Báo lỗi

Khoa Kỹ Vấn Đạo

Chương 58: Âm mưu sơ lộ

9h ngày 10 tháng 11 năm 2004,

Lúc này phòng họp của Tập đoàn Kỷ nguyên mới đang có sự hiện diện khá bất ngờ của một phái đoàn quân sự. Người dẫn đầu lại là một vị mang quân hàm thiếu tướng, chính là Tư lệnh quân khu 3 – Mã Lôi.

Nhìn vị Tổng Giám đốc trẻ trung trước mặt, Mã Lôi dùng giọng điệu khá là ôn hòa nói chuyện:

- Anh Trần Hàng, anh hẳn rất ngạc nhiên về sự xuất hiện của chúng tôi ngày hôm nay ở đây. Tuy vậy, trước khi đi vào nội dung chính của buổi gặp gỡ, tôi xin giới thiệu một chút thành phần của phái đoàn. Như anh đã biết, tôi là Mã Lôi đại diện các lực lượng vũ trang quân khu 3. Bên cạnh tôi đây là đồng chí Vũ Cầm, Cục trưởng cục Khoa học Quân sự của Bộ Quốc phòng, tiếp đến là đồng chí Trần Canh, chủ nhiệm các đề tài khoa học quân sự cấp Bộ. Những người còn lại là trợ lý và thư ký của chúng tôi.

Trần Hàng khẽ mỉm cười chào các vị khách:

- Vâng, Kỷ nguyên mới luôn hoan nghênh các lãnh đạo tới thị sát và làm việc. Đó là vinh hạnh của chúng tôi, thể hiện Kỷ nguyên mới luôn được các cấp chính quyền quan tâm và chỉ đạo. Về thành phần của Tập đoàn hôm nay, tôi cũng xin được giới thiệu một chút, bên phải tôi là anh Đinh Hạo Phó Tổng phụ trách Nhà máy pin Nano và Năng lượng mặt trời, vị bên trái này là anh Bùi Lợi Phó Tổng phụ trách một dự án mới triển khai. Người còn lại là thư ký riêng của tôi.

Mã Lôi dùng ánh mắt lướt qua các gương mặt lãnh đạo của Kỷ nguyên mới rồi gật đầu coi như chào hỏi. Khi ông ta nhìn tới phía thư ký Lệ Hằng thì có dừng lại lâu hơn một chút, ánh mắt lóe lên một tia thưởng thức. Dù biểu hiện là rất nhạt nhưng với giác quan của phụ nữ, Lệ Hằng vẫn kịp nhận ra người đàn ông này là để ý tới nàng.

Sau khi đã biết danh tính của nhau, Mã Lôi nheo mắt cười nói:

- Anh Trần Hàng, vừa rồi anh dùng lời lẽ trọng thị quá rồi. Chúng tôi là một phái đoàn quân sự, anh không bất ngờ sao?

- Anh Mã Lôi! Quả thật, khi nghe tin các anh tới đây, tôi cũng có chút ngạc nhiên, dù sao như anh biết chúng tôi cũng chỉ là một đơn vị dân sự. Có điều, tôi lại cho rằng nếu các anh đã tới đây thì hẳn phải có lý do nào đó liên quan. Anh nói có phải không?

- Ha ha... Đúng vậy! Chính xác hôm nay chúng tôi tới đây là có chuyện liên quan đến Kỷ nguyên mới.

- Vâng, mời anh nói rõ! Các anh muốn chúng tôi làm gì?

Mã Lôi đảo mắt nhìn về phía thư ký và hai vị phó tổng của Kỷ nguyên mới sau đó nói:

- Việc này yêu cầu tính cơ mật rất cao.

Trần Hàng hiểu ý vội vàng nói:

- Anh yên tâm, ở đây đều là những người có thể tin cậy được.

Mã Lôi nhận được khẳng định của Trần Hàng thì cũng không nói gì thêm, ông ta ra hiệu cho vị cục trưởng Cục Khoa học Quân sự. Người này gật đầu rồi cũng vào luôn nội dung chính:

- Anh Trần Hàng, sự việc khiến chúng tôi đến đây hôm nay có quan hệ tới một đề tài cấp bộ, nghiên cứu sản xuất máy bay không người lái. Đây là thiết bị phục vụ quan trắc thời tiết và trinh thám trên không. Đề tài này rất quan trọng, có tính ứng dụng thực tiễn cao. Nếu đề tài thành công sẽ gia tăng đáng kể năng lực an ninh quốc phòng. Do vậy chúng tôi mong được sự ủng hộ và góp sức của các công ty công nghệ ở trong nước nhằm giải quyết được các bài toán kỹ thuật học búa hiện tại. Đây là hồ sơ phê duyệt thực hiện đề tài và các quyết định có liên quan, mời các anh xem.

Nói đoạn, Vũ Cầm ra hiệu cho vị trợ lý phía sau cấp phát một số bộ hồ sơ tới trước mặt mấy người Trần Hàng. Mất gần mười phút xem sơ qua một lượt, Trần Hàng dường như đã hiểu ra vấn đề gì đó, tuy vậy hắn vẫn hỏi lại:

- Vậy chúng tôi có thể giúp được gì trong đề tài này?

Mã Lôi cười trả lời.

- Ha ha, anh Trần Hàng, anh là người thông minh, chắc anh cũng đã đoán ra rồi. Thứ chúng tôi muốn dùng tới chính là công nghệ pin nano và pin năng lượng mặt trời của các anh.

Trần Hàng suy tư một lát rồi nói:

- Góp sức tăng cường sức mạnh cho quốc phòng và an ninh là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi người dân. Kỷ nguyên mới sẵn sàng tham gia vào việc này, chỉ cần các anh đưa ra được yêu cầu cụ thể, chúng tôi sẽ sản xuất ra được thứ các anh mong muốn!

Mã Lôi lắc đầu nói:

- Anh Trần Hàng, anh đang có chút hiểu lầm. Ý chúng tôi không phải là để các anh sản xuất. Một sản phẩm quan trọng như vậy chúng tôi không muốn có sự tham gia của bên dân sự. Đề tài đặt ra cho chúng tôi yêu cầu là phải làm chủ 100% công nghệ này. Do vậy chúng tôi muốn các anh chuyển giao toàn bộ công nghệ và tài liệu liên quan đến các loại pin này cho Bộ.

- Cái gì? Chuyển giao công nghệ ư?

Trần Hàng lúc này đã có chút khó nghĩ rồi.Hắn là một người yêu nước, cũng rất mong muốn góp sức vào xây dựng đất nước, có điều yêu cầu từ phía quân đội lúc này có vẻ hơi thái quá rồi. Việc này cũng lại vượt quá khả năng và thẩm quyền quyết định của Trần Hàng. Nghĩ một lúc, hắn nói:

- Anh Mã Lôi. Việc này tôi xin được phép nói thẳng. Như các anh biết, những công nghệ mà các anh đang yêu cầu là bí mật thương nghiệp, là căn cơ tạo nên sức mạnh của Tập đoàn chúng tôi. Công nghệ này nếu bị lộ ra ngoài sẽ khiến chúng tôi bị mất đi rất nhiều ưu thế. Do đó việc chuyển giao cho bất cứ ai cũng cần tiến hành hết sức thận trọng, điều này tôi là không thể quyết định được.

- Ha ha, tôi biết đề xuất này là khá đường đột và gây ra những ảnh hưởng nhất định với bên anh. Có điều, anh phải hiểu đây là quân đội, anh không tin vào quân đội sao? Ha ha… Một công nghệ như vậy sao chúng tôi có thể để lọt ra ngoài được. Tôi nghĩ anh không cần quá lo lắng về điều này!

- Nhưng…

Trần Hàng chưa kịp nói tiếp thì Mã Lôi lại giành nói trước:

- Anh Trần Hàng, đề tài này là rất cấp thiết với quốc gia. Như anh đã nói, trách nhiệm đảm bảo an ninh quốc gia là trách nhiệm của toàn dân. Với đề án này, bằng mọi giá chúng tôi phải sản xuất ra được sản phẩm. Do vậy chúng tôi rất không mong muốn nhận được câu trả lời từ chối từ phía Tập đoàn. Nếu không cùng nhau phối hợp thì điều này sẽ không tốt cho cả hai. Anh hiểu ý tôi chứ?

Nhận ra ý ép buộc trong lời nói của Mã Lôi, Trần Hàng biết chuyện này sẽ không đơn giản có thể giải quyết. Theo như lời Mã lôi nói, có vẻ bên Bộ Quốc phòng cũng đang bị đẩy vào tình thế khó, do đó họ sẽ dùng mọi cách để lấy được công nghệ từ Kỷ nguyên mới, thậm chí có thể dùng tới biện pháp cưỡng bức quân sự. Với ảnh hưởng của Kỷ nguyên mới bây giờ, phía quân đội có thể không dám làm gì lộ liễu công khai một cách thái quá nhưng chỉ cần bọn họ sử dụng luân phiên các thủ đoạn lúc mạnh, lúc yếu quấy nhiễu trên nhiều phương diện thì Tập đoàn ứng phó xong cũng gặp đủ khó khăn rồi, nào còn thời gian mà tập trung sản xuất kinh doanh nữa.

Thấy Trần Hàng lại tiếp tục lâm vào trầm ngâm. Mã Lôi cười nói:

- Anh Trần Hàng, có đi cũng phải có lại. Từ trước tới nay, công nghiệp quân sự luôn là đi trước công nghiệp dân sự. Công nghệ trong quân sự sau một thời gian đều có thể áp dụng vào lĩnh vực dân sự, thúc đẩy nền công nghiệp dân dụng. Anh phải hiểu quan hệ giữa chúng ta cũng không phải một chiều, về sau nếu bên anh cần quan tâm đến lĩnh vực công nghệ nào có thể đề xuất, nếu điều kiện cho phép chúng tôi lại có thể chuyển giao cho phía các anh, giảm thiểu nhiều thời gian, tiền bạc và công sức. Anh nói có phải không?

Trần Hàng nghe Mã Lôi nói cũng biết đây chỉ là chiêu trò của phía họ mà thôi. Đúng như Mã Lôi nói, phía quân đội cũng không thể cứ vậy lấy đi công nghệ của bọn họ, ít nhất phải có thứ gì đem ra trao đổi, dù chỉ là về mặt hình thức cũng được. Phần lợi ích này của Tập đoàn thì thôi cũng đừng nhắc tới bởi phải biết, để lấy ra được thứ gì từ Bộ Quốc phòng cũng không hề đơn giản.Chưa nói có lấy tới hay không, chỉ riêng đợi được qua một loạt các thủ tục cấp phép, phê duyệt thì công nghệ tới tay có lẽ đã lỗi thời vài năm rồi.

Nghĩ tới đây, Trần Hàng đành nói:

- Anh Mã Lôi, việc này chắc chắn tôi cần tham vấn lại ý kiến của cổ đông và các lãnh đạo tập đoàn khác. Mong các anh thông cảm cho, tôi chưa thể trả lời các anh ngay bây giờ được.

Mã Lôi biết buổi gặp mặt hôm nay cũng sẽ chưa thể đi tới kết quả gì ngay, ông ta trả lời:

- Được, tôi sẽ cho các anh thời gian. Có điều tôi cần nhấn mạnh lại, vì đề tài rất có tính cấp thiết do đó tôi rất mong muốn nhận được câu trả lời ngay trong tuần này và hi vọng không phải là một sự từ chối. Vậy thì rất tệ hại đó!

- Được, tôi biết rồi!

Hai người nói tới đây, Mã Lôi quay sang yêu cầu vị trợ lý thu hồi toàn bộ tài liệu đã phát, dù sao đây là liên quan đến cơ mật quốc gia nên việc thu hồi lại là có thể hiểu được. Xong xuôi, Mã Lôi nói với các đồng sự:

- Các vị, chúng ta đi!

Cả đoàn cán bộ lục tục đứng dậy, sau khi chào hỏi vài câu khách sáo thì ra ngoài lên xe chạy thẳng về đơn vị.

Tiễn đi các vị khách bất ngờ này, mấy người Trần Hàng trở lại phòng họp.

Đinh Hạo lúc này lên tiếng:

- Anh Trần Hàng, việc này chúng ta nên tính sao đây?

- Tôi cũng đang thấy rất khó xử. Các anh có ý tưởng gì không?

Sau câu hỏi của Trần Hàng, cả phòng lại lâm vào trầm lặng. Quả thật vấn đề này liên quan quá lớn.

Sau một hồi thấy không ai nghĩ ra đối sách nào phù hợp, Trần Hàng khẽ đưa tay xoa xoa thái dương rồi nói:

- Việc này, tôi cần báo cáo lại và xin ý kiến chủ tịch. Nó nằm ngoài khả năng của tất cả chúng ta. Các anh cứ về lo công việc hiện tại của mình đảm bảo mọi thứ vận hành bình thường.

- Được, vậy chúng tôi đi trước!

Đợi hai vị phó tổng đã đi ra ngoài, Trần Hàng liền nhấc điện thoại gọi cho Lý Đông. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy:

- Alo em nghe!

- Uhm… em có tiện nghe máy không?

Thấy thái độ nghiêm trọng của Trần Hàng, Lý Đông trả lời:

- Được! Anh cứ nói đi! Có chuyện gì à?

- Ừ, sáng nay có đoàn cán bộ bên quân sự sang gặp gỡ chúng ta.

- Quân sự? Họ sang có việc gì?

- Bọn họ muốn chúng ta giao ra công nghệ pin nano và pin năng lượng mặt trời.

Nghe được tin tức này, Lý Đông cau mày khó hiểu. Sau một lúc hắn nói:

- Uhm… lý do họ đưa ra là gì?

- Họ cần công nghệ để phát triển khí tài bay không người lái.

- Anh trả lời với họ thế nào?

- Việc này nằm ngoài khả năng quyết định của anh nên anh hẹn họ trả lời sau.

- Bọn họ có đưa ra được hồ sơ chứng từ chứng minh gì không?

- Có, hồ sơ có vẻ chuẩn bị rất đầy đủ. Dự án này có vẻ rất quan trọng, được xếp vào cấp Bộ. Anh thấy con dấu là của Thượng tướng Phùng Bân.

- Cái gì? Anh nói là ai?

- Thượng tướng Phùng Bân.

Đầu dây bên kia chợt tĩnh lặng giây lát. Sau đó Lý Đông nói:

- Anh Trần Hàng, anh có biết Phùng Bân là ai không?

- Uhm… chẳng phải là chủ nhiệm tổng cục chính trị sao?

- Vậy Anh có xem được bản gốc của hồ sơ không?

- Có, có một bản là hồ sơ gốc. Nhưng khi cho bọn anh xem xong, tất cả hồ sơ đều được thu lại rồi, dù sao cũng là tài liệu liên quan đến cơ mật quốc gia.

Nghe tới đây, Lý Đông cảm thấy mình đã nhận ra điều gì. Nếu là các đơn vị khác có lẽ đã bị qua mặt rồi, có điều đây lại là Kỷ nguyên mới. Chủ nhân của nó lại là Lý Đông, người có những hiểu biết nhất định về Phùng Bân mà Phùng Bân lại không biết đang bị Lý Đông nhìn trúng.

Im lặng một lúc, Lý Đông hỏi lại Trần Hàng:

- Trần Hàng, Anh có thấy có bất thường gì ở đây không?

Trần Hàng suy tư một lát sau đó nói:

- Anh chưa hiểu lắm, em nói đi!

- Anh Trần Hàng, mặc dù chức vụ của Phùng Bân đúng là chỉ đứng sau và chịu sự điều hành về mặt hành chính của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nhưng nhiệm vụ chính của ông ta chủ yếu liên quan đến công tác Đảng, công tác chính trị trong toàn quân. Ấy vậy mà ông ta lai ký trực tiếp trên đề án này. Anh không thấy có gì đáng nghi ngờ sao?

- Uhm… nói là như vậy nhưng nếu ông ta có thể được Bộ trưởng ủy quyền thì sao?

- Anh Trần Hàng, anh không hiểu. Chức trách về mặt đảng và mặt điều hành trực tiếp trong cơ quan chính phủ cấp cao tuy nói là gắn liền với nhau nhưng thực tế vẫn luôn có sự phân biệt nhất định, đặc biệt lại là với một vị trí đặc thù như Chủ nhiệm Tổng cục chính trị. Em nghi ngờ đề tài này có thể là một sự giả mạo.

Trần Hàng có chút bị Lý Đông nói mộng. Suy nghĩ một chút hắn liền đặt ra vấn đề:

- Nhưng hôm nay đến đây toàn thành phần lãnh đạo có chức sắc cao như Tư lệnh quân khu 3, Cục trưởng cục Khoa học quân sự, chủ nhiệm các đề án cấp Bộ… Em có nghĩ sự việc nghiêm trọng quá đi không? Hơn nữa bọn họ mạo hiểm uy tín để lấy công nghệ của chúng ta để làm gì chứ? Chẳng nhẽ vì ích lợi kinh tế? Anh nghĩ khả năng này không cao.

- Anh Trần Hàng, nguyên nhân sâu xa thì chúng ta còn phải tìm hiểu thêm. Có điều nếu chúng ta thật giao ra, dù bọn họ lấy nó làm bất kỳ việc gì chúng ta cũng không thể kiện tụng hay tố cáo gì được cả. Chúng ta không có chứng cứ. Không hồ sơ đề tài, không hồ sơ chuyển giao, không hồ sơ thanh toán… anh nói chúng ta lấy cái gì ra nói bọn họ?

- Uhm… nhưng vị Tư lệnh quân khu có vẻ rất quyết tâm, còn nói sẽ bằng mọi cách để thực hiện được đề tài này, có ý uy hiếp chúng ta.

- Hừ… việc này anh để em tìm hiểu thêm một chút. Khi có thông tin cụ thể mới có đối sách phù hợp. Trước mắt anh vẫn tập trung vào điều hành tập đoàn, không cần lo nghĩ thêm về việc này.Nếu có phát sinh gì thì gọi lại cho em!

- Được!

- Ok! Vậy em cúp máy!

- Bíp… bíp…

Ngắt điện thoại, Lý Đông tiến về phía cửa sổ, lẳng lặng đứng nhìn ra phía xa của mặt hồ. Trên đó, có một chiếc cano đang trôi nổi. Hai người trên cano dường như là đang ngồi câu cá có điều nếu ai ở gần sẽ phát hiện thi thoảng bọn họ lại lén lút dùng ống nhòm nhìn xuyên vào bên trong khu biệt thự.

Nếu là người bình thường ở khoảng cách từ bờ có lẽ sẽ không phát hiện ra những bất thường này, có điều Lý Đông thì khác. Chiếc cano này từ ngày Lý Đông trở về Hà Đô từ Đông Thành thì thường xuyên neo đậu ở phía xa giám sát Đông gia Biệt thự. Thậm chí ngay cả khi Lý Đông ra ngoài cũng luôn cảm giác có người đang theo dõi mình. Bọn người theo dõi này khá chuyên nghiệp lại không có hành động gì ác liệt với Lý Đông do đó rất khó cho hắn nhận ra. Do vậy, những lần đi gặp Trịnh Hoành, Lý Đông đều phải cải trang hoặc dùng năng lực siêu việt thường nhân để tránh tai mắt của bọn chúng.

Lý Đông vẫn đang rất cố gắng tìm hiểu mục tiêu của nhóm người này nhưng vẫn chưa có manh mối. Mãi cho tới hôm nay, sau khi nghe Trần Hàng thông báo vụ việc, Lý Đông mới lờ mờ nhận ra mối liên hệ của những sự việc này. Nếu bọn họ là của cùng một tổ chức thì manh mối lần ra chuỗi mắt xích của Phùng Bân cũng đã xuất hiện rồi. Lúc này, Lý Đông khẽ nắm chặt hai tay nhìn về mặt hồ gằn giọng:

- Được lắm, ta thật muốn xem ngươi rốt cục muốn nháo cái trò gì! Phùng Bân, hãy tới đây đi!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT