Báo lỗi

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

Chương 368: Chương 368

Edit : Sóc Là Ta

Người ngồi trong xe ngựa chính là thứ phi phủ đại hoàng tử có tên là Kỳ Nguyệt. Nàng cũng chính là muội muội của phi tử đại hoàng tử Tĩnh Nguyệt. Tuy thân phận không sánh được với nữ nhi dòng chính thất nhưng vì nàng đã có tính ẩn nhẫn cực tốt nên mới có thể đứng vững được trong Vương phủ. Đặc biệt đại hoàng tử lại cực kỳ sủng ái nàng, ngay cả tỷ tỷ ruột của nàng cũng phải nể nàng ba phần mặt mũi. Nghĩ đến hài tử của mình chết oan như vậy, vẻ mặt Kỳ Nguyệt lại lộ ra vẻ hung tàn, quyết tuyệt.

"Thanh Liên, người bên ngoài đã chết hết rồi sao?" Nguyệt phi nương nương không vui nói.

Thanh Liên run cầm cập không dám mở miệng, những người kia quả thực không phải người, thị vệ của vương phủ có võ công cao thâm như thế mà còn dễ dàng bị họ tàn sát đến nỗi hầu như không còn một ai.

"Nương nương, nương nương chạy mau đi." Thanh Liên ra một quyết định dũng cảm, gỡ bỏ mành hô to một tiếng.

Nguyệt phi thấy ở bên ngoài có chừng năm, sáu hắc y nhân đứng đó. Mỗi tên cầm trong tay một thanh đao, trên đao còn nhỏ xuống máu tươi. Ngay cả những thị vệ cao cường mà nàng mang theo cũng nằm ở đó ngang dọc tứ tung, trong lòng nàng cũng sợ hết hồn.

Người cầm đầu bọn hắc y nhân kia quay về phía Nguyệt phi vừa chắp tay nói: "Chủ nhân nhà ta cho mời."

"Chủ nhân nhà ngươi là ai? Ta với hắn không thù không oán, vì sao phải sống mái với ta. Cẩn thận, nếu không ta sẽ bẩm báo cho Vương gia."

Kỳ Nguyệt trốn trên xe ngựa không dám ra. Thật nực cười, nếu như nàng vừa thò đầu ra liền bị giết thì chẳng phải nàng chết quá oan uổng còn gì.

"Hừ, nương nương, ngài cũng nên tự cầu phúc cho mình thôi. Nếu biết ngài trên đường bị chết rồi, hoặc là biến mất mấy ngày, vậy trong Vương phủ có người sẽ rất vui vẻ đấy. Còn sau đó, bọn thuộc hạ sẽ giúp nương nương thanh trừ một ít cơ sở ngầm mà thôi."

Khuôn mặt của tên hắc y nhân càng ngày càng u ám khiến Kỳ Nguyệt sợ hết hồn thế nhưng bọn họ cũng không có ý muốn làm thương tổn nàng. Tên hắc y nhân kia cùng mấy người khác tìm tòi một lúc, lại lấy ra thẻ bài. Chính là thẻ bài của Vương gia.

"Đưa cho nương nương xem một chút."

"Vâng."

Hai tay Kỳ Nguyệt run run nhận lấy, cả người đều đang phát run. Đó là thẻ bài của đại phu nhân Vương gia, tỷ tỷ nàng thật sự muốn giết chết nàng. Cả người Kỳ Nguyệt đều đang phát run, hai hàm răng cắn vào nhau nghe keng két.

"Tỷ tỷ, các ngươi thực sự tàn nhẫn."

"Vậy Vương Phi, hiện giờ ngài có thể đi gặp chủ nhân nhà ta hay không?"

"Vương Phi, Vương Phi, ngài không nên tin vào bọn họ. Sao đại phu nhân sẽ làm hại người được?" Thanh Liên nói.

Kỳ Nguyệt gật gù quay về hắc y nhân

Hắc y nhân lấy ra một cây chủy thủ quay về phía Thanh Liên bắn ra.

"Nương nương, người…."

Thanh Liên trợn to hai mắt, ngã trên mặt đất.

"Nương nương quyết định thật nhanh. Người đâu, đem thi thể dọn dẹp một chút."

"Vâng."

Xe ngựa lại chậm rãi hướng về phía trước, chỉ là lần này người đứng ra cản đường xe ngựa đã bị thay đổi. Các thi thể nằm trên đất đã bị dọn dẹp sạch sẽ từ lâu, nếu trên đất không lưu lại vết máu thì giống như nơi này chưa từng xảy ra



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT