Báo lỗi

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

Chương 323: Chương 323

Edit : Sóc Là Ta

"Tuyết Nhi, chuẩn bị xong chưa? "

Dương thị với y phục màu đỏ bằng vải gấm còn có thêu chữ Phúc, trông nàng thật tươi sáng.

"Mẫu thân!" Bàng Lạc Tuyết mềm mại gọi một tiếng, nước mắt Dương thị liền rơi xuống.

"Mẫu thân, hôm nay là ngày đại hỷ của nữ nhi, mẫu thân cũng đừng khiến nữ nhi phải khóc." Nước mắt của Bàng Lạc Tuyết không nhịn được cũng rơi xuống vài giọt.

"Được rồi, được rồi, đừng khóc, rốt cuộc Tuyết Nhi cũng trưởng thành rồi, cũng đã đến lúc phải lập gia đình." Dương thị vui mừng nói.

"Phu nhân, lão phu nhân dâng tặng một cây trâm bách phúc cho nhị tiểu thư!"

"Mang vào đây để nhị tiểu thư đeo."

Dương thị cười híp mắt cầm tới nói: "Cây trâm này là vật tổ mẫu yêu nhất, bây giờ giao lại cho Tuyết nhi." Dương thị cười híp mắt đeo lên cho Bàng Lạc Tuyết.

"Phu nhân, người bên phủ Dự Vương thúc dục rồi, hỏi tân nương đã chuẩn bị xong hết chưa?"

"Được rồi, được rồi, xem hắn gấp gáp chưa kìa."

Dương thị cầm khăn voan, còn Bàng Lạc Tuyết khẽ khom người để mẫu thân che mặt mình.

"Nữ nhi được gả ra ngoài cũng chính là Vương Phi, con nhất định phải tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc (chuẩn mực đạo đức của phụ nữ), dốc hết sức giúp đỡ phu quân, có trách nhiệm nối dõi tông đường. Chỉ cần con có thể bình an hạnh phúc thì mẫu thân cũng cảm thấy mãn nguyện."

"Vâng, nữ nhi hiểu rồi."

Bàng Sách nhìn muội muội mình, trong lòng cũng khó chịu. Cũng do hắn vô dụng mới khiến muội muội chịu khổ "Muội muội, muội..."

"Ca ca, có vật này nhờ huynh trao cho trưởng tức."

Bàng Lạc Tuyết ngăn cản Bàng Sách nói: “Chỉ khi muội ngoan ngoãn gả đi thì lão hoàng đế kia mới bằng lòng giao thuốc giải. Vì phụ thân của chúng ta, muội bắt buộc phải thành thân."

"Nữ nhi tạm biệt mẫu hậu."

"Tuyết nhi hãy bảo trọng."

Dương thị nhìn nữ nhi mình từ từ đem khăn voan màu đỏ che lên mặt thì cũng cảm thấy buồn rầu.

Liên Diệp và Liên Ngẫu cùng đỡ Bàng Lạc Tuyết đi ra ngoài.

Khăn voan bằng lụa mỏng xuyên thấu có thể nhìn thấy thấp thoáng gương mặt của Bàng Lạc Tuyết. Nàng tự bấm vào cánh tay của chính mình, tự nhủ dù đường càng ngày càng khó đi nhưng nàng nhất định phải vượt qua con đường chông gai hiểm trở này bằng mọi giá.

Ngoài cửa, Bàng Lạc Tuyết vừa mới bước ra thì bầu trời rải rác vô số những vụn hoa tuyết bay là tà lơ lửng quanh nàng.

Triệu Chính Dương cũng một thân trang phục màu hồng, bản thân vốn đã rất tuấn lãng mà giờ khắc này lại có vẻ càng thêm anh dũng bất phàm. Hắn hy vọng trong thâm tâm Bàng Lạc Tuyết sở dĩ muốn gả cho hắn là xuất phát từ nội tâm nàng thật sự muốn gả cho hắn chứ không vì bất cứ lý do nào khác. Nhưng hắn cũng cảm giác được khả năng đó là không thể nào xảy ra. Nàng gả cho hắn chỉ vì phủ Bàng Quốc Công. Tuy việc lần này không phải hắn là hung thủ nhưng hắn cũng là kẻ đồng lõa. Dù vậy hắn cũng không muốn buông tay, không muốn từ bỏ một nữ nhân ôn nhu như vậy khỏi tầm tay mình.

Triệu Chính Dương nhìn Bàng Lạc Tuyết giẫm lên từng cánh hoa với vô số hoa tuyết dưới chân, từ từ bước về phía hắn thì trong lòng hắn cảm thấy nôn nao lạ thường. Cảnh tượng này hắn đã từng mơ không biết bao nhiêu lần thế nhưng khi giấc mơ trở thành sự thật thì hắn vẫn cảm thấy khó mà tin nổi. Hắn mạnh mẽ tự bấm mười đầu ngón tay xuống da thịt mình một hồi, cho đến khi nỗi đau truyền đến thì Triệu Chính Dương mới cảm thấy mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay đều là thật sự .

Thân ảnh nhẹ nhàng của Bàng Lạc Tuyết từ từ bước đến gần Triệu Chính Dương, một thân Nghê Thường được bao quanh bởi hỉ bào màu đỏ. Y phục dường như cũng theo nàng di chuyển qua lại, hình ảnh trên hỉ phục dần chuyển động. Hỷ phục này không biết có biết bao khuê nữ cùng đại tiểu thư mơ ước thế nhưng không ngờ nhị tiểu thư Bàng gia lại có phúc khí chiếm được thứ quý báu như vậy. Phải biết đây chính là hỉ phục độc nhất vô nhị, không có



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT