Báo lỗi

Kiếm Động Cửu Thiên

Chương 636: Trấn hồn ấn!!

Chu Thống nói cùng Chu Hằng rất nhiều, đều là một ít chuyện lý thú về Chu gia, đặc biệt vị Chu Yên Nhiên kia, hiển nhiên Chu Thống có oán niệm rất sâu đối với vị tộc tỷ này, hơn nữa tương đối sợ, nói đến tên đều không nhịn được run.

Có thể khiến Tiểu Bá Vương sợ như vậy, Chu Yên Nhiên kia chẳng lẽ là nữ ma đầu?

Thực ra khiến người ta sợ hãi vị tất cần phải hung dữ như thế nào, nhìn lại Hoặc Thiên sẽ biết, con lừa đen thấy nàng không như chuột thấy mèo?

Chu Thống nói trọng điểm cho Chu Hằng các chỗ cần lưu ý khi đột phá Nhật Diệu Vương, đây là đột phá một cái đại cảnh giới, từ trăng sáng đến mặt trời đỏ, một cái chất bay vọt.

Hai người nói ít nhất 4 năm tiếng đồng hồ, lúc này Chu Thống mới đưa Chu Hằng về tới tinh thuyền Liên gia, hắn cũng không xuống dưới trực tiếp rời đi.

Ngự Long Điện sắp mở ra, không khí cũng biến thành càng ngày càng khẩn trương, Lưu Vân Toa buông xuống suýt chút nữa dẫn phát Liên gia công kích.

- Chu huynh, ngươi chơi ta 1 quả đắng! Liên Tĩnh Hương tiến lên đón, cười nói hướng Chu Hằng.

Chu Hằng yêu nghiệt không giả, nhưng dính quan hệ cùng Vạn Cổ Tà Tôn lại là phiền toái lớn, ai cũng không biết Tuyệt Tiên Thành có thể nhấc lên một trận thanh tiễu Vạn Cổ nhất mạch ở toàn bộ 49 Tiên Thành hay không.

Tới lúc đó, Liên gia có thể cũng bị cuốn vào hay không?

Vạn nhất như vậy, Liên gia nho nhỏ chống đỡ được đại năng Tuyệt Tiên Thành?

Tiếp tục đầu tư ở trên thân Chu Hằng hay là phân rõ quan hệ cùng hắn, Liên Tĩnh Hương tỏ vẻ rất rối rắm. Về phần Liên Hữu Hạo, biết được Chu Hằng có thể chiến thắng Lạc Vô Cực, hắn đã không có mặt lại đi gặp Chu Hằng .

Chu Hằng cười cười, Vạn Cổ nhất mạch đang bị Tuyệt Tiên Thành đuổi giết. Hắn tuyệt đối không có khả năng chủ động thừa nhận, người khác đoán là chuyện của người khác. Mọi người đều có điều cố kỵ, vạn nhất vị Vạn Cổ Tà Tôn kia không ai bì nổi hiện thế một lần nữa, sẽ nhấc lên gió tanh mưa máu kinh khủng bực nào?

Chỉ cần hắn không thừa nhận, mọi người cùng nhau giả bộ hồ đồ.

- Chu huynh, chuẩn bị một chút, chúng ta nên xuất phát!

Liên Tĩnh Hương lại nói.

Chu Hằng nghĩ nghĩ: - Ta thấy, ta nên tách ra cùng các ngươi! .

Liên Tĩnh Hương thực chờ mong đối với chiến lực Chu Hằng. Nhưng càng cố kỵ ảnh hưởng mặt trái Chu Hằng mang tới. Nàng đã thay Liên gia tranh thủ vài đồng minh, nhưng sau khi mọi người đều đoán Chu Hằng là Vạn Cổ Tà Tôn nhất mạch, nói không chừng sẽ vì phân rõ quan hệ mà chạy trốn!

Còn nữa, Chu Hằng khẳng định là muốn Thống cùng hành động với Chu, nàng muốn theo Chu Hằng, vị Tiểu Bá Vương kia sẽ đồng ý sao?

Nàng nghĩ nghĩ, cuối cùng không khuyên bảo. Nàng với Chu Hằng quan hệ cá nhân là một chuyện. Nhưng lợi ích của gia tộc lại ngự trị trên hết thảy, không có khả năng làm việc theo tính tình của nàng.

- Chu huynh thực lực cường đại, có hy vọng rất lớn đoạt được Hóa Long Cửu Trảm! Nàng nịnh bợ Chu Hằng một cái.

Chu Hằng mỉm cười, tuy rằng Tiên pháp mạnh nhất của Vũ Văn Kiếm chính là Hóa Long Cửu Trảm, nhưng toàn bộ Ngự Long Điện há chỉ có một môn Tiên pháp như vậy? Người ta là một trong đại năng nổi danh nhất tiền sử. Tiên pháp tùy ý đều tuyệt đối là hạng nhất.

- Chúc chúng ta đều có thể thuận lợi! Chu Hằng cười nói.

Chu Hằng trở lại gian phòng của mình, kêu con lừa đen lên, Ngự Long Điện sắp mở ra, có thể xuất phát!

- Oa ha ha ha! Rốt cục đến phiên bổn tọa ra tay! Con lừa đen vui sướng. - Bổn tọa cũng chờ không nhịn được, xem bổn tọa đi quét ngang những thiên tài kia! .

Một người một con lừa lên boong tàu. Nhưng Liên Hữu Hạo không thích Chu Hằng, ngay cả một chiếc Lưu Vân Toa cũng không lưu cho hắn.

- Tự chúng ta đi! Chu Hằng không vội, dù sao cách Ngự Long Điện chính thức mở ra còn có một ngày, chậm rãi chạy cũng hoàn toàn tới kịp. Hơn nữa, hắn cũng không tin cấm chế vừa mở, tiên thuật có thể để người ta tùy ý nhặt.

Bọn họ phi thân vào tinh vũ mờ mịt, tìm hơn ba giờ sau rốt cục đến gần khối đại lục có vô thượng Tiên pháp.

- Trọng lực thật mạnh! Con lừa đen đột nhiên kêu lên - Thật là nặng, mông bổn tọa đều muốn ngã xuống ! .

Con lừa đê tiện tự nhiên là khoa trương, tuy nhiên trọng lực nơi này quả thật lớn thái quá, khó trách tinh thuyền xuống sẽ không bay khỏi được, mạnh mẽ dốc quả thật sẽ chỉ làm gãy tinh thuyền!

Hai người hạ xuống lục, trọng lực tự nhiên lại mạnh một đoạn, dù là Chu Hằng đều có loại ý tưởng thà rằng đi trên mặt đất mà không muốn phi thân lên.

Đây là một tòa đại lục diện tích bao la bát ngát, chưa chắc có thể nhỏ hơn Tây Hợi Thành bao nhiêu, nhưng bây giờ người nào cũng chỉ có thể hoạt động khu vực ước 200 lý.

Đi lên trước thì không được, sẽ bị lực lượng kinh khủng xé nát!

Sáng Thế Đế sẽ không chết, nhưng cũng vô lực tiến tới, tương đương với có một vị Sáng Thế Đế đỉnh phong đang toàn lực ra tay!

Vị Vũ Văn Kiếm kia hẳn theo như lời Huyết Hà lão tổ, Đông Quách Hằng, chạm tới cửa kia, thậm chí đã bước chân vào, cho nên mới cường đại đến mức sau khi rời đi bố trí cấm chế ngay cả Sáng Thế Đế đều không cách nào phá giải.

Về phần sinh tử của Vũ Văn Kiếm đã sớm là truyền thuyết , hết thảy tư liệu đều chôn vùi vào trong hỗn loạn trăm vạn năm trước của Tiên giới.

Mặc dù người nhìn chằm chằm Hóa Long Cửu Trảm rất nhiều, nhưng mảnh đại lục này cũng quá lớn, mọi người phân tán ở bốn phía đại lục, có khả năng mấy phương nhân mã lựa chọn điểm dừng chân giống nhau, nhưng tuyệt đối không thể chật chội.

Chu Hằng cùng con lừa đen hạ xuống địa phương cũng đã có 3 bốn đội nhân mã, lựa chọn chỗ này là bởi vì địa thế của nơi này cao, có được tầm nhìn rất tốt, mà địa phương phụ cận thì có loạn thạch san sát.

3 phương nhân mã đều có Nhật Diệu Vương tọa trấn - nếu không cơ bản cũng không có ý nghĩa tiến vào nơi này, cho dù gặp được bảo vật cũng không chiếm được, chỉ có thể trơ mắt nhìn, thậm chí còn có thể bị diệt khẩu!

Chu Hằng mặc dù chỉ là Nguyệt Minh Đế, nhưng trải qua hai trận chiến đấu Hồ Mị yến hội, ai lại dám coi hắn trở thành Nguyệt Minh Đế?

Nhìn thấy hắn lại đây, 3 phương nhân mã đều hơi biến sắc, nhưng đều không nói gì.

Không có bảo vật, tự nhiên cũng không có xung đột, ai vô duyên vô cớ ra tay vật lộn?

Đương nhiên, con lừa đen đê tiện lại là chuyện khác.

Bình thủy tương phùng, Chu Hằng cũng không có ý tứ chào hỏi, ngồi xếp bằng, lẳng lặng chờ đợi cấm chế cuối cùng mở ra. Hắn còn cố ý quan chiếu một cái, bảo con lừa đen cũng không nên đi chọc sự.

- Uy uy uy, nguyên lai chuẩn tỷ phu ngươi tại đây a. Làm hại bổn tiểu thư tìm mãi! Chu Hằng còn không ngồi xuống bao lâu, chỉ nghe một cái thanh âm kêu vang lên, Băng Tú Lan đã phi xuống từ trên bầu trời.

Đừng nhìn nàng chỉ có tu vi Nguyệt Minh Vương, theo lý ở trong này hẳn là không thể phi hành , nhưng nàng cứ bay tới như vậy, không tốn sức chút nào, dường như trọng lực không thể tác dụng trên người nàng.

- Nha, cái người quái dị này là ai? Con lừa đen dựng lên, đánh giá cái thiếu nữ diện mạo bình thường.

- Di, con lừa biết nói? Băng Tú Lan cũng có vẻ ngạc nhiên, đối với con lừa đen ngó trên ngó dưới, thậm chí còn vươn tay chụp tới khóe miệng con lừa đen, giống như muốn kéo cái miệng của nó ra xem rõ ràng.

- Người quái dị, bổn tọa cảnh cáo ngươi không nên động thủ động cước, Lư đại gia cũng không phải là con lừa tùy tiện! Con lừa đen dựng thẳng một chân lên làm cảnh cáo.

- Có cá tính, bổn tiểu thư thích! Băng Tú Lan nhào tới trên thân con lừa đen. Giang hai tay siết cổ của con lừa đe - Bổn tiểu thư tuyên bố, đầu con lừa bây này giờ là của bổn tiểu thư , đến đây, đóng dấu hiệu cho ngươi! .

Nàng lấy ra một con dấu. Chiếu mông con lừa đen gõ xuống.

- Phi! Phi! Phi! Con lừa đen chạy vội, nói với Chu Hằng - Chu tiểu tử, ngươi nhận thức con điên này? .

- Không biết! Chu Hằng lắc lắc đầu.

- Con điên, bổn tọa cảnh cáo ngươi, còn dám lại đây bổn tọa sẽ đạp vỡ mặt ngươi! Con lừa đen lại cảnh cáo Băng Tú Lan.

- Ha ha ha! Con dấu! Con dấu!

Băng Tú Lan thật có tiềm chất bà điên, quơ con dấu gõ con lừa đen.

Chu Hằng nhìn về phía con dấu kia, ánh mắt chỉ thoáng nhìn liền phát hiện phía trên kia hiện đầy trận văn, mà mực đóng dấu cũng chớp động thần tính, tuyệt đối không phải vật phàm! Nếu bị kia con dấu đóng một cái, tuyệt đối sẽ lưu lại một trận văn ở trên thân!

Không biết cái trận văn kia có tác dụng gì, nhưng tin tưởng không ai nhàm chán khắc một cái trận văn trên con dấu, lại dùng mực tương đối quý như vậy!

- Con dấu có ích lợi gì? Chu Hằng thuận miệng hỏi.

- Nga, cái này a!

Băng Tú Lan nhe răng cười - Đây là Trấn Hồn Ấn, chỉ cần đóng một chút, như vậy ở trước khi ấn ký không biến mất, nó cũng chỉ có thể nghe mệnh lệnh bổn tiểu thư! .

Cái, cái gì!

Chu Hằng hoảng sợ, mà con lừa đen thì càng đừng nói nữa, toàn thân co giật, Lư đại gia thiếu chút nữa trúng chiêu a!

Cô gái nhỏ này điên rồi!

- Còn có loại vật này? Chu Hằng tràn ngập tò mò.

- Thực ngộ nghĩnh đi, hư, ta lặng lẽ trộm đi ra ngoài, ngươi chớ ồn ào, nếu không bổn tiểu thư sẽ có phiền toái! Băng Tú Lan làm động tác chớ có lên tiếng.

Trên đầu Chu Hằng bắt đầu chảy mồ hôi , thiếu nữ này chơi có điểm lớn a!

- Bổn tọa cảnh cáo ngươi, không nên tới gần a, nếu không Lư đại gia cho ngươi đẹp mặt! Con lừa đen nghiêm chỉnh cảnh cáo nói, tuy rằng Trấn Hồn Ấn là đồ tốt, nhưng lúc này nó cũng chỉ có thể chảy nước miếng.

Đừng nói con lừa đen khẩn trương, dù là Chu Hằng cũng không muốn để thiếu nữ này đến gần, nếu quả thật theo như lời nàng, Trấn Hồn Ấn cũng quá bá đạo, vạn nhất vô tình bị khống chế làm sao bây giờ?

- Thế nào, con lừa thúi quá lưu manh, bổn tiểu thư không thích, không cần ngươi làm tọa kỵ ! Băng Tú Lan thu hồi Trấn Hồn Ấn.

Con lừa đen thở phào nhẹ nhõm, đặt mông ngồi trên mặt đất, thì thầm trong miệng - Tiểu ma nữ .

Chu Hằng thì nhìn lại Băng Tú Lan: - Ngươi chạy tới đây để làm chi? .

- Đương nhiên là đến khảo sát ngươi, nhìn ngươi có có tư cách làm tỷ phu bổn tiểu thư không! Băng Tú Lan lập tức nói.

- Ta cũng không có một chút hứng thú làm tỷ phu ngươi, cho nên, nhanh đi về đi! .

- Tỷ tỷ của ta rất đẹp, chỉ kém bổn tiểu thư mảy may! Băng Tú Lan dương dương đắc ý nói.

Chu Hằng nhìn khuôn mặt nàng bình thường, thở dài, nha đầu kia lấy đâu ra tự tin a!

- - - - - - - - - - oOo- - - - - - - - - -


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT