Báo lỗi

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

Chương 389: Chương 389

Đại hoàng tử đang ở trong thư phòng lo lắng chờ đợi kết quả, mấy ngày nay hắn không biết vì sao trong người mình cứ cảm thấy uể oải đặc biệt là vào ban đêm nhưng cũng còn may hắn có Nguyệt phi dốc lòng chăm sóc. Lại nói, tuy mấy ngày nay hắn không hề nắm bắt được tin tức bên ngoài thế nhưng hắn biết, bên nhà ngoại tổ nhất định sẽ có cách vì dù sao nữ nhi của bọn họ vẫn chính là thứ phi.

"Đại hoàng tử, có chuyện không may rồi."

Đại hoàng tử nhìn quản gia hận không thể chém hắn cho xong đời, hiện tại còn chưa đủ xui xẻo hay sao mà còn có việc gì có thể đáng sợ hơn so với lúc này. Mấy ngày nay, hắn cũng tìm ra không ít manh mối, cũng biết chắc chắn việc thử máu này có quan hệ mật thiết đến nhị hoàng tử rồi. Nếu hắn tiếp tục tra ra manh mối, chắc chắn hắn cũng sẽ có cơ hội vươn mình.

"Có chuyện gì?" Đại hoàng tử tỏ vẻ hơi khó chịu nói.

Quản gia há mồm mới vừa muốn nói chuyện, liền nghe "Thánh chỉ đến!"

Sắc mặt đại hoàng tử cũng khó coi nhưng lại nghĩ thầm hiện tại đã có chứng cứ có thể chứng minh hắn chính là nhi tử của phụ hoàng mà tại sao lúc này thánh chỉ lại tới?

Dù sao cũng là thánh chỉ, dù Die nd da n****Sóc***Là****Ta****l e q uu ydo n,muốn hay không hắn cũng phải nên tiếp chỉ.

Nhị hoàng tử nâng thánh chỉ đắc ý nhìn đại hoàng tử quỳ xuống.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, đại hoàng tử chuyên bắt nạt dân thường, mệnh trời không tha. Trẫm vì nhớ tới tình phụ tử nhiều năm nên chỉ ban cho một bình rượu độc, khâm tứ."

Nhị hoàng tử quay về phía đại hoàng tử quơ quơ thánh chỉ trong tay, lại cúi người xuống đắc ý nói: "Đại hoàng tử, chúng ta đấu đá cũng nhiều năm như vậy, hôm nay rốt cuộc ngươi cũng thua, phụ hoàng đã có ý định đem ngôi vị hoàng đế truyền cho ta."

Đại hoàng tử đột nhiên đứng lên: “Không thể nào, phụ hoàng sẽ không đối xử với ta như thế. Ta đã tra ra được, là ngươi, chính là ngươi."

Nhị hoàng tử đắc ý nhìn đại hoàng tử: "Bây giờ dù ngươi có nói đến ông trời cũng vô dụng. Ta cho ngươi biết, hiện tại dù muốn hay không ngươi cũng phải uống."

"Ngươi đã thừa nhận?" Đại hoàng tử cầm cổ áo của nhị hoàng tử, trán nổi gân xanh.

"Ta thừa nhận cái gì? Ta cũng chưa nói gì, là do ngươi vẫn đang nói đấy chứ."

"Ta muốn gặp phụ hoàng, ta muốn gặp phụ hoàng!"

Nhị hoàng đệ đưa tay ra nói: "Đại hoàng tử cãi lời thánh chỉ, người đâu, trói hắn lại."

Đại hoàng tử nhìn thị vệ dần dần vây quanh mình, từng bước tính toán làm sao mới có thể chạy đi.

Nhị hoàng tử nhìn cổ mình bị nắm đến thảm thương thì cau mày: "Ai bắt được đại hoàng tử thì ta sẽ thăng quan tiến chức cho người đó."

Thị vệ ùa lên, lại nói hai quyền khó địch bốn tay, đại hoàng tử rất nhanh chóng bị thị vệ điều khiển quỳ trên mặt đất, trên khóe miệng đều là máu, không cần nói cũng thấy hắn thê thảm đến mức nào.

"Sớm muộn phụ hoàng cũng biết là do ngươi giở trò." Đại hoàng tử không cam lòng nói.

Nhị hoàng tử nhíu mày, tay nắm chặt thánh chỉ đồng thời đưa tới độc dược nói: "Biết thì làm thế nào đây, dù sao hiện giờ ở Bắc Yến quốc này chỉ còn có ta là hoàng tử."

"Ha ha ha, ha ha ha, ngươi đừng quên còn có tứ hoàng tử, nhi tử của Thương hoàng hậu."

Dù sắp chết, đại hoàng tử cũng không muốn để cho nhị hoàng tử sống yên ổn.

Nhị hoàng tử cầm độc dược trong tay tàn nhẫn nói: "Vốn là muốn cho ngươi chết an ổn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT