Báo lỗi

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

Chương 390: Chương 390

Edit : Sóc Là Ta

Mọi người quay đầu lại, căm tức Bạch Quân Nhược.

Bạch Quân Nhược sờ sờ mũi.

Dương thị cười dẫn hai đứa trẻ bước ra.

Tuy Bàng Lạc Tuyết cũng muốn nữ nhi ở bên cạnh mình nhưng nàng cũng không thể để bọn chúng biết chuyện của mình.

Thương Dực cũng trở về, mọi người ngồi cùng một chỗ.

"Thương Dực, mọi chuyện an bài thế nào?"

"Ừm, tiểu thư yên tâm, đã chuẩn bị kỹ càng."

Bạch Quân Nhược cũng gật đầu: "Binh lính ở Hải quốc cũng tập hợp đủ rồi, sứ thần cũng đã đến mà ngày mai muội thật sự muốn dẫn Tiểu Tứ tử đi thật sao?"

Bàng Lạc Tuyết gật gù "Đây chính là ngôi vị hoàng đế của hắn, lão già này cũng nên nghỉ ngơi thôi."

"Ta thấy Uyển phi cũng đã dằn vặt thân thể hoàng đế khá lâu rồi." Bạch Quân Nhược nói.

"Vì vậy chúng ta nhất định phải danh chính ngôn thuận giành lại ngôi vị này. Hiện tại cả Bắc Yến quốc đều biết nhi tử của Thương hoàng hậu còn sống sót, sự tình ngày mai nhất định không được có bất kỳ sai sót nào." Bàng Lạc Tuyết nói.

"Yên tâm, muội cũng nghỉ ngơi sớm một chút." Bạch Quân Nhược nhìn Bàng Lạc Tuyết đau lòng nói.

Bàng Lạc Tuyết sờ sờ mặt của mình, cười cợt "Mau trở về nghỉ ngơi đi."

Bạch Quân Nhược muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Rất lâu sau Bàng Lạc Tuyết mới lên tiếng: "Ta biết hắn có phi tử."

Bạch Quân Nhược lúng túng "Chờ giải quyết chuyện của Bắc Yến quốc xong, ta nhất định diệt Đông Tần quốc."

Bàng Lạc Tuyết cười cợt : "Không có chuyện gì, hắn là hoàng đế, chúng ta nhất định không đụng chạm nhau."

Ánh mắt Bạch Quân Nhược sáng ngời: " Tuyết Nhi, huynh... . ."

"Muội mệt mỏi." Bàng Lạc Tuyết ngắt lời nói.

Ánh mắt Bạch Quân Nhược ảm đạm, cười cợt : "Vậy muội mau nghỉ ngơi đi."

Bàng Lạc Tuyết gật đầu tiễn Bạch Quân Nhược đi, lại đến chỗ Dương thị ôm nữ nhi của mình dụ dỗ ru nàng ngủ. Nàng nhìn ánh mắt nhi nữ quá giống với Triệu Chính Dương, nước mắt cũng không nhịn được rơi xuống.

Ngày hôm sau, Bàng Lạc Tuyết hôn một cái vào gò má của nữ nhi mình vẫn còn đang ngủ say, lại đưa nàng đến chỗ của Dương thị bởi vì ngày hôm nay nàng có chuyện quan trọng phải làm.

Bạch Quân Nhược nhìn Bàng Lạc Tuyết với khuôn mặt tươi sáng, trong ánh mắt dường như có chứa nét xuân, da dẻ mịn nhẵn như ôn ngọc nhu tình. Cánh môi anh đào nhỏ nhắn tô điểm thêm màu đỏ phần hồng, kiều diễm mà ướt át, hai sợi tóc hai bên bay trong gió khinh nhu lướt nhẹ trông nàng có mấy phần mê người. Trên người nàng, một thân quần dài màu đỏ tía thêu cánh hoa mẫu đan phú quý. Lụa viền quanh hông dịu dàng, tư thái hoàn mỹ lấp ló hiện ra không thể nghi ngờ khiến hắn không khỏi thở dài nói: "Tuyết Nhi, hôm nay muội rất xinh đẹp."

Bàng Lạc Tuyết thoả mãn gật gù "Dù nói thế nào muội cũng là công chúa Hải quốc. Làm sao muội có thể bôi nhọ danh tiếng Bạch công tử huynh được?"

Bạch Quân Nhược cười khổ, Bàng Lạc Tuyết đây là muốn nói rõ ràng với hắn rằng hắn đừng đùa, đời này nàng chỉ có thể là nghĩa muội của hắn.

"Tiểu Tứ tử đâu?" Bàng Lạc Tuyết không đành lòng nhìn thấy vẻ mặt Bạch Quân Nhược như vậy.

"Thích Dao đã đi đón hắn, huynh ở đây chờ muội, đặc sứ cũng đã đến rồi."

"Ừm."

Thích Dao ôm tiểu tử đến, ngày hôm nay tiểu tử cũng trong một thân y phục mới màu vàng nhạt có giáp rồng bên ngoài. Thích Dao sợ hắn lạnh lại khoác thêm một chiếc áo khoác lông thỏ mao ở bên ngoài cho hắn.

"Tỷ tỷ Tuyết Nhi thật đẹp."

Tiểu Tứ tử đưa tay liền muốn ôm Bàng Lạc Tuyết. Thích Dao nhìn thấy thế cũng tức



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT