Báo lỗi

Kí Ức Về Một Thiên Thần

Chương 23: Mật vụ thiên thần

Sau khi khép cánh cửa Hội phòng và xuống gặp Kofu, Izu cứ ngỡ rằng cuộc họp sẽ nhanh chóng kết thúc thôi. Nhưng không! Sự thật thì cuộc họp ấy vẫn còn kéo khá lâu.

Ngay khi bước chân cô gái vừa khuất sau khúc cua của cầu thang, không khí trong hội phòng đột ngột thay đổi hẳn.

Dara cười tươi đập bàn cái "rầm", ngay sau đó, chàng trai khẽ phất tay một cái, lập tức một luồng ánh sáng ngũ sắc lóe lên phóng vụt về phía cửa phòng...

"Choang"...

Cả căn phòng bất chợt sáng lên. Luồng ánh sáng di chuyển nhanh chớp nhoáng, nháy mắt đã vẽ xong một vòng tròn ma pháp ngũ sắc cực kỳ đẹp mắt niêm ấn ngay cửa. Chính giữa vòng tròn là kí hiệu hình tia sét phát ra ánh sáng trắng. Xung quanh là Mặt trời, Mặt trăng, vô vàn tinh tú và những kí tự lạ mắt khác. Nói thì lâu chứ sự việc diễn biến còn nhanh hơn một cái chớp mắt nữa.

- Ok, bây giờ thì cuộc họp của chúng ta, những-đứa-đếch-phải-người, start!

- Onii-chan, anh mà còn nói chuyện không nghiêm túc như thế thì em sẽ méc cha đó!

Jun lườm Dara, ánh mắt đầy vẻ đe dọa khiến anh chàng cười phá lên:

- Anh chỉ đang cố diễn tốt vai học sinh cá biệt của anh thôi mà!

- Anh không cần phải diễn đâu, anh vốn đã rất cá biệt rồi!

- Có sao đâu nào! Người nắm giữ thiên quyền tương lai cũng

phải có chút gì đó đặc biệt chứ! Mà thôi, giỡn đủ rồi, bây giờ chúng ta vào vấn đề chính thôi!

Dara ngồi ngay ngắn lại trên ghế. Chỉ có mình anh là phải ngồi ngay lại thôi, bởi lẽ nãy giờ ai nấy, trừ anh ra, đã rất ngay ngắn rồi!

Hất vài lọn tóc ra sau, Dara bất chợt chỉ tay vào cô em gái:

- Jun-chan, nhắc cho anh nghe, mục đích của em lần xuống trần này là gì?

- Bảo vệ và làm cho anh Sal cảm thấy thật vui! Ái ui... sao anh đánh em? Híc...

Jun đang cười tươi rói hồn nhiên như con điên trả lời thì tự nhiên bị cốc đầu một cái đau điếng. Mặc dù chẳng kịp thấy gì, nhưng cũng chính vì thế mà Jun biết chắc người vừa ra tay là ông anh trai Dara nổi tiếng thần tốc của mình chứ chẳng phải ai khác.

- Khóc lóc cái gì? Có tin là anh cho hai đứa trở ngược về Thiên giới chơi với nhau không? Riết anh chẳng biết anh có còn là onii-chan của mấy đứa không nữa!

- Híc... - Jun vẫn nhăn nhó ôm đầu.

- Trả lời lại, mục đích của chúng ta khi xuống đây là gì?

Jun cúi gằm, lầm bầm:

- Híc... Hồi nãy anh có nói "mục đích của chúng ta" đâu, anh hỏi của em thì em trả lời rồi đó, có nói sai đâu mà đánh em? Đánh riết đầu ngu đi, rồi lớn không nổi luôn hà!

- Lèm bèm cái gì đó? Trả lời anh đi chứ! - Dara cố nhịn cười, nghiêm mặt hỏi.

- Dạ, mục đích của chúng ta là thu thập các vị thần đi lạc, tống khứ bọn yêu ma quỷ quái xuống địa ngục và thanh tẩy âm khí trên... Á... Sao lại đánh em nữa?

- Ai bảo nói bậy! Tất cả những công việc đó là của Mochi-kun, chúng ta chỉ là người hỗ trợ thôi. Anh nhớ là đã nói rõ chuyện này trước khi đi rồi kia mà! Đầu óc em để đi đâu vậy?

"Tất nhiên là để ở chỗ anh Sal rồi!". Jun nghĩ thầm. Còn lâu cô mới dám nói câu đó ra, nhưng...

"Cốp"...

- Ui da...

Jun vừa quên mất là anh trai mình có khả năng đọc suy nghĩ. Lần này thì Jun không còn khóc rấm rứt nữa mà òa lên rồi nhào vào lòng Sal:

- Onii-chan, anh Dara bắt nạt em hoài kìa! Oa oa...

Sal cười khổ:

- Nii-chan, dù gì anh cũng đã sử dụng phép ngưng đọng thời gian rồi, thôi thì anh chịu khó trình bày lại tình hình một chút đi, không thì một hồi chắc áo em ướt hết.

Sal phải dỗ dành mãi, cô em gái mới ngưng khóc. Ngồi ngay lại trên ghế, Jun lén nhìn sang Mochi mà e ngại thay cho anh:

- Tất cả những nhiệm vụ đó đều để Mochi làm hết sao? Như thế... thật sự quá khó khăn đó!

- Biết sao được! - Dara thở dài - Về phần cha thì dễ rồi, nhưng về phía các đại thần đại tiên, anh đã phải năn nỉ gãy cả lưỡi mới được họ đồng ý cho chúng ta xuống trần giúp Mochi-kun đấy!

- Năn nỉ gãy lưỡi? - Izu nhíu mày nhìn Dara - Anh không giống thể loại người thích nói nhiều!

Sal cười tươi như ánh nắng bình minh, xoa đầu Jun:

- Em đừng nghĩ xấu anh Dara! Nii-chan chỉ trừng mắt rồi thi triển ít tài nghệ ra thôi!

- Sal-kun à, lúc "phản kèo" anh thì em không cần cười tươi rói như thế đâu!

- À mà anh Dara nè! - Jun chớp đôi mắt trong veo - Em vẫn không hiểu tại sao các vị thần lại có thể đi lạc được nữa, mà lại là lạc xuống trần. Chẳng phải Cổng trời luôn được quản lí rất chặt hay sao?

Dara thở dài, chống cằm:

- Đúng là ngoài Sal ra em chẳng thèm để tâm vào chuyện gì cả! Nói là thần đi lạc thì cũng không chính xác lắm đâu. Để anh kể cho em một chuyện xưa như trái đất nhé!

Ánh mắt Dara bắt đầu mò mẫm lên trần, cứ như là có một câu chuyện được viết ở đâu trên đó vậy. Anh đằng hắng vài tiếng rồi lấy giọng kể:

- Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, chính xác là khoảng một ngàn năm về trước, trên Thiên giới, các vị thần linh chung sống với nhau rất vui vẻ. Vào một ngày đẹp trời, khi ánh nắng chiếu soi khắp trần thế, mây trôi lãng đãng mơ mộng, chim ca líu lo hót mừng...

- Onii-chan, làm ơn vô nội dung chính giùm em đi ạ!

- Bỗng nhiên, có một tiếng nổ vang dội làm rung động cả trời đất. Ngay sau đó Cổng trời đột nhiên bật mở, tạo thành một kết giới tròn vành vạnh giữa trời. Một số vị thần cứ ngỡ là Thượng đế mở Cổng trời cho họ xuống thăm thú hạ giới, nên đã không ngần ngại kéo nhau xuống vui đùa. Thế nhưng, khi họ quay lại thì Cổng trời đã khép tự lúc nào. Các vị thần ấy chẳng còn đường nào để quay về Thiên giới nữa. Họ lang thang khắp nơi, chẳng biết mình đang đi đâu về đâu nữa. Cứ như vậy, trải qua suốt gần ngàn năm, thần lực của họ dần cạn kiệt. Và nếu tất cả cứ tiếp tục như thế thì một lúc nào đó, họ sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian như chưa từng tồn tại. Thế nên, để sinh tồn cho đến ngày Cổng trời mở lại, họ buộc phải trú ngụ trong thân xác của con người, nhờ vào sinh lực của con người che chở cho họ khỏi bị phai nhạt dưới trời đất. Từ đó, trong nhân gian bắt đầu xuất hiện hiện tượng con người có những khả năng phi thường mà họ thường gọi là Siêu năng lực. Thực chất thì cái Siêu năng lực đó chỉ là tài phép của thần linh đang trú ngụ trong cơ thể của họ mà thôi.

Vừa nói, ánh mắt chàng trai vừa nhìn mông lung, như đang hồi tưởng lại những kí ức xưa...

-----------------------------------

Su đã ra đến chương 23 rồi mà sao ở ngoài ghi có 20 vậy không biết? Mọi người có thấy giống mình không zậy? @@...

Mà...

Dù sao thì...

Quốc tế thiếu nhi vui vẻ nhé các độc giả!!! :3


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT