Báo lỗi

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

Chương 260: Chương 260

Edit : Sóc Là Ta

Bàng Lạc Tuyết giả bộ mỉm cười.

Sau khi Bàng Lạc Băng thay xong bộ y phục do Bàng Lạc Tuyết đưa, quả nhiên như người ta vẫn nói người đẹp vì lụa thật không sai.

Tử Tước tự mình đến giúp Bàng Lạc Băng trang điểm.

Bàng Lạc Tuyết đứng bên cạnh nhìn nàng nhưng cũng không nói lời nào.

"Được rồi, tam tiểu thư thực sự càng ngày càng xinh đẹp." Tử Tước nói.

Bàng Lạc Tuyết liếc mắt nhìn Bàng Lạc Băng, khuôn mặt không góc cạnh nhỏ nhắn, ngũ quan xinh xắn, nước da mịn màng, đôi mắt tròn to thâm thúy như chứa đựng cả dải ngân hà mênh mông. Bộ y phục màu xanh ngọc bích rất hợp với trâm Bạch Liên cài trên tóc, trông nàng vô cùng thanh nhã. Đôi môi hồng nhếch lên, mày liễu khẽ chớp. Thêm vào đó Tử Tước lại vẽ thêm cành hoa đào trên mi tâm của nàng khiến khuôn mặt nàng trông thật sống động.

"Băng Nhi quả thực càng ngày càng xinh đẹp." Bàng Lạc Tuyết nói.

Bàng Lạc Băng nhìn trong gương đồng thấy hình dáng mình quả thực rất xinh đẹp như lời Bàng Lạc Tuyết nói. Thậm chí lúc này cô còn đẹp hơn Bàng Lạc Vũ vài phần.

Bàng Lạc Tuyết kéo Bàng Lạc Băng lại, đeo vào tay Bàng Lạc Băng một chiếc vòng tay san hô nói: "Vòng tay này được lấy từ san hô để khắc thành cánh hoa đẹp như thế này đấy."

"Tỷ tỷ Tuyết Nhi, vòng tay này quả thật rất đẹp." Bàng Lạc Băng vuốt chuỗi ngọc trong tay mình nói tiếp: "San hô có màu sắc đỏ tươi, thoạt nhìn đã nhận ra đây không phải vật bình thường."

"Đúng đấy, đây chính là quà Hoàng hậu nương nương ban tặng. Toàn bộ Đông Tần cũng chỉ có một chiếc, ta tặng cho muội muội làm nữ trang." Bàng Lạc Tuyết nói.

"Đa tạ tỷ tỷ."

"Đi thôi, đừng để mẫu thân chờ lâu." Bàng Lạc Tuyết nói.

“Dạ."

Tại Đằng Châu

Tấn vương cau mày đứng nhìn lưu dân (nghĩa là dân lưu lạc tứ xứ) tập trung đông đúc ở bên ngoài thành.

"Tâu Vương gia, lưu dân bên ngoài tập trung càng ngày càng nhiều, Vương gia vẫn nên về phủ trước đi thôi."

"Không được, phụ hoàng phái ta đến đây chính là để xử lý tốt chuyện này. Lần này ta nhất định phải giải quyết ổn thoả." Tấn vương nói.

"Vương gia, người cũng cẩn thận một chút, những lưu dân này không phải đùa giỡn. Huống hồ lần này bệ hạ phái chúng ta đến đây cũng không cho nhiều lương thực, mà dân chúng cũng không phải hiền lành. Hạ thần chỉ sợ lương thực không đủ phân phát cho bọn họ.” Quản gia nói.

"Ngươi theo ta lâu như vậy, phải biết nên làm như thế nào chứ." Tấn vương lạnh lùng nói.

Quản gia rùng mình một cái: "Vâng, thưa Vương gia. Hạ thần biết nên làm như thế nào."

Trời xẩm tối

Trong phủ Bàng Quốc Công

Hiếm thấy mọi người tề tựu đông đủ tại phủ Bàng Quốc Công như thế này, mà lúc này Bàng Quốc Công đang ngồi ngay chính giữa bàn ăn.

Y phục của Bàng Lạc Vũ có màu vàng chói thanh nhã ôm lấy chiếc eo thon, khuôn mặt trái xoan nhàn nhạt ý cười. Mày liễu được trang điểm với màu xanh nhạt, hơi thở mùi đàn hương cùng đôi mắt trong veo như nước hồ thu khiến nàng trông thật trang nhã và lịch sự. Đôi môi không tô son mà hồng nhuận, lông mi không vẽ mà xanh biếc, sắc mặt tươi sáng rạng rỡ, cặp mắt to, đen láy khiến khuôn mặt nàng bừng sáng. Đôi hàng lông mi uốn lượn tựa như đôi chim bên nhau bay tới chân trời nào đó, má lúm đồng tiền khắc sâu vào một bên má như dáng vẻ nũng nịu của thiếu nữ. Đáy mắt trong suốt, lung linh có lúc an tĩnh như mặt nước hồ thu, có lúc hơi động như liễu rủ trong gió. Tâm tình vui vẻ của nàng thể hiện lên khuôn mặt khiến người khác không nhận ra nàng thực chất đang mang bệnh.

Bàng Lạc Vũ nhìn Bàng Lạc Băng, khóe miệng nhếch lên: "Mới mấy ngày không gặp mà Băng Nhi muội muội dường như càng ngày càng xinh



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT