Báo lỗi

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

Chương 202: Chương 202

Thính Vũ hiên

Bàng Lạc Tuyết lặng lẽ nhìn Bàng Lạc Vũ, nàng trang điểm nhẹ nhàng, trông thật điềm đạm đáng yêu. Nàng bước đi nhẹ nhàng, khoan thai, chỉ nghe tiếng sột soạt của quần áo, thỉnh thoảng còn có tiếng lách cách của Ngọc Hoàn chạm vào nhau, từng tiếng vang lay động trong gió, lại thêm duyên dáng không bút mực nào tả nổi. Ai cũng nín thở, vì sợ nếu thở mạnh thì có thể thổi luôn mỹ nhân cao quý này.

Tiểu thư của vương gia nào đó cười nói: "Tuyết Nhi, không phải khuôn mặt của đại tỷ nàng đang bị thương sao? Làm thế nào lại nhanh chóng bình phục như thế?"

Bàng Lạc Tuyết cười nói "Cũng nhờ vào thần y. Đại tỷ ta muốn gả vào Tấn vương phủ thì việc chữa trị khuôn mặt của mình là lẽ tự nhiên."

Tiểu thư Vương gia lại nhíu mày, nói nhỏ: "Nhưng không biết vì sao ta có cảm giác trên người nàng có một hương liệu kỳ quái."

Dự vương lạnh nhạt nói: "Là một mùi thối rữa."

"Đúng! Hình như là mùi của một loại xương cốt bị thối rữa. Tại sao quanh người nàng ta lại tỏa ra mùi vị kỳ quái này khiến ta không dám đến gần nàng." Tiểu thư Vương gia khoa trương nói.

"Mùi vị khó ngửi à?" Bàng Lạc Tuyết nhìn Bàng Lạc Vũ, sau đó tiến về phía trước hai bước nhưng chưa đi đến gần thì nàng cũng nghe một mùi nồng nặc bốc lên, một mùi vị cực kỳ khó ngửi, bất luận thế nào cũng không che giấu được.

Dự vương giật mình nhìn khuôn mặt của Bàng Lạc Vũ, sau đó nói với Bàng Lạc Tuyết: "Mặt của nàng ta quả thực đã bình phục. Không biết nàng ta đã dùng Linh Đan Diệu Dược gì đây?"

Tiểu thư Vương gia theo bản năng cũng liếc mắt nhìn theo hướng Dự vương. Nàng sửng sốt một chút, lặng lẽ kéo tay áo Bàng Lạc Tuyết hình như muốn nói gì.

Triệu Chính Dương khẽ mỉm cười, nói với Bàng Lạc Tuyết: "Ta đi trước." Bàng Quốc Công đang tiến về phía hắn nên hắn phải hành lễ.

Bàng Lạc Tuyết gật đầu một cái. Dự vương mới vừa đi thì tiểu thư Vương gia cười nói: "Nói dự vương là đệ nhất mỹ nam tử cũng không phải là quá đáng."

Bàng Lạc Tuyết sửng sốt một chút, nói: "Thật sao?" Nàng luôn ở bên cạnh hắn lại không cảm thấy hắn đẹp như vậy. Xem ra lực sát thương của hắn đối với nữ nhân thật lớn, ngay cả tiểu thư vương gia xưa nay vốn mạnh mẽ cũng đỏ mặt.

Xa xa, Tấn vương nhìn thấy Bàng Lạc Tuyết đứng ở cửa, trông nàng cực kỳ chói mắt. Da trắng như tuyết, khuôn mặt trái xoan, thích nhất là trang phục trên người nàng, trắng đen rõ ràng hợp với ánh mắt sâu thẳm của nàng khiến hắn cảm thấy không còn nữ nhân nào xứng với hắn bằng nàng. Nghĩ vậy, theo bản năng hắn bước đến gần, nhưng còn chưa bước tới trước mặt Bàng Lạc Tuyết, hắn bị ngăn lại bởi một người, chính là Bàng Lạc Vũ.

Tấn vương lấy làm kinh hãi, bởi vì hắn biết khuôn mặt của Bàng Lạc Vũ bị tổn thương nhưng bây giờ dường như nàng đã khôi phục bộ dáng xinh đẹp như trước khiến người khác kinh hãi.

Bàng Lạc Vũ cao giọng nói: "Thần thiếp thỉnh an Tấn vương gia, dạo này người khỏe không?"

Bàng Lạc Vũ cả gan trước mặt người khác kêu tên Tấn vương khiến người khác xầm xì, bàn tán.

Theo bản năng, Tấn vương nhìn Bàng Lạc Vũ một cái, lấy lại tinh thần, nói: "Ta vẫn ổn." Hắn dự định bước qua mặt nàng nhưng theo bản năng hắn nhìn về phía Bàng Lạc Tuyết. Lúc này, Dự vương mỉm cười đến bên cạnh Bàng Lạc Tuyết, nói chuyện với nàng với vẻ mặt vui vẻ, nồng đậm tình cảm. Tấn vương cười lạnh một tiếng, đột nhiên hắn nhận ra ánh mắt âm lãnh của mình nên cúi đầu xuống, cau mày, tự nhủ: "Được rồi, mẫu phi, người hãy yên tâm đi, con sẽ không để cho người thất vọng." Nếu Bàng Lạc Tuyết tài giỏi, hắn có thể lấy gì được từ nàng chi bằng….? Trong đầu hắn nhanh chóng lên kế hoạch.

"Tuyết Nhi, muội có nghe huynh nói không?" Triệu Chính Dương dịu dàng nói.

Tiểu thư Vương gia không dám tin vào mắt mình, không dám tin người đang nói chuyện dịu dàng với Bàng Lạc Tuyết chính là Dự vương. Thật sự là Dự vương sao? Nàng cảm thấy dường như nghe nhầm. Một Triệu Chính Dương luôn lạnh lùng, không muốn tiếp xúc với bất kỳ nữ nhân nào mà lại có vẻ mặt ôn hòa như thế, nói chuyện với Bàng Lạc Tuyết sao? Không chỉ như vậy, mới vừa rồi hắn lại cùng Bàng Lạc Tuyết chào hỏi mình. Nếu như lúc trước, hắn chỉ liếc nhìn một cái, thế mà bây giờ. . . . . . Rõ ràng nàng chưa bao giờ biết, thì ra khi hắn bên cạnh Bàng Lạc Tuyết lại có vẻ mặt đặc biệt ôn hòa như vậy.Tiểu thư Vương gia cảm giác mình đang bị rối loạn thần kinh rồi.

Bàng Lạc Tuyết nhìn Dự vương, nói: "Muội nghe."

Triệu Chính Dương đưa mắt nhìn theo ánh mắt của nàng, biết nàng đang nhìn vào trong đại điện. Hắn biết Doãn Thiên Chiếu lợi dụng thuật bói toán, tử vi thậm chí



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT