Báo lỗi

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

Chương 222: Chương 222

Nàng chỉ nói ngắn gọn mấy từ mà trong nháy mắt khóe mắt cung nữ ngấn lệ nói "Xin lỗi công chúa, nô tỳ đã phụ lòng tin của người."

Vũ Dương lắc đầu, "Nếu không có ngươi, ta e là mẫu hậu đã sớm xử trí ta ngay từ lúc ta mới sinh ra đời. Vì thế, ta không trách ngươi."

Nha hoàn kia cũng biết đây là sự thực, bởi vì hàng năm hoàng hậu ăn mẻ xà đảm (một loại thức ăn làm từ trái tim và nội tạng của trẻ sơ sinh) để dưỡng nhan sắc của mình. Hoàng hậu thâm hiểm như vậy thì sao lại dễ dàng bỏ qua cho Vũ Dương đây? Nếu Vũ Dương không chịu tuân phục nàng thì nàng tuyệt đối sẽ không để Vũ Dương sống sót đến bây giờ.

"Hoàng hậu nói nếu công chúa có thể giết Bàng Lạc Tuyết thì nàng sẽ phái người đến giúp đỡ người. Còn nếu người không làm được điều đó thì hoàng hậu muốn để người chịu khổ một chút." Cung nữ dè dặt nói.

Vũ Dương hừ lạnh một tiếng nói "Lòng dạ mẫu hậu thật ác độc, ta không sánh được với bà ta, thậm chí ngay cả bệ hạ cũng phải đề phòng."

Vũ Dương nói xong lại nghĩ đến tình hình sức khỏe của hoàng đế Nam Chiếu Quốc. Ngài càng ngày càng suy nhược, lúc nào cũng tỏ vẻ u sầu. Nếu sau này hoàng hậu trở thành Thái hậu, nắm mọi quyền hành trong tay thì cả Nam Chiếu Quốc có lẽ sẽ lâm vào tình trạng diệt vong.

"Công chúa, người cũng không cần lo lắng. Thật ra thân thể của bệ hạ vẫn còn rất cường tráng bởi vì hoàng hậu lặng lẽ sai người đem canh có chứa chất gì đó cho bệ hạ dùng. Bệ hạ ẩn nhẫn là vì thế lực của hoàng hậu quá mạnh nên ngài không thể chiếu cố công chúa được. Bệ hạ cũng sai nô tỳ nói với người rằng nhất định phải bảo vệ nàng thật tốt. Bên cạnh đó, ngài cũng đang ìm cách giúp người thoát khỏi cảnh khốn cùng ở Đông Tần Quốc này.

Vũ Dương suy nghĩ một lát rồi nói "Ngươi hãy mau nghĩ gọi bệ hạ đến đây đi. Ta muốn gặp hắn, chỉ có hắn mới có thể giúp ta."

Mặc dù cung nữ không hiểu nhưng nàng vẫn nói "Dạ, nô tỳ nhất định sẽ chuyển lời đến bệ hạ."

"Đúng rồi, ngươi còn biết tin tức gì từ hoàng hậu không?" Vũ Dương liếc mắt nhìn nàng.

Nha hoàn kia cũng hiểu, uất ức nói "Công chúa yên tâm, nô tỳ sẽ giúp nàng chuyện của hoàng hậu. Nàng chỉ cần giữ gìn thân thể mình cho tốt ở Đông Tần này, như vậy mới không khiến bệ hạ lo lắng."

"Ngươi yên tâm, ta cũng sẽ khỏe nhanh thôi." Vũ Dương tự tin nói

Cùng lúc đó ngoài kinh thành

Triệu Chính Dương cưỡi ngựa chạy như bay về phía Nam Chiếu quốc. Đồng Tước cũng phái nhiều cao thủ hộ tống ở phái sau. Vào thời điểm Triệu Chính Dương đang cảm thấy kiệt


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT