tới với hắn cũng đều là có sự đồng điệu nào đó về mặt tính cách cũng như tâm hồn do vậy hắn cũng thuận theo tự nhiên tiếp nhận và phát triển các mối quan hệ này. Đi tới một ngày hôm nay, Lý Đông nếu còn lảng tránh thì chính hắn cũng tự thấy bản thân đã quá cực đoan rồi.

Lời hắn vừa nói cùng Vũ Nhung cũng là nói với chính mình, phàm làm việc gì chỉ cần không trái với lòng mình vậy là đủ rồi. Sống lại một kiếp này, điều Lý Đông muốn có một cuộc đời thật sự tự do do vậy cũng không cần phải quá tự giới hạn chính mình. Theo hắn, ngay cả việc chiếu cố tới những người mà mình yêu thích cũng không làm được thì còn nói tự do cái nỗi gì.

Vũ Nhung thấy vòng tay Lý Đông xiết chặt hơn chính mình thì cũng cảm nhận được phần nào quyết tâm trong lòng hắn.

Úp mặt vào lồng ngực Lý Đông, Vũ Nhung cũng quên đi những đắn đo và lo lắng trong lòng, cũng phó mặc luôn chuyện tương lai thế nào. Quan trọng là hiện tại, nàng yêu và được yêu, hài lòng với thứ hạnh phúc mong manh này, dù có thể nó chỉ là một thứ tình cảm vay mượn.

********************

Sáng hôm sau,

Vũ Nhung dậy từ khá sớm. Sau khi dùng bữa sáng cùng Lý Đông thì nàng vui vẻ lên đường trở lại Đông Thành.

Cũng tương tự như hôm qua, Đinh Dũng được Lý Đông cử làm lái xe cho Vũ Nhung.

Mấy tiếng đồng hồ chiều qua Đinh Dũng đã tháp tùng Vũ Nhung đi mua sắm quần áo nên coi như cũng đã quen biết nàng có điều không hiểu sao hôm nay, hắn nhìn Vũ Nhung lại có điểm gì đó khác biệt nhưng lại không nói ra được là khác biệt ở điểm nào.

Chỉ là hình như thần thái nàng trở nên tươi sáng và tràn đầy sức sống hơn hôm trước thì phải.

Tiễn Vũ Nhung đi, Lý Đông trở về phòng chuẩn bị tới trường thì bất ngờ nhận được cuộc gọi của Trình Huy.

- Alo, tôi nghe đây! – Lý Đông nhận máy rồi nói.

Đầu dây bên kia có tiếng Trình Huy đáp lại:

- Chủ tịch, phía Microsoft đã xác nhận một cuộc hiệp thương với chúng ta vào tuần tới. Họ muốn biết là cuộc gặp gỡ và đàm phán sẽ diễn ra tại Việt Nam hay Mỹ để phái đoàn bên họ còn xây dựng kế hoạch công tác.

Không cần nghĩ ngợi nhiều, Lý Đông liền trả lời:

- Anh nói lại với phía Microsoft là chúng ta sẽ trực tiếp qua Mỹ!

- Vâng! Chủ tịch!

- Uhm… nhân tiện anh cũng thông báo cho Tổng Giám đốc Trần Hàng luôn để trù bị kế hoạch qua Mỹ. Microsoft là một tập đoàn lớn nên chúng ta cũng cần phải chỉn chu một chút, không để họ có đánh giá thấp đi vị thế của tập đoàn. Tốt nhất là thuê một chuyên cơ riêng để phục vụ cho chuyến đi này, anh nói lại với anh Trần Hàng đây là ý kiến của tôi.

- Vâng, tôi sẽ truyền đạt lại! Kế hoạch cụ thể tôi sẽ sớm gửi email tới chủ tịch! Chào Chủ tịch.

- Uhm… chào anh!

Cúp điện thoại, khóe miệng Lý Đông khẽ nhếch lên cười.

Chuyến đi Mỹ này dù không có cuộc hiệp thương với Microsoft thì hắn vẫn nhất định phải đi bởi Lý Đông còn có một sắp xếp khác có liên quan phát triển sản nghiệp của Kỷ Nguyên mới.

Trong đầu Lý Đông khi này đang nhớ tới một chàng trai trẻ có mái tóc nâu xoăn, đôi mắt sáng sủa vô cùng thông minh, người mà bây giờ có lẽ đang dồn hết tâm huyết để xây dựng lên một mạng xã hội mà chỉ trong vài năm sau đó sẽ làm mưa làm gió trên thế giới, trở thành công cụ giao tiếp phổ biến nhất trên toàn cầu. Người này không ai khác chính là Mark Elliot Zuckerberg chủ tịch, giám đốc điều hành và đồng sáng lập nên trang mạng xã hội Facebook danh chấn toàn cầu.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT